- Thằng Cường khùng đấy à? Nó vẫn còn nhớ anh cơ đấy.
Bọn cấp dưới của hắn sau này được hắn giới thiệu qua đều có một chỗ làm ổn định bên phòng trà của anh. Còn áp lực công việc thì tụi nó chịu được không hắn cũng không rõ. Tại mấy thằng lính của hắn sống cũng chó. Có tương lai là quên luôn thầy là hắn. Không thấy điện thoại hỏi han hay tâm sự gì cả.
Sau khi anh Việt và thằng Trường đi. Quầy bar chỉ còn một mình hắn. Những lúc đông khách chị Mai phải chạy vô phụ vì một mình hắn làm không xuể. Hắn cũng chỉ dám để cho chị pha cafe pha sẵn. Còn lại hắn tự làm hết. Dù mệt nhưng trình độ hắn càng ngày càng cao. Những ngày đầu anh Việt đi hắn khá bối rối. Pha nước bị khách chê lên chê xuống. Anh Huy mang hẳn ly nước vào nhìn hắn lắc đầu. Cơ mà cũng vì nể hắn không dám nói. Chắc cũng sợ nói nặng hắn bực hắn bỏ luôn việc thì quầy bar không có người làm. Những ngày thứ bảy chủ nhật khách đông thôi rồi. Hắn phải dậy từ sáu giờ sáng chạy luôn sang quầy pha trước mấy chai cafe rồi ra mấy ký cafe phin mà bán vẫn không đủ. Anh Đức anh Độ phải tăng ca làm cùng hắn. Hắn bỗng dưng làm chỉ đạo luôn quầy bar. Tụi nhân viên phục vụ bên ngoài lúc đầu còn khinh thường hắn nhưng sau thấy hắn có uy như vậy thì sợ một vành. Làm không vừa ý hắn hắn chửi cho như con. Kể cả anh Đức và anh Độ. Dù là anh họ hắn nhưng trong công việc hắn cũng chả nể nang gì. Hắn để anh Đức đứng hẳn bên quầy sinh tố. Anh Độ lo sắp xếp trái cây và múc kem. Hắn lo bên cafe, trang trí kem và đọc phiếu. Hò hét ỏm tỏi lên. Buổi sáng mà Nét Việt nó còn đông gấp mấy lần buổi tối chủ nhật bên Heo May. Phiếu vào từng cọc từng cọc. Hắn cầm trên tay nguyên cọc phiếu mấy chục tờ mà phát hoảng. Anh Đức Độ thì mệt hết cả. Cả ba thằng nhăn mặt không biết cái dòng người này bao giờ mới kết thúc.
Hơn mười một giờ hắn và hai anh mới được ngồi nghỉ. Quần áo cả ba thằng chả biết sao cũng ướt gần hết. Vừa ngồi được tý thì dòng ly tụi phục vụ mang vào nó chất đầy nguyên cái nhà rửa chén rộng gần bốn mươi mét vuông của quán. Nhìn cô tạp vụ rửa ly phát tội, hắn không đành lòng xắn tay áo lên bảo cô đi ra rồi lao vào rửa. Bắt hai ông anh đi úp ly vào quầy. Dù mệt nhưng mà vui. Vừa làm vẫn vừa giỡn được. Lúc làm việc dù có cãi nhau đến muốn đánh lộn nhưng xong rồi thì thôi. Không ai để bụng cả.
Buổi sáng làm mệt là thế nhưng buổi tối hắn vẫn phải tăng ca. Cũng chỉ có hắn và hai anh. Buổi tối ngày thường để hai anh làm thì được chứ tối thứ bảy chủ nhật có mà hai ổng khóc thét. Tay nghề của hai ông anh hắn lại không phải thuộc dạng khá. Làm việc khá chậm lại tiếp thu cũng chậm nốt. Hắn xuống buổi tối hai hôm thì hắn nhận ra mình cần phải thay đổi quầy bar. Dù tay nghề hắn vẫn còn ở mức trung bình nhưng hắn không muốn dừng ở đó. Hắn muốn mình phải thật khác người. Không thì hắn nghỉ luôn. Vì lúc ấy hắn thấy, hắn yêu cái nghề này đến lạ. Dù là ngày nào hết ca cũng mệt như bị ai đánh đập. Nhưng bị đánh riết đâm ra ghiền. Đảm bảo luôn. Khi làm việc nó cũng giống như một thói quen vậy. Làm thì thấy mệt thấy chán nhưng không làm thì nó buồn nó nhớ vật vã ra. Cũng vì hắn yêu nghề. Yêu những gì hắn được học được cảm nhận mà hắn đi đến một quyết định làm ba hắn buồn nhất từ trước đến giờ. Mỗi khi nghĩ đến việc đó. Hắn luôn cảm thấy mình có muôn vàn tội lỗi với ba.
Sáng hôm sau hắn vào quầy đã thấy anh Đức trong quầy. Hắn khá bất ngờ vì hôm nay là thứ hai, mình hắn làm cũng được. Đâu cần anh Đức làm gì?
- Ủa anh Đức đi đâu đấy?- Hắn ngồi vào ghế hỏi.
- Đi làm chứ đi đâu. Đang ngủ bị anh Huy gọi dậy bảo tăng ca.- Mắt anh vẫn còn chảy nước tèm lem nói với hắn.
- Ủa kỳ vậy? Hôm nay có tiệc gì à mà anh phải tăng ca nhỉ? Bình thường em vẫn làm một mình mà.
- Ai mà biết được.
Hắn với anh lại chia nhau ra pha cafe và dọn trái cây. Hai thằng làm tới tám giờ sáng thì chị Mai vào. Ném cho hắn cái áo phục vụ bảo:
- Cường, hôm nay ra chạy ở ngoài giùm chị buổi sáng đi. Hôm nay có mấy đứa nó nghỉ. Ở ngoài còn có ba đứa à. Sợ nó chạy không nổi. Em để Đức nó làm tới 12 giờ đi. Xong em vô quầy lại.
- Éc, em giờ đa năng thế cơ à? Thế có cho em thêm tiền lương không chị?- Hắn cởi áo thay trước mặt chị và đám nhân viên hỏi.
- Có cái búa ấy. Làm cho anh chị mà tính toán từng đồng thế hả?- Chị trừng mắt nhìn hắn.
- Không tính toán thì chết đói à má?- Hắn vờ làm mặt dỗi.
- Lẹ ra ngoài phụ tụi nó đi thằng “Ớt Đà Lạt”.- Chị nói rồi chạy biến ra quầy thu ngân.
- Bà kia. Bà đứng lại cho tôi. Tôi có là ớt Đà Lạt thì chồng bà cũng chỉ bằng một góc của tôi thôi nhé. Ớt sừng trâu là hết rồi.- Hắn vừa đuổi chị vừa nói.
- Quên đi. Của chồng chị không có nhỏ thế đâu. Ha ha ha.
Hắn đuổi được chị thụi chị mấy đấm vào lưng xong cười hả hê. Chả cần biết chồng chị ớt gì nhưng thấy chồng chị cho chị hai đứa con, giờ còn mang bầu thêm một đứa là hắn nể lắm. Đàn ông mà mạnh mẽ quá.
Từ ngày hắn qua Nét Việt, hắn cũng có được một cái an ủi là còn có mấy người thân thiết với hắn. Chị Mai làm quen với hắn từ ngày đầu tiên hắn đi làm. Thằng Thuận thì hắn quen thân từ đời nào. Hai người đó cũng đủ làm cho hắn bớt cảm thấy cô đơn. Về tới phòng hắn cũng chỉ lao vào phòng rồi nằm nhắn tin gọi điện. Phòng anh Huy sát bên nhưng hắn chả bao giờ đi qua cả. Cũng chẳng mấy khi anh em chào hỏi nhau. Chỉ giữ ở mức quan hệ đồng nghiệp. Hôm nay hắn được cử ra ngoài. Âu cũng là cơ hội cho hắn được làm quen với tụi phục vụ. Hắn biết tụi này nó không phải là không biết điều. Chỉ là làm trong một quán sang hơn quán người khác thì ra vẻ tý thôi. Hiểu nhau rồi thì ok hết.
Hắn được cử trực khu trên lầu và phụ chạy nước. Vụ chạy nước hay order đối với hắn nó quá tầm thường rồi. Chỉ cần nhờ thằng Phúc trực ở dưới hướng dẫn cho một xíu là hắn nhớ số bàn. Đúng như hắn nghĩ trước đó. Khu trên lầu dành cho các cặp tình nhân. Cũng chia ra ba dãy và là salong. Buổi sáng trên này cũng vắng. Hắn chỉ việc có khách lên là order rồi đi xuống tám chuyện với thằng Phúc. Kệ khách ở trên làm gì làm.
Thằng Phúc và hắn quen thân khá nhanh. Nó ít hơn hắn hai tuổi. Thằng anh nó cũng làm ở Nét Việt. Hai anh em nhà này thì khác hẳn nhau về tính cách. Cũng y chang lão Thuyền với Biển bên Heo May. Khác cái là thằng Phúc nó không được như lão Thuyền. Tuổi trẻ nó bồng bột. Nhà lại trên thành phố nên nhiều lúc hơi chảnh. Chả coi ai ra gì. Bị hắn nhét gạch vào mồm mấy câu là nể hắn tới già.
- Anh Cường trông thế mà có kinh nghiệm dữ nhỉ?- Nó nói mà mắt tỏ rõ vẻ hâm mộ.
- Kinh nghiệm trải đời thôi chú. Chú có sống ở Sài Gòn bao nhiêu năm anh không biết. Nhưng cái môi trường chú sống nó cũng không đến nỗi phải rơi vào cảnh túng quẫn như của tụi anh. Chú cứ đi làm nhiều đi. Mới 18 tuổi thì chưa hiểu hết chuyện đời đâu. Anh chỉ nói chú sống nên biết người biết ta. Đừng để người ta nắm được thóp của mình. Hậu quả khôn lường đấy.- Hắn từ từ giảng giải.
- Nắm thóp là như nào anh?- Nó ngơ ngác.
- Cũng giống như tính của chú chẳng hạn. Anh nói chú đừng buồn nhưng chú luôn nghĩ mình hơn người khác một cái đầu nên coi người khác không ra gì. Nhiều lúc người ta sẽ lấy cái sự tự tin của chú mà đè chết chú đó. Những người như chú đề cao cái tính tự trọng. Khi lòng tự trọng bị xúc phạm nó làm chú trở nên hành động không suy nghĩ. Nên có khi mình lâm vào cảnh nhục không biết để đâu cho hết đấy.
- Nhưng em nghĩ em có làm mất lòng ai bao giờ đâu mà bị người khác chơi xấu.- Nó mặt ngu luôn.
- Đấy đấy. Chính cái suy nghĩ đấy nó giết chú đấy. Chú lúc nào cũng nghĩ người khác nể mình nhưng chưa hẳn là vậy đâu. Người ta bằng mặt mà không bằng lòng đấy. Như anh này. Anh nói thẳng lúc đầu anh nghe chú nói chuyện anh chỉ muốn đấm vào mỏ chú vì cái tội chảnh chó nhưng sau tiếp xúc nhiều anh nghĩ chú cũng chỉ là chưa hiểu được tính cách thật của mình thôi. Từ từ ắt hiểu. Anh không phải muốn dạy đời chú đâu. Chỉ là muốn chia sẻ với chú vậy thôi.
- Em cảm ơn anh. Không có anh nói cho em những hiều này chắc em cứ mãi là một thằng chả ra gì. Em sẽ sửa đổi.- Nó cụp đuôi luôn.
- Tính cách khó đổi lắm nhóc ạ. Chỉ là mình có bắt kịp những lời nói của mình hay không thôi. Lời nói không mất tiền mua. Nói sao cho vừa lòng người khác và cả bản thân mình nhé. Ghét ai cũng đừng thể hiện ra mặt. Chú sẽ là người thiệt đấy.
Hắn và nó mất cả buổi để nói chuyện đời, chuyện gái gú tùm lum. Nó nhìn hắn như thánh sống. Thằng anh nó thì nó chả học được gì ngoài cái tính lầm lỳ không muốn làm bạn với ai. Chỉ biết việc mình làm, xong rồi thôi. Còn nó thì khác. Nó có định hướng cho tương lai. Nó biết lắng nghe và biết nhịn nhục sau khi được hắn khai thông đầu óc. Nó coi hắn còn hơn anh trai của hắn. Nếu không muốn nói là nó trở mặt với anh trai của nó luôn. Hắn cũng quý nó. Coi nó như em trai. Nó và thằng Dũng sau này cùng hắn trải qua biết bao nhiêu chuyện tưởng chừng như nhỏ mà không hề nhỏ. Vậy mà cả ba vẫn cố gắng vượt qua được. Nếu không có hắn dằn hai thằng lại. Không biết cuộc sống cả ba thằng đi đâu về đâu. Chung quy lại cũng chỉ vì đàn bà. Đàn bà làm đàn ông mụ mẫm. Hắn còn có thể làm chủ được bản thân. Nhưng hai thằng nó cứ lao đầu vào như những con thiêu thân không cần biết sống chết. Hắn không hiểu sao nhìn thằng nào cũng mạnh mẽ giỏi giang. Nhưng đứng trước đàn bà. Tụi nó chỉ như những thằng hề có khuôn mặt khóc.
Hắn và thằng Phúc đang trò chuyện vui vẻ thì có một thằng nhóc nhìn rất đẹp trai cao ráo tiến tới hai thằng hỏi:
- Hai anh cho em hỏi anh quản lý quán là ai ạ?
- Bạn đến tìm anh Huy có việc gì?- Thằng Phúc tiến tới hỏi nó.
- Em đến xin việc ạ.
- Bạn ngồi tạm ghế đây nha. Để mình đi gọi anh Huy.- Thằng Phúc nói rồi kéo ghế cho nó ngồi.
Hắn rót cho nó ly trà. Cũng để sẵn trên bàn thêm một lý nước trà nữa cho anh Huy. Hắn thấy thằng nhóc này có gì đó đặc biệt mới gật đầu chào hỏi:
- Em tên gì?
- Em tên Dũng anh.
- Thế đã đi làm đâu chưa?
- Dạ em cũng làm ở quán nhậu với quán karaoke rồi.
- Thế năm nay nhiêu tuổi rồi mà đi làm dữ thế.
- Em 18 tuổi anh. Em đi làm từ năm 16 tuổi.
Và nó là thằng Dũng. Thằng em vào sinh ra tử với hắn. Thằng làm hắn nhiều lúc chỉ muốn bóp chết nhưng tình cảm hắn dành cho nó còn nhiều hơn. Hắn coi nó như một thằng em trai cần được kìm giữ. Một con ngựa hoang không có định hướng. Một con ngựa hoang.... làm hắn đau đầu.
..................................
EM... ngồi lặng ngắm bờ sông
CHỈ... nhìn anh đến nhẹ ôm hông nàng.
CẦN... lắm những lúc muộn màng
YÊU... thêm lần nữa có màng gì đau.
ANH... luôn cảm nhận cần nhau
THÔI... mình yêu nhé, làm đau nhau hoài.
CẢ... trong đôi mắt buồn hoài
THẾ... gian có đổi vẫn hoài có nhau.
GIỚI... tính là chuyện trước sau
ĐỂ.... anh xem tháng mang cau đến nhà
ANH... hứa sẽ không đòi quà
LO... gì em nhỉ, mình sà vào nhau.
Chương cuối
Lời nói đầu: Trước khi đọc chương cuối, Notepad xin được nói luôn là người con gái thứ hai, tức là “nàng” sẽ hoàn toàn biến mất kể từ chương này trở đi. Notepad không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng sau này. Cũng bởi nàng cũng không muốn Notepad nhắc đến chuyện của quá khứ nữa. Notepad tôn trọng điều đó. Cho nên mọi người khi đọc cũng đừng thắc mắc là vì sao không còn nhắc đến nàng nữa nhé. Nàng sẽ mãi là một hình ảnh đẹp, một ký ức đẹp và mãi là người “hắn” yêu nhất. Quan trọng là dù không có nàng trong những phần tiếp theo. Nhưng chắc chắc cốt truyện vẫn sẽ mạch lạc và không có mâu thuẫn. Cũng không mong muốn ai truy tìm info của nàng làm gì. Notepad muốn nàng sống một cuộc sống thật bình dị. Không bị ảnh hưởng quá nhiều vì truyện Notepad đang viết. Dù là nàng luôn là ký ức đẹp nhất đấy. Notepad cũng muốn viết lắm đấy. Nhưng nàng còn hiện hữu quanh đây. Cho nên Notepad không thể viết được.
Total Visits: 52677924
Visits Today: 132522
This Week: 525724
This Month: 4672370
Total Visits: 52677937
Visits Today: 132535
This Week: 525737
This Month: 4672383

Total Visits: 52677944
Visits Today: 132542
This Week: 525744
This Month: 4672390
| Home | Lượt Xem: 1/ |