"Cuộc đời là những lần gặp gỡ và biệt ly, là những lần lãng quên và bắt đầu nhưng luôn có những chuyện một khi đã xảy ra sẽ để lại dấu vết và luôn có những người một khi đã tới sẽ không thể nào quên.." Đấy là điều tôi học được ở một số người, bản thân tôi giờ ngẫm lại vẫn thấy đúng. Trước khi dành trọn vẹn thời gian để chăm sóc gia đình bé nhỏ của mình. Tôi dành thời gian để hoàn thiện nó, một hồi ký có thật về cuộc sống sinh viên của tôi trước kia. Nếu một ai muốn quên đi những tháng ngày trong quá khứ, chắc hẳn họ sẽ để yên nó trong tim, còn tôi, tôi chọn cho mình cái cách quên khó hiểu đó là viết lại một cách thật nhất những gì mình nhớ, những gì mình trải, tôi không quan tâm người ta gọi nó là gì.. Truyện, chuyện hay tiểu thuyết.. Điều tôi quan tâm và mong muốn là những người đến với hồi ký của tôi sẽ có thể tìm được một chút gì của mình trong đó bằng cảm nhận của cả trái tim. Có thể với bạn nó sẽ khó tin, nó sẽ vô lý, có những điều tưởng chừng như cổ tích giữa đời thường vì vậy hãy chắc chắn rằng bạn có lòng tin vào mọi chuyện trước khi tiếp tục nó, thật giả mong manh tuỳ người đọc, điều mà tôi có thể làm là viết cho đến khi kết thúc mà thôi. Do đó, tôi chọn "đây" là lơi lưu giữ những dòng tôi viết để có thể chia sẻ, để tôi quên đi và nếu tình cờ cô ấy có đọc được thì hãy xem như một lời cảm ơn tôi dành đến "Em" người con gái tôi đã yêu, vẫn yêu và sẽ mãi yêu. Có thể nhiêu đây là một chặng đường dài tôi đã đi qua, nhân vật không hẳn là ai, không hẳn là điều gì khi biết. Nó sẽ mập mờ nhất định với người tò mò điều mà tôi mong muốn. để bắt đầu sau bao lời dẫn lan man giông dài. Tôi xin trích một câu nói tôi từng được biết và rất ưa thích " Vẫn biết có câu nếu kiên trì giấc mơ sẽ thành hiện thực, nhưng hiện thực nghiệt ngã hơn giấc mơ có mấy ai đủ sức đi đến cuối con đường? ".
Hi vọng quá khứ hãy ngủ yên.
Để bình yên cho những ngày còn lại.
Một tựa đề đơn giản mà có thể nói nên rất nhiều điều "Đã Nhớ Một Cuộc Đời"
.MR friday.
Bến xe cạnh ngôi trường cấp hai đông đúc lạ thường, không có thêm nó thì cũng chẳng mất đi cái sự tấp nập vốn có này. Nó, một thằng sinh viên mới đỗ đại học, ước mơ từ thủa bé xíu. Vẫn biết gia đình có hoàn cảnh không tốt, phải đi học với mong muốn đổi đời. Nhưng chẳng hiểu sao xe đến nó vẫn chần chừ ngoái nhìn lại cảnh vật của quê hương điều mà nó ít bao giờ làm trong những năm tháng trước, đi rồi mới thấy nhói lòng. Xa quê xa gia đình, cảm giác này thật sự không dễ chịu cho lắm. Phải đến khi lão lơ xe giục nó mới khệ lệ cầm theo chiếc balo leo lên. Chui xuống hàng ghế cuối, nơi nó có thể tìm được một chút yên tĩnh trong chiếc xe đầy tiếng cười nói này. Dòng suy nghĩ chợt đến, lo lắng, hồi hộp, có cả háo hức nữa. Cuộc sống sắp tới không biết có được như ông anh kể cho không, khó khăn, làm thêm, mỳ tôm, giảng đường.. Ôi nghĩ cũng phấn chấn thêm được chút, vì nó ưa thử thách mà. À thêm nữa, ông anh nó còn kể về những mối tình sinh viên, nghe cũng thấy buồn cười, nào là viết thư tình, hay ngồi hát giữa đêm. Nó chắc chẳng có cơ hội tìm được trải nghiệm. Tính cách lầm lì, ngoại hình xấu xí, với cái chiều cao khiêm tốn, nó ghét tiếp xúc, bé giờ chỉ có một thằng bạn thân tên Long đối diện gần nhà thôi. Chứ nói gì đến bạn gái. Vẫn biết là mình đã bỏ lại ở tuổi thơ những thiếu xót gì, nhưng nó không hối hận. Ngẫm lại bố mẹ đi làm đồng, tiền ăn chẳng đủ nói chi đến việc lo cho nó trên cái thủ đô phồn hoa nổi tiếng đắt đỏ này, Cuối cùng hai người đi vay mới đủ tiền học phí, đã quyết như thế rồi thì phải cố gắng thôi, nó cũng có ý định làm thêm để giúp bố mẹ phần nào và để nếm thử mùi đời cho biết. Cũng may là có ông anh sinh viên ở trên, ông mà kể cho nó nhiều điều ấy, mẹ sắp xếp cho nó ở cùng ổng, ổng vui vẻ đồng ý liền vì hai anh em rất quí nhau, thôi thì cứ biết thế đã chứ nghĩ được gì nữa đâu mệt não.. Nó thả lỏng người giữ nguyên tư thế dù đang mỏi dừ.. Bệnh say xe chẳng phải điều gì ghê gớm, nhưng cũng đủ để đánh gục nó là thằng có thể trạng yếu đuối và đi ôtô đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần cua là mỗi lần nội tạng như muốn trào ra ngoài. Mệt quá, nó ngó quanh xe trước khi tìm vào giấc ngủ. Chợt thấy có người đang nhìn nó, chăm chú. Đôi mắt này có màu nâu rất đẹp, một đứa con gái. Nhận thấy đối tượng nhìn lại. Con nhỏ cất giọng trong trẻo.
_Anh là sinh viên à?
_Ừ.
Nó cảm giác bị làm phiền, nhưng hình như do ít tiếp xúc với con gái và thú vị với sự làm quen bạo dạn của nhỏ nên nó đã trả lời, điều mà ít khi nó làm với người khác giới.
_Thật không?
_Thật, không tin hả?
_Hihi.. Em nhìn mặt anh non quá trời, như lớp 10 vậy. Chẳng giống sinh viên gì hết.
_Vậy mà phải đấy.
Thiếu điều muốn mắng cho nhỏ một cái, mặt nó từ bé đã vậy rồi, bày đặt chê bai >.<. thấy tự ti về cơ thể quá.
_Năm mấy vậy anh?
_Năm đầu.
_Vậy là bằng em.Ý nhầm.. mình hihi, bằng tuổi hông cho làm anh đâu.
_Ừ.
Nó cười trước cái điệu bộ tự nhiên này. Nhỏ cười theo.
_Cậu có vẻ ít nói nhỉ?
_Bình thường..
_Thế mà nãy giờ Ừ hoài..
_Mình mệt thôi.
_Ủa.. Cậu say xe đúng hông?
Nó gật đầu nhẹ. Nhỏ lúi húi. Xòe bàn tay ra. Trong đó là một nửa quả chanh.. Miệng cười cười..
_ Dí vô mũi ấy. Đỡ lắm hi..
Nó làm theo lời nhỏ. Nhỏ ngồi quan sát. Được lúc thì thấy đỡ nôn nao hẳn.. Cảm giác bớt xa lạ với nhỏ hơn chút..
_Cảm ơn cậu ha !
_Không có gì Hihi..
_Ủa mà cậu cũng bị à? Mà lại có cái này?
_Còn lâu. Đây là một thói quen để phòng thôi. Ai như cậu. Con trai mà yếu như sên..
Nhỏ lè lưỡi chế giễu nó.. Đúng là đồ nhiều chuyện.. Bệnh nó có chọn giới tính mà kêu.. Bộ con trai là không được say xe hả.. >.<.Chỉ biết cười gượng.. Vì chẳng có tâm trạng để phản pháo lại nhỏ..
_Thế cậu tên gì?
_Mình tên M..
_Đầy đủ?
_NHM.. Còn cậu?
_Mình á.. Chi.. Bùi Huệ Chi..
.. Cũng không biết tại sao nó vẫn có thể đáp lại những câu hỏi và nói chuyện với nhỏ. Chắc ngoại hình này làm nó thấy nhớ đến một người và cảm thấy thân thuộc.. Mặc dù chỉ mới gặp nhau. Được một lúc cũng biết. Nhỏ Chi ở Thư Phú Cùng huyện nó luôn. Và cũng như nó. Nhỏ là tân sinh viên đỗ đại học. Trên HN. Trùng hợp thế. Vẻ như. Hết chuyện để nói..Nhỏ im lặng.. Nó cũng thế.. Cố rúc vô cái góc kia.. Kiếm một giấc ngủ.Vậy mà vẫn không yên..
_Bộ.. Mặt mình dính cái gì hả?
_Đâu có..
_Thế sao nhìn chằm chằm thấy ghê.
Nhỏ vô duyên quá đi mất. Khó chịu nhưng chẳng dám to tiếng. Ngủ mà nhìn chằm chằm người ta thế thì ai chịu được.
_À.. Nhìn cậu ngố ngố, hài hài..hihi
Ơ.. Ngố kệ nó. Ai mượn nhỏ nhìn mà chê với hỏi tùm lum. Mệt não với người này quá.
_Ừ.. Ngố !
_Mà nè?
_Gì?
_Con trai.. Sao da dẻ trắng thế?
_Không biết..
_ Hừm. Định dấu hả. Nói mình nghe coi. Mình cũng muốn vậy. Hihi.
Buồn cười.. Da nhỏ trắng bóc thế kia.. Còn đòi hỏi.. Làm như thân thiết lắm không bằng.
_Sinh ra đã thế rồi. Chẳng biết tại sao nữa.
Nhỏ lại im lặng. Nó nhớ về cái làn da được thừa hưởng của mẹ này mang đến cho nó biết bao rắc rối ngộ nghĩnh như bị các bác trêu là con gái. Ngại thì mặt lại hồng lên. Dính nắng cũng không xi nhê.. Được mỗi cái đó thôi. Nhỏ đang nhìn về phía trước bỗng quay phắt lại.
_Nè.. Không ngủ nữa hả...?
_Cậu nhìn hoài ,sao ngủ nổi?
_Vậy cho mình tựa nhờ cái vai nhé !
Hajzz.. Khôn ơi là khôn.. Chẳng lẽ lại từ chối thì mang tiếng.. Mà cũng lạ, nhỏ là gái quê mà bạo hệt gái phố vậy..?.. Nói thẳng, căn bản nó cũng thích thích chút.. =))
_Nhưng toàn xương thôi.. Đau đầu ráng chịu ha..!
_Ừm..
Nhỏ nói khẽ rồi từ từ. Tựa đầu vào vai nó. Được tý rồi nhắm mắt. Mùi hương của nhỏ từ mái tóc đen đổ dài trên vai nó. Làm nó có cảm giác lạ. Chợt. Quay sang ngắm nhỏ. Người ta nói. Con gái đẹp nhất khi ngủ chắc đúng. Hàng mi cong cong và đôi mắt nhắm nghiền. Nhưng cái khẩu trang phập phồng kia. Khiến nó chẳng thể hình dung nổi khuôn mặt nhỏ. Chỉ đoán nhỏ cũng xinh lắm vì đôi mắt kia. Thật sự rất đẹp.
Cứ như vậy. Chờ thời gian trôi. Một bên vai nặng trĩu một bên tay vân vê nửa quả chanh. Nó lại một lần nữa trầm ngâm về quãng thời gian sắp tới.
Chap 2.
Chưa đến nơi. Chiếc xe vẫn chạy trên con đường đầy nắng. Những cảnh sắc của vùng quê mất dần. Thay vào đó là những toàn nhà cao tầng hiện lên. Cũng lạ đôi chút vì cô bạn gái mới quen. Nhỏ Chi thiệt sự bạo. Cứ ngủ ngon lành trên cái vai gầy của nó. Lúc xe đi qua dòng kẻ đường. Nảy nên.. Đầu nhỏ bị lệch xuống phía dưới. Vậy mà vẫn ngủ được. Cũng tà. Nó lắc đầu chỉnh lại tư thế cho nhỏ. Chứ không cứ để vậy. Sai cổ như chơi. Và mỗi lần như thế. Tay nó lại run. Không phải vì lần đầu tiếp xúc với con gái nhưng đây là người lạ. Nhỡ nhỏ dậy bắt gặp nó đụng chạm thì ngại chết.
Cảnh vật bên đường lại thay đổi. Xe đi nhanh hơn. Có lẽ đang trên cao tốc. Không còn những đợt xóc nữa nên nó cũng an tâm ngả người ra.. Nãy giờ nhỏ tựa mỏi quá. Xe trở lên im lặng. Chỉ có bác tài dường như còn thức. (Lúc ấy chưa có tuyến như bây giờ. Thành ra quê nó gần HN nhưng phải lòng vòng rất xa..). Chẳng còn việc gì để làm. Để nghĩ. Nó lại quay sang nhìn nhỏ Chi. Bỗng thấy xao xuyến đôi chút. Dù sao cũng là con người mà. Con trai thấy gái xinh tự khắc ngắm thôi. Đoán vậy chứ nó bắt đầu tò mò khuôn mặt của nhỏ phía sau lớp khẩu trang. Tự nhiên thấy ghét cái đó ghê gớm. Đi xe khách mà bịt mặt như ninja. Ngẩn ngơ vì tánh tò mò. Đầu thì tưởng tưởng. Còn bàn tay bất giác đưa lên chiếc khẩu trang định kéo ra xem. Thì toàn xe tối lạ. Giật mình tưởng làm sao. Hóa ra xe đi qua gầm cầu. Chán nản. Rụt tay lại. Bỏ luôn cái ý định kia đi.
..
Cũng chợp mắt được chút. Tỉnh dậy ngó vô cái đồng hồ với chiếc dây đeo tay sờn cũ.( Quà sinh nhật của một cô bé. Người mà khiến nó đầu tiên biết yêu thương một người khác giới là như thế nào vào đầu năm cấp hai. Ngày sinh nhật đó. Là ngày sinh nhật buồn nhất. Vì món quà này cũng là món quay chia tay trước khi em chuyển đi..). 3 giờ chiều. Cánh tay tê mỏi vì nhỏ còn đang ngủ. Như bị đánh thuốc mê. Xe dừng ở DB. Phanh hơi gấp nên nó với nhỏ bị chúi đầu về phía trước. Sẵn tiện gọi nhỏ luôn.
_Nè.. Dậy coi..!! Đến bến rồi.. Chi..!
Không phản ứng. Bộ va đập vô đâu. Xỉu rồi ta..? Dựng nhỏ lê.. Gào vào tai nhỏ.
_ Dậy đi..!! Nước miếng chảy.. Ướt hết vai người ta rồi..!!
Trêu tý. Xem nhỏ có dậy ko. Hiệu nghiệm. Nhỏ hé mắt tỉnh dần rồi trợn mắt lên.. Rối rít..
_Ơ.. Ơ.. Đâu.. Mình xinh lỗi.. Không cố ý đâu..!
_Hề. Gọi mãi. Không có đâu. Xe đến bến rồi. Xuống đi..!
Nhận ra bị lừa. Nhỏ đỏ mặt.. Gõ nhẹ vào vai nó.
_M xấu tính. Thì xuống. Cẩn thận quên đồ đấy M.
Dặn thừa. Mỗi cái balo. Quên sao được. Đeo lên va.. Nó đi xuống trước. Hơi mất thăng bằng sau quãng đường dài. Và còn bị say xe. Nó chống tay vào cái cột gần đó để không bị ngã. Đợi nhỏ. Chứ khéo lại ở luôn trên xe. Nãy nghe bảo cùng bến với nó mà. Vài phút trôi qua. Với tiếng giục của bác tài. Mọi người đi xuống hết mà không thấy nhỏ đâu. Thấy lạ. Nó chạy lên xe. Hóa ra. Nhỏ mang theo 3 túi mà cầm được hai bên tay. Còn cái nữa. Chưa biết sao. Đến gần cầm luôn giúp nhỏ. Đi sau lý nhí.
Total Visits: 53069969
Visits Today: 100198
This Week: 917769
This Month: 5064415
Total Visits: 53069977
Visits Today: 100206
This Week: 917777
This Month: 5064423

Total Visits: 53069981
Visits Today: 100210
This Week: 917781
This Month: 5064427
| Home | Lượt Xem: 1/ |