Tác giả: Notepad- Mai Thanh Lê Quốc Cường.
Thể loại: Truyện dài kỳ.
Hắn chưa bao giờ nôn nao về tết như bây giờ. Cả đêm hắn không ngủ nổi. Suốt 6 năm qua. Hắn cắm mặt vào làm việc trong những ngày tết. Còn năm ngoái hắn chỉ được về sau tết. Khi ấy người ta đã đi làm hết. Chỉ còn mình hắn về nhà. Còn năm nay đã khác. Hắn nhất quyết phải về trước tết. Để cùng sum họp với gia đình trong những ngày thiêng liêng này.
6 năm dài đằng đẵng chờ hắn. Ánh mắt ba má hắn như nhòa đi vì buồn. Thằng con trai út của gia đình từ ngày bước chân lên Sài Gòn gần như không còn nhớ về quê nhà nữa. Mái ấm ấy đã từng sưởi ấm, bao bọc, che chở hắn suốt mười mấy năm. Vậy mà lần nào cũng vậy. Hắn luôn làm ba má buồn.
Má luôn quan tâm nhớ hắn. Trước tết cả tháng má đều gọi điện cho hắn.
Má nói:
- Thế tết này bao giờ về?
Hắn nghe giọng má buồn buồn. Lại mang hơi hướng trông mong. Hắn muốn rớt nước mắt bảo:
- Tết này... con không về được.
Má giật mình hoảng hốt:
- Sao lại không về được? Cả năm mới được một cái tết. Cả năm mới có dịp sum họp gia đình một lần. Vậy mà mày không thu xếp về được là sao?
Hắn ấp úng:
- Con... cũng muốn về lắm. Nhưng... sếp không cho con về. Bắt con làm tết. Bảo nhân ba lương cho con.
Má quát trong điện thoại:
- Thế mày cần tiền hơn cần gia đình à?
Hắn hoảng hốt chữa cháy:
- Không có má ơi. Con xin về mà không được. Tại quán không có người làm.
Má chỉ chốt hạ một câu rồi cúp luôn điện thoại:
- Thế thì nghỉ làm luôn đi.
Nhưng hắn không nghỉ làm được. Hắn cần có việc làm. Cần có thời gian để tiếp thu thêm kinh nghiệm. Kiếm được một chỗ làm tốt đâu phải dễ. Hắn biết ba má hiểu. Nhưng ngày tết con cái mình không về. Làm sao không buồn, không giận cho được.
Tết năm ngoái cũng như mọi năm. Má lại gọi điện cho hắn nhưng thay đổi cách hỏi:
- Tết này có về không?
Câu nói đã được sửa lại, không còn câu: “Bao giờ về” nữa. Bởi những năm qua. Việc hắn không về ăn tết đã thành thói quen trong gia đình mất rồi.
Hắn hồ hởi:
- Có má ơi.
Má nghe thế cũng hào hứng không kém:
- Thế bao giờ về?
Má quay trở lại câu hỏi cũ của những năm nọ.
Hắn nói:
- Mùng 4 con về má ạ.
- Mùng 4 thì còn gì là tết nữa.
Má lại cúp điện thoại. Lần này chắc bực hắn thật rồi. Còn may là có chút an ủi. Ít ra hắn cũng về nhà. Nhưng về sau tết. Niềm vui hình như đã không còn trọn vẹn. Minh chứng là câu chốt là và cúp máy cái “Cụp” của má.
Năm nay, gần tết rồi mà hắn vẫn còn chưa biết liệu mình có được nghỉ tết hay không. Nhưng trong lòng đã xác định rõ tư tưởng: “Không cho về tết, ông nghỉ luôn”.
May mắn làm sao, ông chủ mới của hắn là người đề cao cái tết thiêng liêng của dân tộc. Nên ông quyết định đóng cửa quán những ngày tết để nhân viên có thể về nhà đoàn viên cùng gia đình. Thấy lịch ghi ngày hắn được nghỉ là ngày 23 tháng chạp. Hắn mừng hết lớn nổi. Kèo này thơm quá. Thế là được về tết rồi. Được về với gia đình rồi. Hắn quyết định không nói cho cả nhà biết. Ấy thế mà má hắn vừa gọi điện cho hắn. Hắn xổ hết. Y như một thằng bé 6 tuổi không biết nói dối.
Má gọi hỏi hắn:
- Thế về trước tết hay sau tết?
Hắn vui chảy nước mắt nói:
- Con về trước tết má ơi.
Má như không tin vào tai mình, phải hỏi lại:
- Thật không?
Hắn hào hứng:
- Thật má ơi, có lịch nghỉ tết của con dán lên đây rồi.
- Thế 25 về được không?
- Dạ được má. Khoảng 23 24 25 này con về. Sắp xếp xong mọi việc trên này xong là con về liền.
- Ừ về sớm phụ má dọn nhà đi. Mày năm sáu năm nay rồi không phụ ba má đón tết được ngày nào.
- Vâng con biết rồi. Con sẽ về sớm.
Trong giọng nói của má. Hắn cảm nhận được có cả vui mừng lẫn hạnh phúc. Hắn cũng thế. Trong suốt những ngày còn lại. Hắn cố gắng làm để quên đi thời gian. Mong thời gian trôi đi thật nhanh để có thể về nhà.
Vậy mà... đời đếch như mơ. Ngày 22 tết hắn bước vào quán, con bé làm chung nó thấy hắn thì reo lên:
- Anh Cường sướng nhé. Mai được về nhà rồi.
Ông chủ của hắn đứng ngay đó. Quay qua nhìn hắn lạ hoắc hỏi:
- Cường bao giờ nghỉ?
Hắn không đề phòng cười tít mắt:
- Mai con nghỉ rồi chú. Hôm nay là bữa làm cuối của con ạ.
Ông chủ quay đi không nói gì. Hắn chả để ý đi vào làm việc.
Một tiếng sau thì ông chủ gọi hắn lại nói nửa đùa nửa thật:
- Cường về sớm làm gì. Giúp chú thêm mấy ngày nữa về cũng không muộn mà.
Hắn sởn tóc gáy. Kiểu nói này hắn gặp nhiều rồi. Có ý đùa lại có ý dọa. Hắn cũng cười cười đùa đùa đáp lại:
- Không được chú ơi. Chú nói con sớm tý thì được chứ con mới nói với má con rồi. Má con bảo 23 này không về má cạo đầu con mất.
Ông chủ vẫn cười cười nói xoáy:
- Chả có mẹ nào làm thế. Thôi cứ phụ chú mấy ngày nữa nhé. 27 rồi nghỉ.
Hắn biết ông chủ nói kiểu này là đã ép hắn vào thế rồi. Thôi thì đành chịu vậy. 27 cũng được. Về muộn vài ngày vẫn phụ gia đình được. Hắn bảo:
- Vâng, thế cũng được.
Nói xong xị mặt đi xuống. Để lại cho ông chủ vẻ mặt phấn khởi hết chỗ nói.
Hôm sau hắn đi làm thì xíu té ngửa. Lịch nghỉ tết của hắn là ngày 28. Cái gì thế này? Đùa à? Hôm qua mới nói 27 mà. Ông chủ lại chơi cái kiểu “27 hãy nghỉ” ý là làm hết ngày 27 mới được nghỉ. Vãi lúa. Hắn buồn chán toàn tập. Những ngày còn lại vừa làm vừa buồn. Muốn được về nhà sớm quá. Ba mẹ đang mong thế mà hắn vẫn cứ phải cắm đầu vào làm việc. Gần tết khách cũng đông. Hắn làm cũng mệt nhưng phải ráng. Làm để còn lãnh lương mà về với ba mẹ. Nhờ có gia đình. Hắn có thêm động lực để làm việc thật tốt.
Ngày 23 hắn đang mải mê làm việc thì má gọi điện cho hắn:
- Thế mày đã về nhà chưa? Sao không gọi ba ra đón?
Hắn lại phải ấp úng:
- Chưa má ơi, ông chủ bảo con phụ làm thêm mấy ngày nữa. Chắc 28 con mới về được.
Vừa nghe tới đó má nổi khùng luôn:
- Mới nói 23 mà giờ lại qua 28 là như thế nào?
- Con cũng có muốn đâu. Tại quán không có ai làm. Ỗng nhờ con làm thêm vài ngày nữa. Thôi 28 con về cũng được.
- Chắc không?
- Chắc má.
- Con Kim nó tưởng mày về hôm nay mới bảo tao qua coi con cho nó dọn nhà. Thằng bé nó quấy như quỷ. Khóc lóc suốt ngày. Nó không dứt ra mà dọn nhà được. Tao tưởng mày về được hôm nay thì tốt. 28 mới về thì làm ăn được gì?- Má bức xúc nói.
Hắn tiu nghỉu:
- Thôi để 28 con dọn nhà phụ cho bác.
- Nhà mình còn chưa dọn dẹp gì kia kìa. Giờ tao lại phải trông thằng Bò cho con Kim nữa. Một mình nó coi hai đứa không nổi cứ ném thằng Bò qua cho tao. Hôm bữa cho nó về ngủ với bố mẹ nó có mấy ngày mà nó gầy rộc đi. Tao qua thấy sợ quá phải đem sang đây nuôi. Mới được mấy ngày mà lên được hai lạng rồi đấy.- Má kể lể.
Hắn sốt ruột hỏi:
- Thế nó ốm lắm à mà?
Hắn rất thương hai thằng con của chị Kim nhà hắn. Hai thằng hắn đều coi như con. Thằng Bò là thằng anh. Năm nay mới gần 2 tuổi nhưng bị suy dinh dưỡng do chi gái hắn bị mất sữa khi mới sinh nó không lâu. Thằng bé mới sinh này thì hắn nhận làm cha đỡ đầu cho nó. Nó sinh ra đã mập ụ ị. Nhìn yêu lắm. Cơ mà nó quấy thì khỏi nói. Nó khóc như cái lệnh vỡ. Mà khóc là không dỗ được. Lâu lâu má toàn bảo:
- Con Kim nó bảo thằng nhóc nó y như thằng cha đỡ đầu của nó ấy. Khóc to kinh khủng. Mà cứ suốt ngày khóc.
Hắn chỉ biết cười trừ. Ngày hắn bằng nó hắn cũng y như nó. Chị cả hồi còn sống bế hắn đi chơi mà hắn khóc một cái là vang làng vang xóm. Không thể nào dỗ nín được. Chị cả sợ quá bế hắn chạy về nhà. Vừa chạy vừa nghe hắn khóc. Chị vừa thương vừa ghét. Làm chị muốn đi chơi cũng không được.
Má còn kể hồi cho hắn đi chích ngừa ở trạm y tế. Má không dám bế hắn đi một mình. Vì một khi hắn khóc là... toàn bộ trẻ em trong trạm xá cũng khóc theo. Kiểu người như lãnh đạo người khác vậy. Má toàn phải bảo dì của hắn đi cùng. Tay lúc nào cũng lăm lăm bình sữa. Vừa thấy hắn mở miệng là nhét luôn bình sữa vào miệng. Thế mới yên chuyện. Nghe đâu trong tám đứa con. Hắn là thằng làm gia đình mệt mỏi nhất thì phải. Mà đúng là thế thật. Hắn đến bây giờ vẫn làm gia đình mệt mỏi. Cái năm hạn của hắn hắn suýt chết mấy lần. Bệnh tật triền miên. Em gái hắn vừa phải lo cho hắn vừa đi làm. Miệng cứ lầm bầm chửi:
- Bảo về nhà đi không nghe. Về nhà có ba mẹ chăm sóc. Ở thành phố anh với em lại xa nhau. Em đâu thể lúc nào cũng rảnh mà chăm sóc anh được. Tiền bạc đã không có rồi. Chết lúc nào chả biết.
Mà có gì đâu. Hắn chỉ ăn có mỗi ổ bánh mì mà tý nữa thì chết. Tim ngừng cả đập. Tưởng được gặp ông bà với chị cả rồi. May là trời còn chưa cho chết. Bắt sống mà đọa đày gia đình nữa. Đến tội.
Thế là từ đó hắn không bao giờ dám đụng vào cái gì có bột nở hay bột mì nữa. Ăn uống luôn phải do mình nấu. Không dám ăn đồ ăn ngoài. Thế mà mấy ngày gần về nhà ăn tết. Làm mệt quá. Sáng hắn còn chưa ăn gì. Vừa mệt vừa đói. Bước vào kho thấy cái bánh mì sandwich. Hắn quên luôn mình phải kiêng cữ cái gì. Nhét luôn vào miệng nhai nhồm nhoàm cho qua con đói. Nửa tiếng sau cả người nổi mẩn. Hắn chợt nhớ ra cái bệnh của mình. Vội xin về rồi chạy biến vào phòng. Lấy thuốc uống và nằm nhìn cơ thể mình phình to ra. Lại muốn chết lần hai. Mở mắt ra đã thấy mình nằm ngủ được ba bốn tiếng. Trên người vẫn còn hằn lên những vết đỏ thẫm. Cả người xẹp xuống trở lại. May là qua được. Vì bác sĩ có nói với hắn khi nhập viện:
- Bệnh của em nó do cơ địa. Nó ăn vào máu rồi. Ăn uống từ sau phải cẩn thận. Lần sau mà bị nữa là nặng hơn đấy. Có khi không cứu được đâu.
Hắn từ đó chừa. Hắn còn muốn ăn tết. Hắn còn nợ gia đình một cái tết đoàn tụ gia đình. Hắn muốn trả cái nợ đó. Thế là từ đó cho tới trước khi về nhà. Hắn không dám ăn bất cứ cái gì ngoài cơm do chính tay mình nấu. Đói lắm cũng chịu.
Hồi nhỏ hắn tý chết mấy lần. Toàn là ngàn cân treo sợi tóc. Ấy thế mà không chết cũng lạ. Trong nhà chỉ có hắn là thằng cứ như người cõi trên vậy. Muốn chết mà không chết được. Kiểu như trời bắt sống. Chẳng biết để làm gì. Nhà hắn còn có chị Năm hồi còn bé được anh Ba bế đi lên nhà bác bên ngoại chơi. Cái thế nào mà ông anh ham chơi bỏ quên cô em. Cô em mới hai ba tuổi. Bò bò thế nào rơi luôn xuống giếng sâu mười mấy mét của nhà bác. Ông anh Ba mặt mày tái mét hò hét um trời. Bác nghe thế thì chạy ra. Vừa nghe có người rớt xuống giếng bác chị kịp nói một câu: “Để trẫm”(câu này chém :D) rồi nhảy tùm xuống giếng. Mà đúng trời thương, thế nào mà bác nhảy xuống không trúng đầu chị. Chứ với một người to lớn, nặng gần 70 ký như bác nhảy xuống cái giếng như thế muốn chiếm hết cả cái giếng trúng đầu chị thì dù ở dưới có là nước. Chắc chị cũng bẹp dí như con mèo Tom trong Tom và Jerry bị xe lu cán qua quá.
Bác vớt được chị Năm nhà hắn lên trong niềm vui vô hạn của các anh em họ hàng và anh Ba hắn. Mọi người chỉ biết hò reo:
- Bác Ba vạn tuế( câu này cũng chém :D).
Thế là từ đó, chị Năm... bị khờ luôn. Chả hiểu sao lại thế. Nhưng chị luôn chậm hiểu và thường khi người ta nói vui cái gì. Mọi người hiểu hết rồi phá ra cười, chị vẫn còn ngơ ngơ chả hiểu gì, xong đến lúc hiểu ra thì... ngồi cười một mình. . Ai cũng nghĩ số chị sau này chắc khổ lắm. Vậy mà chị lấy chồng lại hạnh phúc và đầy đủ nhất. Không như anh Ba và chị Sáu nhà hắn. Nhà bác Ba nghèo nhưng lại thích nhiều con cho nó vui cửa vui nhà. Làm luôn ba đứa, hai nam một nữ. Chị Sáu còn mạt hơn cũng làm cho hai thằng con trai. Chị Năm tuy cũng đủ sống nhưng cũng chả kém cạnh. Cũng làm cho hai “nháy”. Nhưng xui sao nhà lại ra hai đứa con gái. Mỗi khi hắn về là mọi người lại qua chơi. Ba má toàn trêu:
Total Visits: 49549817
Visits Today: 51578
This Week: 51578
This Month: 1544263
Total Visits: 49549823
Visits Today: 51584
This Week: 51584
This Month: 1544269

Total Visits: 49549829
Visits Today: 51590
This Week: 51590
This Month: 1544275
| Home | Lượt Xem: 1/ |