Truyện voz Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện Update lại chap 1-20
Truyện voz Nghi vấn cao thêm sau 4 năm tu luyện Update lại chap 21-27
Chap 27
- Mày ngon lắm, bước ra ngoài kia đi rồi tao cho mày biết tay. – Thằng L hăm dọa
Nó buông em ra rồi cùng thằng em nó ra ngoài canh em, định thịt em ngoài đó hay sao vậy? Định bước ra bật tay đôi với ổng nhưng nghĩ lại, tay mới rút chỉ chứ đã lành éo đâu, em mà ra đó bem nhau với thằng cha đó, khéo vết thương bung ra thì cuộc đời thêm một kiếp nạn à
Em rút luôn cái điện thoại ra, gọi cho thằng H:
- Bố nghe đây thằng ghẻ lở
- Định mệnh, mày ở đâu, qua cty tao đc không, thằng L với em nó đang ở đây đòi noi chuyện với tao.
- Á đù, chờ tao chút, gọi luôn thằng T với Q đi
- Uh để tao gọi thằng T, khỏi gọi thằng Q phiền nó.
- Uh cũng được, 20ph tao qua tới, cố thủ cửa nha con.
- Cái định mệnh.
Nó cúp máy. Em nhìn ra, 2 thằng ôn ấy vẫn đứng ngoài, éo sợ em gọi bạn tới up hay sao ấy. Hay ngoài đó nó còn có thêm người. Nghĩ vậy em không ngần ngừ ra luôn, lỡ có thêm người thì bạn em cũng biết mà đề phòng. Để con xe lại trong bãi xe, em đi người không ra. Em đứng trước mặt thằng L, nhìn nó.
- Mày cũng ra rồi à, tưởng nằm sợ chết trong đấy rồi chứ, bạn chú mày đâu? Kéo ra đây đi.
- Không cần, chuyện này cóc cần động tay chân với ông anh. Ông anh muốn gì nói đi.
- Tao nói rồi, mày cách càng xa H ra càng tốt, nhắc mày hoài mệt quá, hay mày muốn ăn tẩn?
- Ông anh tưởng tôi hiền rồi tính ăn hiếp hả? Muốn chơi thì tôi cũng cóc sợ đâu. Tuy nhiên khuyên ông anh 1 câu, chuyện tình cảm, quan trọng nhất là ông anh khiến H nó quay về phía ông anh, chinh phục được tình cảm cô ấy mới là quan trọng, đánh chết tôi thì H cũng có đến với ông đéo đâu?
- ... – Ngơ một hồi, ổng cầm luôn cổ áo em, mịa thích nắm cổ người khác vậy sao? – Mẹ thằng chó, anh đéo cần mày dạy đời đâu, mày cứ lảng vảng trước nó thì làm sao nó nghĩ đến tao?
Đù, thằng cha này chậm hiểu hay không chịu hiểu vậy trời
- Ông anh, nói chuyện thì đừng động tay động chân – em gạt tay ổng ra. – Chẳng phải ông anh quen H trước tôi sao, lúc ấy tôi đâu có lảng vảng trước H. Mà nói luôn với ông anh tôi với H là đồng nghiệp, gặp nhau có công việc thì phải gặp, ông anh cấm tôi thế nào được?
- Tao cóc cần biết, tao còn thấy mày với H thân mật thì mày đéo yên với tao đâu – chắc em kiện thằng cha này tội quấy rối quá
- Ông anh đừng vô lý mà cứ tìm đến tôi gây chuyện, nếu muốn kiếm chuyện thì tôi cũng không ngán đâu.
“Bốp”... thằng em ổng bem cho em một đấm, em không để ý nên ăn đủ, nằm mẹ ra đường, may mà em kịp tỳ vai phải xuống trước nên vai trái không bị chấn động gì nhiều.
- Mày liệu hồn thằng chó, anh tao nói thì mày lo mà nghe đi, sớ rớ tao đập cho vỡ mồm.
Em đứng bật dậy, có 2 ông bảo vệ thấy có chuyện chạy ra:
- Gì vậy Đ? Đánh nhau hả?
Thấy vậy thằng L chỉ mặt em:
- Liệu hồn nhe nhóc, tao nhắc mày lần này lần cuối.
Xong nó với thằng em lên xe vọt mất.
- Đứng lại, gây chuyện rồi định chạy hả?
- Dạ thôi bỏ đi chú.
Mấy ông bảo vệ định chặn tụi nó lại nhưng em cản. Cơ bản em chơi cũng thân với phe bảo vệ nên mấy bác đây mới nhiệu tình vậy, chứ bình thường thì toàn ngồi xem phim thôi. Xong em cũng vác xe ra về. Tụi bạn em cũng vừa tới, có thằng T với H.
- Ủa Đ, định mệnh mỏ mày sao vậy? Tụi nó đâu – thằng t kêu
- Về rồi?
- Má, nó đánh mày xong chạy rồi hả?
- 1 đấm thôi?
- Mà lại là vụ con H hả? - thằng H hỏi
- Ừ, má nó, thằng cha đó như khùng vậy, tay éo đau chắc tao đập lại rồi.
- Tao với mày qua nhà nó úp nó
- Tao éo biết nhà, mà chờ qua tuần đi, tao lành vết thương rồi tính tiếp.
- Mẹ, cứ nhây nó bem nữa đừng trách – thằng T khó chịu.
- Tạm thời thì chưa đâu, cứ từ từ
- Ừ vậy tùy mày – thằng H nói.
Sau đó thì nguyên đám đi cafe. Sau khi ăn thêm 1 đấm từ thằng L tự nhiên em thấy chán nản, đủ thứ chuyện giờ em đuối như chuối. Sau một hồi nghĩ ngợi, em đưa cho thằng H chùm chìa khóa, 2 triệu, tiền này em là của em, em nó thì không phải nghèo nhưng cũng không khá giả gì, 2tr không phải số tiền nhỏ nên thôi em giúp em nó, rồi cái đồng hồ nữa. Xong nhờ nó mang qua cho C, em vốn không muốn gặp mặt em nó mà...
- Giờ lại giở trò trốn gái hả mày – H hỏi
- Tao cần tránh mặt nó 1 thời gian để bình tĩnh suy nghĩ lại.
- Giờ mày tính sao?
- Thì cứ vậy thôi, tầm vài tháng rồi tính tiếp.
Chém gió 1 hồi thì về nhà. Về đến nhà, em thay đồ, loay hoay 1 hồi thì nhận đc đt của C. Em cúp rồi nt lại:
- “Anh đang bận, em cứ nt đi”
- “Cảm ơn anh về mấy món đồ, tiền em biết là của anh vì dễ gì mà lấy lại được nên em không nhận đâu, em bắt anh H mang về đưa anh lại rồi.”
- “Uh tùy em.”
- “Dạ...”
Tối thì chẳng có gì đặc biệt, em đi ngủ.
Sáng hôm sau, 22/10 tức hôm qua ấy ợ, em vẫn dậy trễ, tối thức khuya quá mà, lên làm thì như mọi khi, lại quên ăn sáng, chắc em chết sớm quá
Hôm nay vẫn không thấy H vào công ty, cũng kệ, vậy càng tốt, đỡ phiền hà cho em đc mấy việc.
Kể ra thì cả ngày cũng chẳng có gì mà review cho các thým, không gặp H, C hay V luôn, chẳng nhắn tin, điện thoại, làm xong thì lầm lủi về rồi lên review, em chợt nhận ra hôm nay là ngày yên bình hiếm hoi trong chuỗi ngày vừa qua của em, em suýt kiệt sức.ăn ngủ nghỉ với review là tất cả những gì mà hôm qua em làm ợ
Hôm nay, 23/10, em có nhớ ăn sáng, may thật. Sáng giờ vẫn không gặp H. Làm lầm lủi, Vừa tức thì thì mẹ em gọi ạ, không biết có chuyện gì, cứ nghe đã:
- Dạ con nghe mẹ.
- Con, cuối tuần mày xin nghỉ, về quê gấp đi con. Thứ bảy về nhé, rồi chiều chủ nhật lên lại.
- Ủa có chuyện gì vậy mẹ.
- Về đi rồi biết.
- Trời, con đi làm mà, về thì cũng phải biết có chuyện gì con mới về được chứ ạ - cái gì lạ vậy ta, mẹ em ít khi bí hiểm như vậy lắm, mà cứ mỗi lần bí hiểm thì y như là có chuyện.
- Ừ, thì mày về, coi mắt con út nhà bác Hùng vừa đi du học về kìa.
- Trời ơi, có vụ này nữa hả mẹ, mẹ đùa à. – Lần đầu tiên em nghe tới vụ coi mắt.
- Mẹ không đùa đâu, lo mà về gấp, mẹ nói rồi đấy.
- Nhưng con bữa giờ nghĩ mấy ngày rồi, mà công ty đang căng lắm, con mà nghỉ nữa thì sẽ bị đuổi việc mất.
- Mày làm gì mà bữa giờ nghỉ việc? – Em hớ @@ - Mà chuyện đó tính sau, cứ về, có gì mẹ giới thiệu mày vô công ty chú làm việc
- Con đã bảo là không thích nhờ chú rồi mà mẹ.
- Không lằng nhằng, mẹ nói rồi đấy, lo về ngay đi.
Mẹ em cúp máy luôn, trời đất ơi, vừa yên bình được 1 ngày, giờ em chẳng biết phải làm sao nữa đây @@ Cái này vừa tức thì thôi ạ
Em giải thích luôn, mẹ em thì đã biết em chia tay C được mấy bữa nay rồi, em có nói. Vì mẹ em muốn em lấy vợ sớm, ỷ y em đã có C, mẹ đòi sang năm cưới, nên cũng yên tâm để yên cho em mấy nay. Giờ đùng cái chia tay, mẹ em cũng làm ầm lên với em xong cũng đành chịu. Nhưng giờ lại lòi ra vụ này, nhanh hơn cả em tưởng. Mẹ muốn có cháu bồng và cả chắt nữa T.T Em con 1 mà ba em là con trưởng nữa ạ
Chap 28
Trưa 23/10 Mệnh lệnh của “mẫu hậu” làm em điên cả đầu, lằng nhằng mãi cũng phải nghe thôi, mẹ đã quyết vậy mà thôi thì cứ lết xác về đã tính sau. Em xuống trình bày vấn đề với sếp, kiểu như nhà có chuyện xin về ít hôm. Sếp tỏ ra bực mình, cũng phải vì em nghĩ nhiều lắm lắm rồi, không khéo có khi lần này bị đuổi. Lèo nhèo năn nỉ sếp mãi cũng được cho nghỉ với điều kiện sáng chủ nhật phải có mặt để phụ tổ chức event của công ty, cái đại hội hằng năm cho khách hàng gì gì ấy. Vậy là em đặt luôn chuyến bay sớm mai đi.
Chiều đi làm về thì em loanh quanh siêu thị, chủ yếu là đi dạo cho nó mát, còn cả ngắm gái nữa ợ lòng vòng thì cũng mua mấy thứ, chủ yếu là mì gói, xúc xích với mấy đồ để ăn thôi ợ. Đến khi ra về thì thấy em V đi vào, hờ cũng phãi, siêu thị gần nhà mà Vưa thấy em, em nó gọi liền:
- Ủa anh Đ, anh cũng đi siêu thị hả, sao ko rủ em? – Ớ ớ, mắc gì rủ em @@
- Ờ anh tiện đường về ghé qua luôn ấy mà, giờ xong mất rồi, biết em cũng cần đi siêu thị thì rủ đi cho vui rồi ^^
- Oh, vậy thôi em vào đã
- Ok bye e.
Xong em về nhà, lăn lộn mãi, cũng hết ngày. Sáng em về sớm, hành lý có mỗi cái ba lô, về nhà mà, em chẳng chuẩn bị nhiều làm gì Dù sao về nhà sau gần năm trời xa cách thì cũng thật tuyệt.
À quên nói, quê nội em ở Huế nhé, quê ngoại ở Quảng Bình, ba mẹ em trước cũng từng sinh sống ở Sài Gòn, sau về quê lại. Em bay về tới nhà mất tầm tiếng, đi xe về nhà xong thì cũng tầm tầm 10h, vừa bước vào cửa em gọi ngay:
- Thưa Ba, mẹ, con mới về.
- Ơ, thằng Đ, về sao không báo mẹ ra rước con? Lai mẹ xem cái nào – mẹ ôm lấy em nghẹt cả thở
- Dạ, con đặt vé bay sớm luôn, con tự về nhà được mà, báo ba mẹ chi cho mắc công ba mẹ ra nữa.
- Mệt không con, không mang đồ gì về à? Sao có mỗi cái ba lô thế này?
- Dạ không, con về 2 ngày chứ mấy, mặc đồ ở nhà cũng được mà mẹ.
- Ơ, 2 ngày... tức là chủ nhật là vào lại rồi à?
- Dạ, con bay sáng chủ nhật để còn làm việc. Mà ba đâu mẹ?
- Ba đi ra cửa hàng kiểm hàng rồi, thôi vào nghỉ đi con - mẹ em có vẻ không vui, hic, lâu rồi mời gặp em mà chỉ ở đc có 2 ngày - vậy để mẹ hẹn bác Hùng cho 2 đứa mai gặp mặt. Sau này con bé Út nó cũng vào Sài Gòn làm cho chỗ chú tư mày để làm việc rồi, khi ấy từ từ thân nhau cũng được
- Cái... cái gì vậy mẹ - Quái, thế là em nó cũng lên Sài Gòn á
- Cái thằng, có gì mà ngạc nhiên vậy?
- Không ạ... mà sao mẹ nói cứ như con với em nó chuyện đã rồi vậy?
- Thì thế còn gì.
- Ơ, con đã gặp em nó đâu.
- Mày gặp nó trước khi đi du học hoài đấy thôi.
- Ý con là đi về ấy, mấy năm rồi, có nt trò chuyên gì đâu, biết thế nào mẹ
- Ừ thôi gặp là biết, vào mà tắm rửa thay đồ đi đã.
Ax ax, chuyện này quả thật đang đi... Quá nhanh và quá nguy hiểm Em có cảm tưởng mình đang làm nam chính trong Fast and furious
Dù sao thì cả chiều hôm đó em thật sự vui, lâu lắm mới về găp mọi người trong xóm, đặc biệt là đám nhóc em út, em họ hoặc anh họ thậm chí là... chú họ, rồi cả hàng xóm, mười mấy đứa, trước em hay chơi với tụi nó thân lắm, từ bắt tuổi đến nhỏ hơn vài tuổi. Cả chiều đi chào xóm làng, bà con rồi đi chơi với nguyên đám nhóc vui cực.
Mà lúc đang đi qua nhà họ hàng chơi thì gặp thằng Đẹt, em họ em nhưng bằng tuổi. Nó nói với em về con bé Út:
- Anh Đ, nghe nói bác đang làm mai cho anh con bé Út hả?
- Ừ, anh đang điên đầu đây, tự nhiên mai mối, khổ anh mày quá
- Ầy, sướng thế còn gì – nó cười đểu em
- Sướng con mắt mày, anh đi làm đủ khổ rồi, giờ gánh thêm vụ này khó xử chết đc
- Dạ, mà em nói cái này, bé Út nó về chưa lâu, nhưng em thấy nó đổi tính lắm, không còn hiền và ít nói như xưa, bữa còn hỏi, rủ em đi vũ trường, em nói chả biết cái nào vì nào giờ em có đi đâu, mà con bé giờ tiêu tiền kinh lắm, cũng dạn nữa.
- Ờ, hic, qua tây du học mà nhóc, phải thế cũng bình thường mà
- Ờ, chỉ có điều em chả biết nó có hư không nữa, chứ thấy kiểu đó thì...
- Vớ vẫn, khỏi lo đi ku.
Nói vậy chứ em nghe mùi cũng hơi lạ lạ rồi ợ. Rồi chiều chiều em đã qua nhà bác Hùng (mấy đoạn hội thoại em thuật theo nói bình thường và bỏ hoặc chỉnh sửa mấy phần từ địa phương cho các thým dễ đọc nhé):
- Thưa bác con mới tới.
- Ủa, thằng Đ, về khi nào vậy con?
- Dạ con vừa về lúc trưa ạ.
- Chà, dạo này đẹp trai phong độ hẳn ra con, đi làm rồi có khác.
Total Visits: 53238824
Visits Today: 269053
This Week: 1086624
This Month: 5233270
Total Visits: 53238835
Visits Today: 269064
This Week: 1086635
This Month: 5233281

Total Visits: 53238843
Visits Today: 269072
This Week: 1086643
This Month: 5233289
| Home | Lượt Xem: 1/ |