Truyện voz Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn? Chap 1-13
Mới quen nhau chưa bao lâu, mới hôm giao thừa còn bên nhau, còn có những giây phút ấm áp, thì chưa tới 2 ngày sau, mình lại phải nhận tin dữ này.
- Em còn trẻ, còn nhiều thời gian, sao cứ phải tự ép mình đi lấy người em không yêu?
- Có gì không tốt đâu anh? - Em nhìn mình, cười tít mắt. - nhà em cũng thích ảnh, cũng muốn em có thể tiến tới với ảnh, sớm lập gia đình. Rồi mấy năm nữa ba má còn có cháu bồng nữa chứ. Nghĩ tới đẫ thấy vui rồi.
- Em có... cảm thấy hạnh phúc khi đưa ra quyết định quá vội vàng này?
- Có thì sao, không có thì sao anh?
- Có... thì anh thật sự chúc em và người đó hạnh phúc. Người đó ít ra cũng đã có sự nghiệp khá vững, lại thật lòng yêu em, nếu em thật sự có thể yêu người đó, thì anh còn mong gì hơn nữa chứ.
Có điều... anh chỉ sợ là em không thật sự muốn như vậy. Hôn nhân một chiều buồn lắm em à.
- Hì, không có tình yêu thì sau này cũng sẽ có tình nghĩa. Với lại, giờ em nghĩ, nhà em vui thì em vui. Dù là ba mẹ cũng khuyên em không nên gấp gáp quá, lo học xong rồi cưới hỏi cũng được, nhưng mà... em thấy giờ cũng được, ít ra em có thể bên cạnh người thân, không phải lủi thủi một mình ở cái thành phố này nữa.
Tải ảnh
- Em làm anh thấy anh là thằng tồi tệ thế nào ấy.
- Hì - em lại cười - có gì đâu anh. Em trước giờ vẫn là vậy mà, vẫn là người thừa... không thể có được người em yêu.
Em thở dài... lòng mình tự nhiên nhói lên cảm giác đau buồn không tả nổi.
- Anh nghĩ, rồi người đó sẽ làm em hạnh phúc, rồi em sẽ yêu người đó, có khi còn nhiều hơn yêu anh cũng nên.
- Anh... - em gọi, mình cũng giật mình...
- Em xin lỗi
- Lỗi lầm gì em?
- Đáng lẽ em hông nên ép anh ngủ chung với em như vậy, để giờ ảnh hưởng tới tình cảm anh chị.
- Trời, tưởng gì. Chuyện đó không sao đâu. Anh chị hiểu mà.
- Thật sự thì... ngay từ những lần đầu mình gặp mặt, em đã biết là tụi mình không thể đến được với nhau anh à.
- Ừm...
- Em thật sự cảm thấy rất vui khi ở bên anh, khi được đi chơi với anh. Em biết anh cũng yêu em, cũng tôn trọng em. Anh không làm điều gì có lỗi với em.
- Em biết vậy là tốt rồi.
- Em thật sự không biết tới bao giờ em mới có thể tìm thấy được một người như vậy nữa.
Em thở dài...
- Em ngốc quá anh nhỉ.
- Ừ, nhiều lúc cũng ngốc.
- Em xin lỗi. Thật sự lúc đó em chỉ nghĩ là em muốn có được một tình yêu trọn vẹn với người em yêu, rồi sau này em có ra sao, có đi đâu, hay có lấy ai, em cũng không thấy hối tiếc.
- Ừm... vậy em dự tính về rồi cưới liền thế à?
- Điên à? Giờ về lo ra mắt, nếu ưng thì coi ngày đám hỏi trước tết. Rồi chắc em sẽ ra phụ quản lý quán nước của người đó, nếu không có gì thay đổi thì có thể giữa năm sau hoặc cuối năm sau sẽ cưới.
- Anh không có quyền can thiệp vào chuyện này, có điều... Anh thật sự không muốn em cứ phải làm mọi thứ đột ngột như vậy.
- Trời, người ta lấy chồng ông cũng hông cho là sao? - Em cười khì, rồi nhéo mũi mình một cái.
Ngày hôm đó trải qua thật dài, dọn nhà, lăn ra ngủ thêm một giấc, rồi chập tối chở con Mèo ngố về ổ, rồi chở em sang nhà mình ăn cơm. Tối đi dạo công viên, sẵn gặp cậu mợ cũng đang chơi ở đó nên cả 4 rủ ra quán ốc lai rai này nọ.
Khuya thì ai về nhà nấy. Sáng hôm sau con Mèo ngố nhà mình gọi điện cho em, 2 chị em tâm sự cả buổi, chào tạm biệt rồi gì gì đó. Rồi nó gọi cho mình, thủ thỉ trên trời dưới đất... Tới trưa, ăn trưa xong thì em mới kéo mình vào phòng.
- Nè, mặc đồ đẹp vào rồi đi lẹ đi.
- Đi đâu?
- Qua nhà nó tiễn nó chứ đi đâu. Định không gặp nó lần cuối luôn à? Chưa trị tội anh đâu đó. Liệu hồn mà đưa tiễn người ta đi.
Mình vội thay đồ, hôn em 1-2 cái gì đó rồi bay thẳng qua nhà con bé. Chẳng kịp chào hỏi vợ chồng anh Hà, mình bay thẳng vào phòng, chỉ còn mỗi Trang ở đó.
- Quỳnh đâu rồi em?
- Trời! Em vừa chở nó ra bến xe về đó. Nó hông nói gì anh hết à?
- Ừ, vậy thôi để anh chạy ra. Không lại không kịp chào con bé.
- Vậy anh đi nhanh đi.
- Anh...
Mình chưa kịp nổ máy xe thì Trang lại gọi, con bé nhìn mình cười duyên một cái, rồi nói.
- Vô nhà đi, Quỳnh nó đi cắt tóc rồi. Tí nó về, đồ nó còn để trên gác chứ chưa đi đâu đâu.
Lúc đó mình như muốn khóc thật luôn. Vui tới nỗi chẳng biết diễn tả ngoài mặt như thế nào nữa.
- Dám lừa anh ha. - Mình kí đầu con bé một cái, rồi khóa xe, gỡ nón vào nhà.
- Lừa mới biết anh quan tâm nó thế nào chứ.
- Cứ như bà cụ non.
- Nó sướng thiệt, có người thương nó dzậy.
- Anh coi nó như em gái thôi mà.
- Xì... Thôi đi ông. - Nó xì một cái rõ to. - chắc tui chớt. Nhìn 2 người mà anh trai em gái được cũng hay đó.
Cứ thế mình ngồi tán nhảm với con Trang, so với con Mèo ngố thì Trang... hmm... không xinh bằng. Ừm, nói chuyện cũng thú vị. Con bé này rất thích cười. Mỗi cái qua vài phi vụ ăn nhậu mình cũng biết nó không phải đứa vừa, cũng bar bọt qua đêm đủ cả. Mà thôi, chuyện của nó quan tâm làm gì.
Một lúc sau thì con Mèo nhà mình cũng về, lần này con bé không để tóc mái, cứ thể uốn cái đuôi tóc, rồi xõa ra 2 bên vai. Trông ... hmm... người lớn hơn hẳn.
- Sao bữa nay dở người đi làm đầu nữa thế - mình cười chọc
- Hì, tại nãy có chuyện buồn nên đi giải tỏa tí thôi mà
- Trời, em mà cũng có chuyện buồn nữa hả.
- Sao hông.
- Ừ, dzậy hết buồn chưa?
- Chưa. Mà thôi hông nghĩ nữa. Giờ ra rước xe về nè
- Ừ, zậy vô dọn đồ đi anh chở ra cho.
- Có phiền anh quá hông?
- Phiền gì trời.
2 đứa tán nhảm linh tinh tí, rồi con bé vào nhà thay đồ, mình rồi lôi giỏ đồ ra, xong mình chở nó ra thẳng An Sương. Mình cũng thả con bé ở quán nước gần đó. Có vài chuyện riêng nên không tiện nói ở nhà lúc có Trang. Gọi ly cafe với chai nước, 2 đứa ngồi một lúc lâu sau mới mở mồm nói chuyện.
- Đồ đạc trên này em tính sao?
- Chắc cuối tuần em với ba lên rồi tống về luôn.
- Em chưa nói cho Trang biết chuyện em không lên nữa à?
- Chưa. Nó vậy chứ cũng hay buồn lắm. Nói trước mặt nó em hông dám nói.
- Ừ.
- Được anh tiễn em vui lắm. Ít ra em cũng biết là anh còn quan tâm em.
- Nói gì lạ thế? Bộ trước giờ anh vô tình lắm à?
- Hì.
Rồi con bé thở dài, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm lắm. Tay con bé nắm chặt. Nó còn quá nhiều điều chưa thể nói được với mình, vì một cuộc tình duyên nợ chẳng ra đâu này, mà giờ con bé phải phó mặc cho số phận. Có đáng không?
- Anh đợi em tí, em đi rửa tay. - con bé cắt ngang dòng suy nghĩ, nó vẫn cười, nhưng ánh mắt nó... mình biết nó sắp không thể chịu đựng được.
- Ừ, em đi đi.
Bao nhiêu suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu mình. Con bé bỏ dở chuyện học hành như vậy, để rồi được gì? Về nhà lấy chồng ở tuổi chưa tới 20 như thế, với một người nó chưa có tình cảm, liệu con bé có được hạnh phúc? Vì ai con bé phải chịu cảnh như vậy?... Nghĩ tới đây, lòng mình đau lắm. Con bé chắc cũng đau như vậy. Nó đâu phạm tội lỗi gì để phải bỏ dở cả cuộc đời như thế?
Một lúc lâu sau con bé đi ra, mắt nó đỏ hoe. Chắc nó khóc nhiều lắm. Tới tận bây giờ mình mới thật sự cảm thấy có lỗi vì đã vội trách con bé, vì đã không nhận ra ánh mắt hờn dỗi uất ức mấy hôm rồi...
- Mình đi thôi anh.
Con bé lay tay mình, nó mỉm cười, một nụ cười gượng gạo... Mình cười. nhéo mũi nó.
- Ừ, đi, mà... Em có định mời anh dự đám cưới không đó cô bé?
- Chưa biết nữa. Giờ thì không. Hy vọng thời gian sẽ giúp tâm trạng em tốt hơn để đối mặt với anh.
- Ừm.
Rồi mình đèo con bé vào bến, gửi xe, rồi kéo giỏ ra cho nó. Đợi một lúc sau thì xe ra khỏi bến. Con bé vội kéo giỏ chạy lại chỗ xe.
Chẳng biết... lúc đó... mình nghĩ gì, mình cũng không rõ vì sao mình lại như thế, nhưng khi đó, mình chỉ biết chạy theo con bé, kéo tay nó lại...
- Anh sẽ đợi em lên ăn tối với anh. Cho nên. Hứa với anh, là em sẽ lên lại nhé.
Con bé ứa nước mắt. Trên môi nó nở nụ cười thật tươi. Nó quay lại ôm mình, nói nhỏ vào tai "Em hứa", rồi chạy thẳng lên xe.
Phần 15 - Gọi điện
Mấy ngày trôi qua kể từ lúc con bé về thăm nhà, với mình, mọi chuyện dần trở về quy cũ. Sáng đi làm, chiều về ăn với em, tối 2 vợ chồng dắt tay nhau ra công viên, vài ba hôm thì đèo nhau đi chơi đâu đó, không superbowl cũng đi chụp ảnh, không shopping cũng ăn kem, coi phim... Những chuỗi ngày vui vẻ hạnh phúc bên em vẫn cứ thế tiếp diễn. Chưa bao giờ mình cảm thấy hết vui khi ở bên em. Chắc... em cũng vậy.
Bất chợt, đang đi trên đường thấy chiếc xe khách nào đó chạy ngang qua, nhiều lúc mình lại nhớ tới con bé, nhớ tới cái ánh mắt của nó lúc ôm mình, nhớ tới tiếng "em hứa" thì thầm bên tai, nhớ tới cảnh mình thấy con bé ôm mặt khóc qua lớp kính xe... Lúc đó, con bé không cần che giấu cảm xúc nữa. Nó đang hạnh phúc. Mình biết. Cũng lạ... Lúc cần khóc con bé luôn mỉm cười, còn lúc cần cười nó lại khóc...
Con bé không nhìn mình, nó nói rằng nó sợ mình nhìn thấy khuôn mặt xấu xí đó của nó... Ngoài tin nhắn đó ra thì cả tuần sau, con bé cũng chẳng nhắn lại gì cho mình. Ừm... cũng tốt. Cho cả mình, và cả con bé.
Buổi tối hôm đó, còn nhớ đó là một buổi tối đẹp trời. Mình, vẫn ngồi nơi hàng ghế đá ở công viên, nhìn em tung tăng chơi đùa cùng tụi nhỏ.
Bất chợt, điện thoại reo. Là số của con bé.
Mình cúp máy, gọi lại Con bé còn SV mà
- Anh đang làm gì đó?
Là giọng nói quen thuộc của con bé bên kia đầu dây. Mới có vài ngày thôi, mà sao tự dưng lại thấy nhớ cái giọng nói này tới như vậy. Tim mình như đập nhanh hơn bình thường...
- À, đang ngồi coi chị chơi với đám con nít ở công viên nè.
- Thích quá ha. Em cũng muốn đi chơi như vậy nữa.
- Thì lên đây đi rồi anh chở qua chơi chung.
- Hứa đó nhà.
- Ừ. Mà chuyện của em sao rồi?
- Ừm... Em... từ chối rồi.
- Gì đây trời?
- Ảnh khá chiều em, cũng như giúp đỡ gia đình em, nhưng thật sự em không cảm nhận được gì ở ảnh.
- Rồi từ từ em mới có tình cảm chứ.
- Em nghe nhiều người nói ảnh cũng dạng ăn chơi ghê lắm, giờ cũng 30 rồi nên mới tìm vợ này nọ thôi.
- Em à, tốt nhất là đừng nên quan tâm tới lời người khác nói, tìm hiểu kĩ là tốt, nhưng người ngoài đôi lúc lại không phải là người hiểu chuyện.
- Giống chuyện anh với em đó hả?
- Ừ, đại khái vậy
- Đại khái gì nữa pa. Ngủ với người ta cả mấy đêm rồi giờ định qua cầu rút ván à.
- Hông giỡn nha gái.
- Hì, chọc anh thôi.
...
- Thật ra em nói với nhà là em không muốn nghỉ học quá sớm như vậy. Ít nhất em cũng cần tốt nghiệp đại học đã, ra trường có cái bằng , sau này lập gia đình cũng không bị lệ thuộc quá nhiều vào nhà chồng.
- Ừ. Anh thấy em cũng cần thời gian nuôi dưỡng tình yêu của 2 người mà.
- Em cũng nói với ba mẹ như vậy. Em hông muốn lấy một người em chỉ mới gặp mặt 2-3 lần. Nếu thật sự có duyên thì 2 đứa sau này cũng nên chồng nên vợ. Còn bây giờ em nên tập trung để học thôi.
- Y như bà cụ non nói chuyện ha. Quen anh có mấy ngày mà già đi hẳn luôn rồi đấy.
- Tại anh đó, đền đi. - giọng con bé lại tủm tỉm.
- Rồi, đền gì nè.
- Muốn đi chơi......
Vâng, vẫn cái giọng điệu ngọt ngào, mình có thể mường tượng ra cái vẻ mặt mều xin xỏ của con bé. Nghĩ tới là không nhịn được cười.
- Ừ, lên đây anh chở đi.
Đến trang: