- Đầu tiên em xim chào các bác , sở thích của em là ngày nào cũng lên F17 đọc tâm sự của mấy bác, và thấy cuộc sống đúng là muôn màu muôn vẻ
- Ngày xưa em học ngu văn lắm, nên viết có gì dở thì các pác cũng đừng tội em. Em chỉ muốn viết để nhớ lại những kỉ niệm trong lúc ở xa quê hương
- Giới thiệu về em thì em là 1 thằng bình thường như bao người khác, không đẹp trai, em thấy em chỉ được cái nói chuyện có duyên, hay gây cười ( nên nhiều em chết vì cái này lắm ạ ) , và cái quan trọng nhất có lẽ là nhà em cũng khá giả, bằng chứng là em đang đi du học ở cái tuổi có zợ có con rồi các bác ( em 24t )
p/s : em sẽ kể trên 90% sự thật, còn lại em đổi tên đổi địa điểm .
Chap 1 : Ngày đầu tiên gặp em
- Lần đầu tiên em đến nước Úc là tháng 7 năm ngoái mang theo trong người 1 giấc mơ của em và của cả gia đình em. Em muốn mình được trưởng thành hơn, và có cuộc sống tốt hơn, chỉ để thực hiện giấc mơ của ba em, là được đứng dưới tượng Nữ Thần Tự Do.
- Sẽ chẳng có gì bị shock nếu như không có bà con xa việt kiều của nhà em, lúc em chưa đi, cứ giới thiệu bên Úc sống thoải mái, làm nhẹ lương cao, 1 năm đem về mấy chục ngàn, nếu chịu khó . Mặc dù ở VN em là đứa lười biếng,nhưng em luôn đặt đồng tiền lên đầu tiên, có tiền là em làm, cực mấy cũng làm.
Tải ảnh
- Em đến trước P ( tên gấu em ) 1 tháng . Em thuê 1 phòng cho share gần trường. Hằng ngày đi học avan , đến trường rồi nấu cơm,nấu đồ ăn ( toàn lên youtube rồi nấu không các thím ạ )
Lúc đó em vẫn chờ bà con xa ở Úc đang đi ngỉ ngơi ở VN chuẩn bị về lại Úc, rồi họ sẽ giúp đỡ em kiếm việc làm, cho nhà ở, nói chung là tất cả mọi thứ.
- 1 tháng đầu tiên cô đơn lắm các bác,chỉ nói chuyện với bạn bè , ex 1 ( gọi là J )
qua skype,facebook. Em phải đi siêu thị đi bộ cả gần 800m, nên nhiều khi đi 1 lần là xách đồ nặng,2 tay 2 bịch bự. Nhớ lần trời mưa,đi 1 xí,là ngỉ 1 xí,mà mưa thì cứ ướt. Lúc đó em chỉ muốn khóc thôi. Không hiểu mình qua đây làm cái đéo gì nữa
- Tháng 8 đến, cũng là gần cuối mùa đông, bắt đầu hoa mọc lại, em cũng đã quen cuộc sống ở bên này . Rồi 1 ngày, cô chủ nhà nói, hôm nay có bạn gái mới đến sân bay, rồi thuê phòng ở đây, D( tên em ) ở nhà coi giới thiệu cho P
Lúc đó trong người, có cảm giác vui vui , có thêm bạn, lại là gái nữa. Nên mặc dù trời sáng lạnh gần 5 độ, em vẫn đi tắm mặc đồ ngồi chờ. Khoảng 1h chiều, P đến cùng 1 ông Tây, hồi đó avan em còn ngu, cứ ú ớ chớ biết nói gì đâu, P cũng như em, ông Tây là bạn của ba P,ba P làm bên du lịch nên có quen biết .
- P đến coi phòng, zô phòng cất đồ rồi ra ăn tô mì tôm rồi ông tây dặn dò P vài thứ ( mặc dù P chẳng hiểu gì ) chỉ biết nói thank you thôi
- rồi em với P bắt đầu nói chuyện
P : em qua đây lâu chưa, chị mới đến, có gì giúp đỡ chị với nhang ( do mặt em trẻ hơn mặt P, chớ em hơn tuổi P )
Em : dạ , em qua cũng được 1 tháng rồi,mà có biết gì đâu, giúp chị đi học rồi về thôi chớ, em chưa đi đâu chơi ở đây bao giờ cả
P : em bao nhiêu tuổi rồi
Em: Dạ, em 23t, còn chị
P : Chết mẹ ( nói nhỏ trong miệng ), em mới có 20 tuổi thôi, do lúc cô chủ nhà nói có bạn nhỏ tuổi hơn em mở cửa cho em nên em không biết ( thằng cu này là ở cùng nhà , nó tên Q, mà hôm đó nó bận đột xuất,nên lên trường,và e ra đón )
.....
Nói chuyện 1 hồi rồi P cũng vào phòng ngỉ ngơi, P bị say xe
( Ấn tượng đầu tiên của em là P không đẹp, cao cỡ 1m65, da trắng, và có phần hơi kiêu )
....
Phần sau em sẽ nói nhanh về quá trình sao em và P lại yêu nhau rồi dẫn đến sống chung, cũng vượt qua nhiều gian nan lắm các bác ạ, Chúc các bác 1 ngày tốt lành
Chap 2:
Mình sơ lược cuộc sống bên này cho các bác dễ hiểu. Tháng đầu tiên mình chưa đi làm, nên mình tiết kiệm lắm các bác. Mà khi buồn, người bạn duy nhất của em thì chỉ có thuốc lá thôi . Mà đời đếu như mơ các pác ạ, thuốc lá : 20$/1 gói/25 điếu, còn sữa thì lại có 3$/ 3 lít . Trong khi em có cần sữa đéo đâu, em cần thuốc mà. Nên 1 thằng ở VN hút 1 ngày gần 1 gói, qua bên này hút 1 ngày 1 điếu có khi 2.
Thôi không lang man nữa, vào chủ đề chính.
- Trước khi em qua Úc, thì em đang quen J ( mới có 4 tháng thôi ), ( Sau này nếu các bác có tò mò em sẽ kể người em yêu 3 năm , tại sao lại bỏ người đó và đến với J , giờ em vẫn còn ân hận lắm )
- J là 1 cô gái học trường ĐH danh giá ở SG, thông minh ( được chuyển thẳng ĐH, không cần thi các pác, đậu giải quốc gia gì đó ). Không đẹp, da không trắng, tạm ổn, nhưng lại có quá khứ không mấy gì tốt đẹp ) .
Với em J lúc đầu là lý do để e chia tay với B ( người yêu 3 năm á các pác ) . Với lại 1 lời hứa của J nữa là năm sau ( đến giờ là quá hẹn rồi ) sẽ qua Úc để tiếp tục yêu em. Có lẽ còn thương người trước quá nhiều nên J chỉ được 1 phần nhỏ trong tình cảm của em.
- Trong khoảng thời gian em cô đơn tháng đầu tiên, J là người hằng đêm nói chuyện với em, giup đỡ em trong học avan . Có lẽ như thế nên em dần dần thay đổi thái độ với J.
- Haizzz, mà nói thật với các bác, con trai mà ( không biết có ai khác không ), thèm 1 người bên cạnh hơn, thèm 1 hơi ấm hơn, thèm 1 cái gì đó thiết thực hơn, không chỉ là những lời nói động viên, em thèm thì thèm thiệt, nhưng em không nghĩ sẽ quen ai khác, do em ở Úc, chẳng có gì, 1 thằng sinh viên nghèo, chưa có việc làm, avan thì tệ, không dám mua thuốc để hút ....
- 1 tuần sau khi P ở chung, tụi em thì vẫn bình thường, nấu ăn chung, đi chợ chung, xong ai về phòng nấy, em thì gọi điện cho J, P thì gọi điện cho thằng nào em cũng không biết.
- Cuộc sống của em bắt đầu sang tráng mới, khi mà em với P đi học chung trường, cùng thời khoá biểu, em bắt đầu dẫn P đi, sáng sớm 2 đứa đi bộ đến trạm xe TRAM ( chắc gọi là như xe điện ), đi bộ khoảng 15 phút, vừa đi vừa thở ra khói, P cũng như em, chưa đi làm, cũng tiết kiệm tiền, cũng không dám sắm đồ ấm gì, toàn mặc đồ ở VN ,nhưng thật sự là hok đủ ấm, còn em thì có người quen cho mấy đồ ấm cũ,nên em cho P 1 cái áo để mặc.
- Với P, em là 1 thằng tẻ nhạt, xấu trai, được cái hiền lành . ( P còn nói là nếu ở VN em đến nói chuyện nó không thèm trả lời )
- ĐI học xong thì tụi em về nhà, xong đánh bài ....
- Các bác ạ, có những cái không phải là tình yêu, chỉ cần có người đi bên cạnh, nói chuyện cùng, làm cùng, thì thấy cuộc sống nó vui hơn nhiều, dần dần, em và P đã quen với việc đi đâu cũng có nhau, tụi em bắt đầu đi thăm quan những chỗ khác của thành phố em đang sống, tụi em bắt đầu đi vào City, đi ăn những món ăn của Thai,Hàn , Nhật ....
Có lẽ khi P qua 1 tháng đã có tình cảm với em, vì tính ân cần , chịu khó của em, đi đâu em cũng xách đồ dùm P, đó là thói quen của em rồi. P hay lạc đường.
Đi chơi với bạn, cả 2 cùng bị lạc đường, gọi em nhờ em lên dẫn về, em cũng không biết đó là đâu, cứ tra google mà đi thôi, đi đến nơi rồi dẫn về.
Ngày đó, chỉ cần có việc ra đường là mừng lắm các bác, không biết đường cứ đi cứ đi như thế dazy đó.
Phần sau em sẽ nói về những vấn để xảy ra, tụi em chuyển nhà
À cho em hỏi có bác nào đang sống chung với gấu, mà cuộc sống dẫn đến hôn nhân không, cho em thêm niềm tin vào cuộc sống
chap 3: CƠM ÁO GẠO TIỀN
- Em qua được 2 tháng cũng xài gần hết tiền nhà gửi rồi, muốn đi làm phụ giúp gia đình, chớ thực sự 1 tháng xài 1000$ thì quá sức với gia đình mình, chưa kể đến tiền học nữa . P cũng thế.
- P khác em, có chuẩn bị trước ở VN, trước khi qua Úc, P đã đi học Nail, bên đây hầu hết con gái qua làm nail các pác, P mới chuyển sang khu của người Việt, xa trường, ở đó có nhiều điều kiện kiếm việc làm hơn cho những sinh viên mới sang chưa rành tiếng Anh. P chuyển nhà thì tụi em chỉ gặp nhau ở trường thôi. Chỉ ăn cơm chung ở trường ( đem đồ ăn lên trường rồi hâm nóng ăn tại trường các pác ), thỉnh thoảng P có nấu cho em ăn, em chỉ việc mang cơm thôi )
- Thời gian đó P mua báo người việt tìm việc làm, nhưng P thực sự không biết đường,nên không biết coi bản đồ, cũng không biết làm sao để đến nơi ,nơi nào thuận tiện đường đi hơn. Nên xin đi làm nail bị thất bại, P bắt đầy đi xung quanh khu người việt xem có chỗ nào cần người làm không, đa số ở đây người ta lại làm phụ bếp, làm farm .
ĐI làm ở bên này, có đứa hên, có đứa xui, đứa nào gặp trung mấy ông bà chủ ghét Việt cộng, tụi nó chửi mình cả ngày, ép lương, rồi đủ thứ.
- Trong thời gian đó thì bà cô của em ( gọi cô T nhang các bác ) , cô T thì cưới chồng tây, chồng cô hơn cô 2 con giáp cũng vừa quay lại Úc, 2 vợ chồng cô đón em về nhà cô ở, cách xa trường, ngược đường với nhà của P . Giống như trường em học là ở giữa nhà 2 đứa dazy đó.
Lúc mới đến, chồng cô T nói em là cứ ở đây đến khi nào hết hạn visa thì thôi 0, em có hỏi nếu như cô em về VN thì em phải dọn nhà đi chỗ khác không, 2 người đã khẳng định là không,em mới ở.
Ở chỗ này em vẫn phải trả tiền thuê, rẻ hơn ở chỗ em ở lúc mới sáng 1 xí, cô nấu cho ăn uống, chủ yếu là đồ tây ( em lại ăn không được ), còn đồ Việt, toàn là cơm chiên, trứng chiên. 2 tháng mà em sụt 10 kí các pác.
Ở đây em cũng bắt đầu đi kiếm việc . Lúc ở VN, cô T kể có 3 shop quần áo ở đây, muốn làm gì thì cô cho làm cái đó, nhưng thực ra cô T nói láo, cô ở bên này ăn lương thất nghiệp, xin việc cho mình mà không biết chỗ nào xin, giúp đỡ mình duy nhất là mua được tờ báo của người Việt. ( Hồi đó cô T vê VN, qua nhà mình chơi,nhà mình đón tiếp chu đáo, ai ngờ bên này mình bị đối xử như thế )
- Lúc đó mình cảm thấy hụt hẫng, chờ đợi của mình là vô ích, hi vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn mà, không có việc làm, nên mình chán đời, ghét lun cả việc gọi về cho J, bắt đầu tỏ thái độ khó chịu với J, đơn giản vì mình thấy những lời nói thật vô nghĩa, hành động mới thiết thực, .
Sau đó mình chọn việc làm gần chỗ mình nhất,là làm Farm, có người đưa đón.
Lúc đầu em không nghĩ đi làm Farm nó ra như thế nào, chỉ biết,cứ đem đồ ăn đi theo thôi,mặc 1 bộ đồ ấm rồi đi thôi.
5h sáng, xe đến, gọi điện thoại, mình lên xe :
Boss: Em ở lâu chưa, du học sinh hay du lịch,làm cái này cực lắm, em chịu được không, mà đi làm lần nào chưa
Em : Anh hỏi nhanh dazy , em ở gàn được 6 tháng ( nói thế để người ta khỏi lừa mình, nge cô T nói dazy) , em chưa làm farm nhưng ở VN em cũng đi làm suốt,nên không sao đâu anh
hơn 1 tiếng,xe đến cái nông trại, mấy người kia biết việc rồi, đi đến chỗ lấy dao, lấy gùi đeo, mình cũng đi theo làm như mọi người
Boss : em cứ đi thu hoạch cà, cứ 20 chục kí thì đem ra đây, cuối ngày tổng kết coi được bao nhiêu rồi anh đưa tiền.
Giờ thì em đã hình dung ra được việc làm như thế nào rồi. Các bác à, cái đinh công mạnh nhà nó, nó khổ hơn các pác đi làm thợ hồ nữa, gió thì mạnh, nó lùa vào người, trời thì nắng, lúc thì mưa, đứng giữa đồng, pác chỉ muốn khóc thôi. Nước thì phải tự đem, mình không biết,nên có mấy cô làm cùng cho làm, đồ ăn họ đem hộp giữ ấm, còn mình chỉ là 1 cái hộp, lúc mở hộp cơm ra, cơm lạnh + cứng, các pác cũng chẳng muốn ăn nữa đâu .
Rồi làm cuối ngày cũng được lãnh lương : 120$ . Lần đầu tiên nhận lương, em chỉ thấy đồng tiền ở đây làm ra khó khăn , không dễ như những ông bà Việt Kiều về nói . Em cầm tiền rồi nói mai em không làm nữa, do em chỉ được ngỉ cuối tuần thôi.
120$ đó , em mua 1 gói thuốc tự thưởng cho mình ( 20$ ), còn 100$ em để dành trả tiền nhà .
Đấy, bác nào mà chuẩn bị đi du học thì hãy học cho mình 1 cái nghề gì đó đi nhang, qua đây đỡ bỡ ngỡ, mình thấy nữ thì học nail,nam thì học làm bếp . Đừng như mình...
Đến trang: