- Nhà có thằng Quốc sướng nhất. Nam nữ đủ cả. Có mỗi nhà con Kim với con Khánh buồn cười. Nhà thì hai thằng, nhà thì hai con. Chia qua cho nhau được đấy.
Hắn dám cá chồng chị Năm thể nào chả ức chế. Kiểu nào cũng phải làm thêm “nháy” nữa cho ra thằng cu cho bằng bạn bằng bè.
Chỉ tội cho em gái hắn. 22 tuổi rồi vẫn phải làm còng lưng cho gia đình. Hy sinh bản thân mình. Hy sinh tuổi xuân để lên thành phố làm việc. Lâu lâu em gái hắn cũng cô đơn gọi điện về cho má hét lên trong điện thoại:
- Bao giờ thì cho con về? Bắt con làm trên này con ế chồng mất à? Bao giờ thì cho con về....
Má chỉ biết phá ra cười bảo:
- Từ từ. Mày đẹp mà lo gì ế?. Không thì kiếm đại thằng nào trên Sài Gòn mà yêu đi.
Lại cái điệp khúc hét vào điện thoại của cô em gái hắn:
- Thời gian đâu mà yêu với đương? Cứ cắm đầu vào đi làm rồi ăn xong ngủ. Xong lại đi làm rồi ăn rồi ngủ. Yêu thế nào được mà yêuuuuuuuuuuu. Có chó nó yêu à à à à à....
Đấy. Cô em gái của hắn là như thế đấy. Nhiều lúc hài lắm. Nhưng thương gia đình thì thương vô cùng. Nói là nói vậy thôi chứ vẫn cắm đầu vào làm để giúp gia đình trả nợ xong mới về quê lấy chồng. Còn chưa tính lâu lâu phải lo cho hắn đủ thứ. Tết này cũng toàn cô em gái của hắn sắm tết. Hắn muốn sắm một ít mà má bảo:
- Mang tiền về đây. Khỏi sắm gì hết. Có nhà tài trợ hết bánh kẹo rồi.
Hắn ngơ ngác:
- Ơ! Ai thế má?
Má nói vui:
- Con bé Hạnh chứ ai. Nó lo hết rồi. Nhà tài trợ chính của năm đấy.
.................................
Ngày 27, hắn vừa vào làm thì ông chủ gọi với lại:
- Cường mai về phải không?
Hắn cúi đầu chào rồi nói:
- Dạ chắc chiều nay con làm xong con đi chuyến cuối về nhà luôn ạ.
Ông chủ gật đầu tỏ vẻ hài lòng vì độ “hiếu thảo” của hắn. Ông nói:
- Chú có gửi lương của con chỗ bé Vân rồi đấy. Tý con ra lấy nhé.
Hắn mừng rơn bảo:
- Con cảm ơn chú nhiều ạ. Hi hi.
- Ừ, về nhà ăn tết vui vẻ nhé.
Thế là mừng. Đi làm cứ nghe tới lãnh lương là mừng hết lớn. Hắn đếm từng giây đồng hồ để cho hết ngày. Chiều hôm trước hắn về nhà đã dọn nhà và chuẩn bị hết đồ đạc để về. Giờ chỉ cần làm xong là hắn biến luôn.
Hắn đi ra gặp bé Vân:
- Chú gửi lương cho anh phải không Vân?
Con bé xinh xinh cười với hắn rồi đưa cho hắn một cái phong bì rất đẹp:
- Vâng, của anh đây. Anh đếm lại xem đủ chưa?
Hắn cầm lấy phong bì. Cảm ơn con nhỏ rồi moi tiền ra đếm. Thấy được hơn một triệu. Tại bữa cũng ứng mất một triệu rồi. Hắn lại chưa làm được một tháng. Hắn thấy hơi buồn buồn. Nhưng không sao. Có tiền về nhà là may rồi. Hắn quay qua bảo nhỏ Vân:
- Hôm nay anh về sớm Vân nhé. Về cho kịp xe. Anh phải bắt xe bus lên Quận 3 mới có xe về.
Con bé gật đầu cái rụp:
- Vâng, hôm nay em cũng về đấy. Thế anh tính mua gì cho gia đình không?
Hắn lưỡng lự. Không biết có nên mua không. Nhìn quanh quanh hắn thấy có quầy bán sữa cho em bé trong siêu thị hắn làm. Hắn nhớ tới thằng con đỡ đầu của mình. Định mua cho nó một hộp sữa Abbot. Nhưng thấy không ổn lại nhấc điện thoại gọi cho má:
- Má ơi! Con mua cho thằng con của con một hộp sữa nhé.
- Thằng con nào? Thằng Bò hay thằng nhóc?
- Thằng nhóc ấy.
- Nó mới ba tháng uống sữa cái gì? Mẹ nó còn dư sữa kia kìa. Mày mua mua cho thằng Bò ấy. Nó sắp hết sữa rồi. Con Kim nó mới bảo sắp hết sữa cho thằng Bò rồi không biết lấy tiền đâu mà mua sữa cho nó. May có mày rồi. Mày tài trợ cho nó đi.
Hắn giật mình:
- Thế chị không có tiền tiêu tết à má?
Má thở dài nói:
- Nó nghỉ đẻ cả 4 tháng nay làm gì có đi làm mà có tiền tiêu tết. Thằng chồng nó thì đi làm được bữa đực bữa cái. Chắc tết này nó ăn tết bên nhà mình luôn rồi.
- Thế càng vui. Má nhớ bảo chị đừng có mua sữa cho thằng Bò nhé. Để đó con mua.
- Ừ! À mà mày mua cho nó cái sữa Nutifood Grow Plus ấy. Sữa đó nó rẻ. Nó đang uống loại đó.
Hắn ngồi mân mê hộp sữa nói:
- Con đang tính mua cho nó sữa Friso. Giúp tăng chiều cao cho nó.
- Thôi đừng có mua. Nó cao sẵn rồi. Nó chỉ có còi thôi. Mày mua sữa mắc tiền cho nó sau nó quen nó cứ đòi uống sữa đó thì chết con Kim à? Tiền đâu mà mua cho nó uống? Mua cho nó Nutifood đi.
- Vâng con biết rồi.
Hắn thương chị quá. Chị tết này nghèo thảm hại còn hơn hắn. Không biết qua tết chị sống thế nào nếu chồng chị cứ bữa đực bữa cái đi làm thế này.
Hắn mua cho thằng nhỏ hộp sữa như ý má nói. Đúng là sữa rẻ tiền. Nó uống hoài không thấy mập. Thương nó quá mà không dám mua sữa mắc tiền cho nó. Đành để qua tết. Hắn thật sự ổn định sẽ giúp chị. Ngày hắn còn nhỏ chị lo cho hắn bao nhiêu. Thế mà giờ hắn chưa giúp gì được cho chị cả.
Hắn có cái tính không mua thì thôi. Mà mua rồi là... mua tới bến. Nhìn lại cái hóa đơn. Hắn thấy gần triệu bạc. Choáng váng cả mặt mày. Mua được có vài ba món mà nó tốn kém thế đấy. Nhìn lại có mỗi hộp sữa, một hộp trà Lipton. Một bịch trà Olong cho ba mời khách. Một bịch Vinacafe. Ít bánh kẹo. Mua thêm ít quà cho ba. Thế mà gần triệu. Xót hết cả ruột. Hắn cắn răng trả tiền. Con bé Vân thấy hắn mua nhiều thì ngưỡng mộ lắm. Cứ quấn lấy hắn bảo hắn chọn quà giùm gia đình nó.
Hắn mặc kệ nó. Ngồi lấy cái rổ dùng để gói quà tết. Lấy luôn cái bịch bóng chuyên dùng gói quà. Hắn loay hoay xếp mãi đống đồ. Thấy ổn ổn hắn mới bao lại. Cái rổ lớn quá nhét mãi không vô cái bịch bóng. Hắn lỡ tay làm rách một đường. Cái bịch bóng nó cứ thế đi dài xuống. Tan nát luôn. Hắn cáu tiết trùm luôn cái bịch bóng rồi túm được đầu nào hay đầu ấy. Xong lấy dây nịt buộc lại. Nhìn cái giỏ quà của hắn xấu không để đâu cho hết. Hắn sợ con bé Vân thấy thì chọc. Kiếm luôn cái bịch nilong lớn bao kín lại xong giấu đi. Xíu là xách chạy về luôn.
Xong việc hắn hài lòng phủi tay đi ra. Dù mang về nhà có ai hỏi hắn cũng sẽ bảo là để trên xe đồ đạc chất chồng chất đống nên nó tan nát thế. Ai mà nghĩ ngay từ đầu hắn đã làm như thế được. Hê hê.
Hắn tự thưởng cho cái suy nghĩ tài ba của mình nửa ký bún. Siêu thị hắn làm là siêu thị mini. Hầu như cái gì cũng có. Từ đồ ăn uống, rau củ quả tới đồ gia dụng đều có cả. Hắn bốc đại một nắm bún lớn ném vào cái tô thật lớn. Cũng tầm cả ký chứ chẳng ít. Hắn ra nói xạo con bé Vân:
- Anh mua nửa ký bún này Vân. Anh lấy thêm cây xúc xích nữa nhé.
Con bé Vân không nghi ngờ gì chỉ nhìn hắn rồi bảo:
- Nửa ký bún năm ngàn, cây xúc xích 2 ngàn tư. Của anh hết 7 ngàn rưỡi. Bo anh năm trăm. Còn bảy ngàn.
Hắn bắt chước clip của Lý Hải:
- Á đù. Thơm. May quá, anh vừa có bảy ngàn lẻ.
Hắn trả tiền rồi vào kho lấy chai nước tương Chinsu bà chủ mới khui hôm qua ra dốc dốc hết gần nửa chai. Mai bà chủ có thấy, có la thì hắn cũng “cao chạy xa bay” rồi. Sao phải xoắn.
Con bé Vân thấy hắn ăn đạm bạc thế thì hỏi:
- Anh ăn thế thôi à?
Hắn cười bảo:
- Ừ. Anh thích ăn thế. Chứ không sao nhét hết chỗ bún này.
Nó thấy thương bảo:
- Anh lấy rau trong tủ lạnh mà ăn. Em không tính tiền đâu.
- Thôi không cần đâu. Anh quen ăn thế này rồi.
Nói xong hắn chạy lên lầu. Ngồi vào quầy pha chế của mình vừa ăn vừa lướt facebook. Lát sau hắn cũng không hiểu cái điều thần kỳ nào đã giúp hắn nhét hết gần ký bún vào bụng. Chắc lo chém gió với mọi người trên page nên không biết mình ăn như nào. Sáng hắn chưa ăn sáng nên giờ ăn nhiều kinh khủng. Hắn chỉ định ăn để tý có sức lên xe cho đỡ cồn cào ruột gan. Ai dè ăn dữ quá. Tý đi xe xóc bụng có khi lại nôn hết mất.
Đúng hai giờ hắn chạy xuống. Cầm giỏ quà của mình rồi chào bé Vân xong chạy bộ về nhà. Quán gần phòng hắn. Chỉ mất hơn năm phút đi bộ. Hắn đi tý là về nhà. Hắn vào phòng tắm rửa rồi dọn dẹp đồ đạc. Xếp laptop vào balo. Xong... ngồi thừ ra. Xe nó hẹn hắn 5 giờ mới chạy. Giờ mới gần 3 giờ. Đi hai tuyến xe bus lên đó chắc cũng tầm hơn 4 giờ. Vậy giờ... làm gì bây giờ? Hắn lỡ xếp laptop vào balo rồi. Giờ lấy ra thì lười. Lại ngồi thừ suy nghĩ.
Ngồi tới đúng 3 giờ hắn xách hành lý lên đường ra trạm xe bus. Cái giỏ quà với cái laptop nó nặng vật vã. Hắn đeo laptop sau lưng. Xách thêm một túi quần áo với cái giỏ quà. Đi ỳ ạch như con rùa. Trạm xe bus hắn phải đi bộ lên tận đường Nguyễn Hữu Thọ mới có trạm. Hắn lê thân đi trong trời nắng muốn thiêu chết người. Hắn muốn tìm một ông xe ôm nào đó đi cho nó nhẹ người. Số nhọ. Nhìn mãi không có xe nào. Hắn đành cuốc bộ.
Đi được một lát thì hắn thấy có ông xe ôm đi qua hú:
- Ôm không em?
Môi miệng hắn khô muốn nứt nẻ vì cái tội lười uống nước của mình. Hắn chả muốn mở miệng. Chỉ gật đầu. Ông xe ôm dừng lại. Hắn lê thân tới hỏi.
- Ra tới Chung cư Phú Hoàng Anh ngay trạm xe bus nhiêu chú?
Ông xe ôm sau một hồi nghĩ ngợi thì bảo:
- Cho chú hai chục.
Hắn ngớ người:
- Sao mắc thế? Từ đây lên đó có ba bốn trăm mét à. Mười lăm ngàn. Con thấy vậy là nhiều lắm rồi. Chú đi thì đi.
Ông xe ôm gật đầu mừng muốn rơi nước mắt. Đi ba trăm mét mười lăm ngàn. Hắn chắc đại gia quá. Chẳng là hắn không muốn kỳ kèo. Với lại sắp tết rồi. Coi như lỳ xì cho chú xe ôm. Hắn rất ghét kỳ kèo mua bán cái gì. Chỉ ra đúng một giá. Được thì bán. Không thì xoắn.
Ông xe ôm mất “hơn” một phút chở hắn tới chung cư Phú Hoàng Anh trên đường Nguyễn Hữu Thọ. Hắn trả tiền rồi nói:
- Ăn tết vui vẻ nha chú.
Ông xe ôm nghe thế thì quay đầu lại gật đầu cảm ơn. Chắc thấy có lỗi vì lỡ tay “chém” hắn ác quá. Ai ngờ hắn là người tốt. Lúc ấy hắn lại nghĩ tới cảnh ông xe ôm chạy đến nước mắt lưng tròng bảo:
- Ôi, con thật là một người tốt bụng. Chú xin lỗi vì đã “chém” con. Đây. Chú trả con mười ngàn. Chú lấy con năm ngàn thôi.
Hắn cũng sẽ nước mắt lưng tròng mà bảo:
- Á đù..... Chú ơi! Chú mới là người tốt. Chú không phải xin lỗi. Con mới là người xin lỗi. Con xin lỗi chú vì con lỡ đội mũ bảo hiểm của chú chưa trả.
Tất nhiên sẽ lại là cái cảnh chú xe ôm bất ngờ thảng thốt:
- Á đù...
Rồi vân vân và mây mây. Mới nghĩ tới đó thôi hắn đã phá ra cười. Gọi với theo ông xe ôm vừa cười ngặt nghẽo vừa trả cái nón bảo hiểm.
Trả nón cho ông xe ôm xong hắn thong thả quay lại trạm xe bus. Chờ mãi không thấy xe tới. May là có cái cây lớn lớn che nắng cho hắn. Mát rười rượi nên hắn cũng không có gì để bực bội.
Hắn chờ được một lúc thì có một ông Tây cao lớn cũng tới chờ xe bus. Xe bus tới thì hắn mang đồ nặng giơ tay mời ông lên trước:
- Please, Sir.
Ông Tây cũng cũng lịch sự không kém. Giơ tay về phía cửa xe nói lại:
- Please.
Hắn không từ chối được cũng đành lên trước. Xách đống hành lý chạy thẳng xuống ghế, c
Total Visits: 54051693
Visits Today: 204441
This Week: 1899493
This Month: 6046139
Total Visits: 54051703
Visits Today: 204451
This Week: 1899503
This Month: 6046149

Total Visits: 54051709
Visits Today: 204457
This Week: 1899509
This Month: 6046155
| Home | Lượt Xem: 1/ |