watch sexy videos at nza-vids!
Girl XinhAndroidGame
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện voz yêu hay thương hại , thất bại hay chơi dại Chương 15 hết Phần 2

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock04.05.26 / 13.59.46 PM


Chương 14

Cả buổi sáng hôm ấy hắn chạy qua chạy lại như con choi choi. Hết bên cafe rồi lại sang bên quầy sinh tố nước ép. Hết ca hắn đi luôn... hai hàng. Hai bắp đùi nó nhức chịu không nổi. Hắn làm phục vụ cả hơn nửa năm chả sao. Vậy mà vào quầy cứ cúi lên cúi xuống. Vẹo sang bên này bên kia. Hỏi sao mà không nhức hai bắp đùi.

Hắn về tới phòng là lao ra tắm rửa rồi để luôn cái đầu ướt đi ngủ. Kệ cho thời gian có như thế nào. Đang ngủ ngon thì hắn bị chị Mai gọi dậy. Chị làm kế toán kiêm lo một số thứ cho quán. Gọi là quản lý ảo cũng được. Vì chị là em anh Ng nên tiếng nói cũng khá lớn. Được cái chị không chảnh với ai. Sống rất hòa đồng nên được nhân viên quý lắm.

- Cường ơi! Chị vào tý nhé.- Chị gõ cửa phòng hắn.

Hắn mắt nhắm mắt mở. Chợt giật mình hét lên:

- Khoan khoan chị ơi. Em chưa mặc đồ.

Hắn vừa nói tới đó thì chị đẩy cửa vào. Hắn hết hồn quấn luôn cái mền khắp người. Chị thấy hắn thế thì phá ra cười:

- Cái thằng quỷ, chị mày có hai đứa con rồi nhé. Bằng “trái ớt” mà cũng bày đặt xấu hổ.
- Éc, chị nói cái gì thế? Em vẫn mặc quần đấy. Chỉ là mặc quần đùi thôi. Ớt nhưng mà là ớt Đà Lạt đấy má.- Hắn la lên.
- Khiếp. Sợ ông quá. Thôi dậy mặc đồ đi. Ra làm phụ chị xíu đi. Cho thằng Trường nó xuống ca. Nó làm từ sáng mệt rồi. Em thay ca cho nó tới sáu giờ rồi nghỉ.
- Trời đất. Em vừa xuống ca được một tý mà.- Hắn bực mình.
- Thôi chịu khó đi. Quầy bar không có người. Huy nó đang tuyển thêm. Em chịu khó vài ngày giùm chị nhé.- Chị nài nỉ.
- Thế mà chị không nói sớm. Làm em tắm rửa vừa nằm chợp mắt được xíu. Rồi. Em ra đây. Mà chị ra ngoài đi cho em thay đồ.- Hắn đẩy chị ra ngoài cửa.
- Lần sau có ngủ thì khóa cửa vào. Ngủ gì mà nằm phơi hết ra thế? Ha ha ha.- Chị chọc tức hắn.
- Ai bảo em không muốn khóa? Tại nó không có khóa đấy chứ. Chị đi ra đi xem nào.

Hắn đẩy mãi chị mới chịu ra ngoài. Chị vừa đi ra quán vừa cười hả hê. Hắn đến bách nhục. Thân thể trắng nõn nà của hắn bị chị nhìn hết trơn rồi. Còn gì là trinh tiết đàn ông của hắn nữa. Hắn chỉ còn nước đập đầu vào nệm mà chết mất. Nói thì nói thế thôi. Nệm nó cũng không muốn cho hắn chết. Hắn đành ngồi dậy mặc quần áo ra ngoài làm. Cơ mà giờ anh Việt với thằng Trường về hết để quầy bar cho hắn một mình sao trời? Hắn còn chưa quen công việc mà. Giờ bắt hắn một mình đứng quầy khác nào làm khó hắn? Nhưng cũng từ những ngày đứng quầy một mình như thế mà hắn trở nên thạo việc hơn rất nhiều. Chưa đầy một tuần từ một thằng chưa biết gì về pha chế. Hắn gần như quen hết mọi công việc. Chỉ có pha sinh tố và cocktail là còn chưa nếm chuẩn. Còn lại hắn rành rọt hết.

Hắn đi vào quầy bar. Ngang qua chỗ chị Mai chị cứ nhìn hắn tủm tỉm cười rồi lảm nhảm “Ớt Đà Lạt” làm con nhỏ thu ngân ngồi bên cạnh cứ mắt tròn mắt dẹt không hiểu gì. Hắn lè lưỡi trêu chị rồi chạy biến vô quầy. Anh Việt thì về từ khi nào rồi. Thằng Trường giao ca cho hắn. Bảo hắn ra thêm cafe phin với cafe pha sẵn để tối bán. Chiều cũng ít khách nên bảo hắn đừng lo. Còn đưa cho hắn cái bảng định lượng pha chế. Hắn thở phào nhẹ nhõm. May là có cái bảng định lượng này. Không thì chắc hắn cũng làm bừa cho khách uống. Tới đâu hay tới đó.


Hắn một mình bán hết buổi chiều. Tranh thủ lúc rảnh ngồi học thuộc mấy định lượng pha chế. Xong ngồi cân đo đong đếm cafe cẩn thận. Quán cafe thì lúc nào cũng quan trọng nhất là cafe rồi. Cafe mà có lỗi tý là xem như mất khách. Cái đó hắn biết khi còn ở Heo May rồi. Sinh tố nước ép có thể không ngon nhưng riêng cafe thì không bao giờ được phép. Chuyện tưởng chừng đơn giản nhưng không giản đơn tý nào.

Sáu giờ chiều thì hắn thấy có hai anh chàng nhìn giống hệt nhau bước vào. Hắn nhìn là biết anh em sinh đôi rồi. Hai ông này nhìn khuôn mặt giống giống chị Hương. Hắn biết ngay là anh Đức với anh Độ em trai chị Hương. Anh Đức và anh Độ tuy là anh em sinh đôi nhưng có nét khá là khác nhau. Hai anh đều hiền cả nhưng anh Đức thì có nét kiểu công tử. Da trắng cũng không khác hắn là mấy. Anh Độ thì có nét khắc khổ của một người đàn ông lao động ngoài trời. Nhìn da anh ngăm đen hắn cũng đủ hiểu. Hai anh vào thấy hắn thì cười cười:

- Cường con chú Chúc phải không?- Anh Đức hỏi hắn.
- Vâng em đây ạ. Anh Đức với anh Độ phải không ạ.- Hắn gật đầu chào rồi cũng trả lời.
- Sao biết hai đứa anh? Anh nhớ trước anh em mình chưa gặp nhau bao giờ mà.- Anh Độ tròn mắt ngạc nhiên.
- Có gì đâu. Nhìn hai anh như anh em sinh đôi thế kia em cũng đoán được. Mà cho em hỏi xíu. Hai anh... ai là Đức ai là Độ vậy?- Hắn nghệt mặt ra.
- Ha ha ha. Thế mà tụi anh tưởng chú biết luôn cơ đấy. Anh là Đức. Còn thằng này là Độ. À mà Cường sinh năm bao nhiêu ấy nhỉ?- Anh Đức hồ hởi.
- Em 89 anh. Thế hai anh bao nhiêu?
- Tụi anh 87.
- Mà hỏi tuổi làm gì? Đằng nào em chả là em của hai anh.
- Hê hê, hỏi cho biết.

Hai ông anh của hắn nhìn hiền mà cũng khờ. Hắn nói chuyện với hai anh rất vui vẻ. Chỉ có anh Độ là hơi ít nói. Chắc cũng thuộc dạng trải đời nhiều. Nhưng làm sao mà chịu nổi hắn được. Cái miệng của hắn làm cho người khác không muốn nói cũng phải nói. Sau này hắn cũng không ngờ là mình bắt nạt hai ông anh đến tội nghiệp. Ngày hắn quản lý quầy bar khi ấy. Hai anh bị hắn đánh cho suốt ngày. Mà bị mắc cái tội khờ. Đánh chửi cho hoài mà vẫn không biết làm. Những lúc khách đông hắn vừa mệt lại vừa buồn cười cái độ khờ khạo của hai ổng. Nhưng cũng vui vì có hai ổng làm chung. Hắn lâu lâu cũng làm quân sư cho hai ổng. Nhất là ông Đức. Ổng hiền quá nên bị nhỏ người yêu bắt nạt. Hắn thấy thế bực bội bảo:

- Ông bỏ con mẹ nó đi. Đàn bà mà chảnh như chó. Ông cứ yếu đuối thế nó dắt mũi ông đi lúc nào đếch biết. Đàn ông cái quần gì mà éo có cá tính gì hết. Gặp tôi tôi cho de từ đời nào rồi.

Anh Đức cứ trợn mắt nuốt từng lời hắn nói. Nhìn cái mặt đến tội. Hắn nhìn cái mặt đấy thì chịu không nổi mà phì ra cười. Không chửi ổng được nữa.

Hắn giao quầy lại cho hai anh rồi lủi về phòng. Thằng Trường đi chơi đâu rồi không biết nữa. Hắn chả cần để ý mà nằm ra nệm lấy điện thoại nhắn tin với Hiền..

- “Em” ơi! “Em” đang làm gì đấy?
- Ai là “em” của ông đấy?
- Từ từ cũng là “em” của “anh” thôi. Trả lởi câu hỏi của anh đi.
- Câu hỏi gì?
- “Em” đang làm gì chứ câu gì? Muốn chết hả?
- Thì đang chuẩn bị ăn tối thôi chứ làm gì đâu.
- Anh cũng đói quá. Cho anh lên ăn với.
- Giỏi vác xác lên đây.
- Sao nghe có mùi nguy hiểm thế nhỉ?
- Lên khắc biết.
- Ngu sao lên.
- Lêu lêu.

Hắn trêu nhỏ tý nữa thì chào nhỏ. Xong lại nhấc điện thoại gọi cho nàng. Hắn nhớ giọng nàng quá. Giờ này đảm bảo nàng đang ở nhà rồi. Có khi lại đang chờ hắn gọi cũng nên. Hắn giọng Bắc, nàng giọng Nam. Hai con người từ hai miền của đất nước thế mà cũng có lúc ghiền nhau được.

- Alo.- Giọng nói ấm áp của nàng cất lên.
- Bà xã à? Ông xã nè.- Hắn nói y chang cái lúc gặp mẹ nàng.
- Ừ em nè.
- Sao không gọi ông xã là ông xã?- Hắn giả vờ giận dỗi.
- Em đang ở nhà mà. Cha mẹ nghe thấy thì chết em à?
- Ừ nhỉ anh quên, hi hi. Thế em ăn tối chưa?
- Em sắp ăn rồi. Thế anh ăn chưa?
- Anh chưa. Chờ em ăn rồi ăn cùng.
- Xạo.............
- Xạo bao giờ? Anh nói thật lòng ấy. Mà em nói anh nghe đi. Anh muốn nghe em nói.
- Nói gì bây giờ.
- Nói gì cũng được. Miễn là em nói được rồi. Hay em “hót” cũng được. Hê hê.
- Em có phải chim đâu mà hót.
- À ừ nhỉ.

Hắn và nàng lại buôn chuyện mất hơn mười lăm phút. Tài khoản của hắn thì cứ vơi dần đi theo tình yêu xa của hắn. Lát sau thấy tút tút là hắn hiểu rồi. Mới nạp 50 ngàn mà mới một ngày đã sạch bách. Hắn nản toàn tập. Gọi thế này chắc chết. Chắc phải chuyển qua dùng sim khuyến mãi quá. Sim hồi ấy bán rẻ. Có 49 ngàn một cái. Dù là hắn rất ghét ai dùng cái sim kiểu này. Cái lúc cần thì gọi không được. Nhưng giờ hắn đang lâm vào thế khó. Hắn đành chấp nhận làm cái điều mình ghét vậy.

Sáng hôm sau hắn ra tiệm điện thoại mua luôn hai cái sim Mobiphone. Vì khi ấy Mobi tặng nhiều tiền khuyến mãi nhất. Gọi hết thì bỏ. Chả cần quan tâm chi mệt. Hắn dù là khách hàng thân thiết của Viettel từ trước tới giờ nhưng lúc này vì tình yêu. Hắn đành hi sinh cái sim Viettel của mình vậy.

Sau một ngày làm việc y như hôm qua. Dù hắn có bị chửi ít hơn hôm qua nhưng hôm nay cũng không khá khẩm hơn là mấy. Tay chân hắn còn khá lóng ngóng. Chưa quen vị trí để đồ đâm ra anh Việt cứ nhè đầu hắn chửi. Cơ mà kệ, hắn cho anh chửi thoải mái xong lại cười trừ. Bình thường ai chửi hắn cũng mặc kệ. Làm trong cái ngành dịch vụ này hắn bị nghe chửi nó nhiều rồi nên hắn kìm giữ cảm xúc khá tốt. Miễn là mình cảm thấy mình sai thì sẵn sàng nhận sai. Mình không sai cũng cúi đầu xin lỗi. Hài lòng người khác là được. Còn mình thì thoải mái.

Tối về lại cái giai điệu tám chuyện với nàng. Hắn cũng luôn là cái thằng nói không mỏi miệng. Nàng thì luôn là người lắng nghe lâu lâu thêm vào mấy tiếng cười nhẹ nhàng. Nàng cứ thế này hắn chịu thế nào được. Hắn muốn gặp nàng quá. Muốn biết nàng là ai, khuôn mặt nàng như thế nào. Hình dáng nàng ra sao mà dám để con tim hắn thổn thức như vậy? Hắn chưa có cái cảm giác muốn gặp một ai đó mãnh liệt như là gặp nàng. Nàng làm hắn thao thức. Làm hắn trông ngóng. Làm hắn khó ngủ. Nếu như không có nhỏ Hiền tám đỡ buồn chắc hắn nổ banh xác vì nhung nhớ nàng quá.

Suốt nửa tháng hắn đong đưa qua lại giữa nàng và nhỏ Hiền. Nàng tận tháng sáu hay tháng bảy mới lên Sài Gòn thi đại học. Hắn lại phải trông chờ nàng từng ngày. Đành kiếm nhỏ Hiền làm cái thú vui qua lại cho cuộc đời hắn bớt trống trải. Nửa tháng công việc của hắn cũng đã tạm ổn định. Hắn trở thành sếp trong bar vì anh Việt và thằng Trường nghỉ hết cả.

Thằng Trường nó phải về quê sau khi làm trên này thấy không hiệu quả. Chỉ tội cho nó. Tướng tá nó bé tý con con không biết có thể làm gì được. Anh Việt nghỉ vì bạn anh mở phòng trà L’Amous bên Bình Thạnh nên mời anh qua hùn vốn và làm quản lý luôn. Tương lai anh có rồi. Tội gì không đi, ít ra trước khi đi anh cũng đã có một cảm tình khá đặc biệt với hắn. Anh nói thẳng trước khi đi:

- Nếu muốn thì đi với anh. Mày nhanh nhẹn lại học việc nhanh. Đi với anh đảm bảo tay nghề mày sẽ còn lên nữa. Anh quý mày vì tính tình của mày chứ không phải vì mày giỏi. Sang anh mày còn có thể chịu được áp lực. Nếu sau thấy làm ở đây không được cứ alo cho anh một tiếng. Anh sẵn sàng đón tiếp.
- Em cảm ơn anh. Em muốn học thêm ở đây một thời gian nữa. Em cũng không muốn sang anh trở thành gánh nặng cho quán vì em còn nhiều thứ chưa biết.
- Thế không muốn gặp mặt mấy ca sĩ đang nổi bây giờ à? Phòng trà anh đêm nào cũng mời mấy ca sĩ nổi tiếng về hát đấy.
- Em không ham anh ơi. Mấy người đó em gặp cũng kha khá khi em làm bên Heo May rồi. Hì hì. Anh sang đó làm tốt nhé. Nhớ thằng em này là được.
- Ừ vậy anh đi nhé. Ở đây ráng làm tốt nhé.

Anh nói khi đến lãnh lương nghỉ. Hắn và anh dù mới quen nhau một thời gian ngắn nhưng cũng xem ra là cái duyên. Anh sẵn sàng chỉ cho hắn mọi thứ hắn không biết. Hắn biết ơn anh nhiều lắm. Dù sao anh cũng là người thấy đầu tiên của hắn. Hắn một phần cũng rất ngưỡng mộ anh. Còn trẻ như vậy mà đã được làm quản lý một phòng trà lớn rồi. Hắn và anh tuy không liên lạc bao nhiêu nhưng sau này cấp dưới của hắn được hắn giới thiệu qua quán của anh. Chỉ cần nói tới hắn là anh phá ra cười:

Trang: 1234 »
Đến trang:

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49630553
Visits Today: 132314
This Week: 132314
This Month: 1624999

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49630560
Visits Today: 132321
This Week: 132321
This Month: 1625006

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:

XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49630569
Visits Today: 132330
This Week: 132330
This Month: 1625015

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện voz Niềm vui nho nhỏ Full Chap 1-49
iconTruyện voz Tán gái Tây Update chap 1-7
iconTruyện voz Vợ sắp cưới và Ex em phải làm sao
iconTruyện voz Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn? Update Chap 36
iconTruyện ma voz Chạy đâu cho thoát Update P1+P2 Chap 1-2-3
[Xem thêm...]
Bạn Xem Chưa ?
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0027/Giây
Timeout: 40.7%
1/90/3066575C-STAT