Mình kéo mền đắp cho 2 đứa. Con gái con lứa gì ngủ xấu nết vãi, cả 2 đứa luôn ấy. Quần áo thì xộc xệch, hở trước hở sau, đồ lót thì không mặc... Tới phát mệt 2 con này, học đâu ra cái thói dụ trai kinh thế không biết.
Mình choàng tới, hôn lên trán Mèo con một cái, "ngủ ngon". Con bé cười cười, rồi quay lưng vào tường ngủ tiếp, rồi mình choàng tới người em, hôn nhẹ lên môi em mội cái, em cũng giật mình. Có vẻ em vẫn đang lim dim ngủ. Rồi em cũng hôn mình, vẫn cái tư thế lim dim mắt không mở ra nổi đó,... "ngủ ngoan, em nhé". Mình hôn lên trán em, rồi ngồi lên, tựa vào thành giường. Em nằm lăn qua, ôm lấy tay mình..............................
- Nếu là em, em sẽ cho anh hôn em nhiều như vậy chứ?
- Nếu là em, em sẽ vẫn thức cả đêm đợi anh về, trên bàn ăn vẫn đang đợi sẵn món anh thích, như ngày xưa em vẫn từng làm, đúng không?
- Nếu là em, dù là mưa như thế nào, và dù anh có khuyên ngăn thế nào, em cũng thà bỏ giấc ngủ chứ không bỏ ngắm mưa, phải không nè?
- Nếu đó là em, biết đâu bây giờ chúng ta đã là một gia đình nhỏ, có khi đã có con cũng nên. Hì, nếu theo dự tính, bé Vy giờ chắc cũng được hơn 1 tuổi rồi em nhỉ? Có khi nó đã biết nói tiếng Pa Pa rồi cũng nên.
- Anh đã hứa cả đời chỉ có một mình em, nhưng giờ, anh đã yêu một người khác, cũng đang có tình cảm khá đặc biệt với một người khác nữa. Em có giận anh không?
-Anh tham lam quá phải không em?
Tình yêu đầu của chúng ta... gắn liền với cơn mưa, nói tiếng yêu đầu cũng trong cơn mưa, hôn nhau lần đầu tiên cũng dưới mưa... ngày em đi, trời cũng đổ mưa tầm tã. Anh ngốc thật... Anh chưa bao giờ tha thứ cho mình... Còn em? Em có tha thứ cho anh không?
................................................................................ ...
Hôm sau, Thứ 7, cuối tuần, mình dậy sớm, làm ít đồ ăn cho 2 đứa, rồi chạy lên công ty lấy tiền thưởng. Tới trưa thì về nhà, 2 đứa đã thay đồ khác, đồ ăn trưa cũng đã nấu sẵn, nhà cửa cũng gọn gàng hơn. Mình cũng ăn rồi nghỉ ngơi, đùa giỡn với 2 con mèo một chút, rồi chở Mèo con về nhà, mang theo một tí tôm mực biếu nó với trang, với vợ chồng anh Hà chủ nhà trọ. Tặng mỗi người món quà lưu niệm, ai cũng vui.
Chiều chiều chút mình cũng gọi taxi, rồi mình với em vác hết đồ ăn quà cáp gì đấy lên xe, đèo về nhà. Mình cũng đem chia cho cậu mợ của em một phần, rồi cùng mẹ mang biếu ngoại 1 phần.
Xong xuôi đâu ra đấy, chiều hôm đó cả nhà làm tiệc. Mẹ mua thêm đâu cả gần kí bê thui, cậu em thì vác rượu Tây sang, chú Sáu mua thêm đồ rồi cùng với cậu làm lẩu hải sản. Em mình dẫn con em đi chở thùng nước ngọt. Cứ thế cả nhà lai rai tới tận khuya.
À, về chú Sáu, mấy chương trước giới thiệu rồi, chú là tài xế của Sếp, mình với chú khá thân nhau. Chú ít nói về công việc và ít đề cập tới chuyện riêng tư của sếp, nhưng những chuyện khác ngoài đời, chú đều rất sôi nổi và sống khá tình nghĩa, hàng xóm có chuyện gì thì chú không ngại đi giúp. Tuổi trẻ cống hiến cho Tổ Quốc để rồi bị phũ, chán nản, chú sống độc thân vậy tới giờ, không vợ con gì. "tiền tài công việc chả bao nhiêu, lấy vợ đẻ con làm gì để chúng nó khổ" - chú hay nói thế.... Mình khá quý chú, nên có kèo nhậu nào cũng rủ chú tham gia cùng.
Hôm sau, vợ chồng mình rủ mèo con với Trang đi ăn, rồi nhờ chú Sáu đẩy 3 con vịt cái ấy vào Vincom chơi (có con bạn của mình đang làm ở quán ăn Nhật trong đó), cho chúng nó shopping ăn uống coi phim gì đấy đi. Đi cùng đám chúng nó tới giấc trưa tầm 2-3 giờ thì về, rồi thả chúng nó lại nhà anh Hà, để chúng nó với chú phụ vợ chồng anh làm đồ ăn. Mình mình mượn xe chú đi gặp Ly một chút. Em cũng kêu được thì rủ Ly qua cùng. 2 ngày nay con bé cứ gọi điện réo mãi. Mấy ngày ở Vinh ngày nào cũng 1-2 cuộc gọi từ nó...
Thấy đi 4 bánh tới nhà Ly, ba mẹ Ly có vẻ khá hài lòng, dù mình giải thích là xe của sếp Ngồi trò chuyện về chuyến đi với cô chú một chút, rồi khi thấy đứa con gái rượu sửa soạn trang điểm như một con tông túa xong, cô chú cũng đuổi khéo 2 đứa đi, mặt cười đầy nguy hiểm Ngồi trên xe con bé cứ dỗi tới dỗi lui dỗi này dỗi nọ, rằng tại sao đi không nói với em, đi không nhắn trước ngày về để em ra đón blah blah.
Cafe cà pháo, dạo mát công viên một chút, rồi mình nói đang có tiệc nhà ông bạn, có cả em cũng ở đó, mình hỏi thử xem con bé có muốn đi không, tại đi lẻ thì mình không đi chơi lâu được. Thế là con bé gật đầu. "Kệ đi đâu đi, miễn đi chơi là được".
Và sai lầm là ở đây... vừa xuống xe, 2 con mèo ngố nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn Thậm chí chả thèm chào hỏi nhau. Trực giác cho thấy có điềm chả lành, mình kêu em tới giảng hòa, cũng véo mặt mỗi con một cái.
- Tiệc của anh với bạn mà 2 đứa phá hỏng đi, anh giận bỏ mặt 2 đứa đấy.
- Dạ, em xin lỗi, em biết rồi - 2 đứa lên tiếng
Lát sau, đang ăn Ly nhắn tin:
- Đa tình quá nha.
- Sao em?
- Quỳnh thích anh lắm luôn kìa.
- Sao em biết
- Trực giác con gái.
Mình cũng quay sang nhìn con mèo nhỏ của mình, mặt nó vêu vêu lên có vẻ nó cũng có cảm giác gì đấy tương tự nơi con mèo lạ vừa đặt chân tới.
- Thôi nào, cười lên cái để anh ăn ngon miệng coi - mình nhắn cho nó
- Hổng cười được, cụt hứng rồi
- Sao vậy?
- Anh nhiều ghệ vãi
- Có đâu con em kết nghĩa đấy
- Ơn nghĩa gì đây.
- Thôi nào, cười cái đi anh thương
- Thương nhiều hơn nó
- Ừ.
..................... Haizz... Bi kịch.........
Phần 27 - Tâm sự với Ly
Buổi tiệc tối trôi qua, đối với đám đàn ông và đám ngoài cuộc thì là vui, còn đối với người trong cuộc thì là cực hình. 2 con mèo nhỏ cứ gầm ghè nhau, không con nào nhịn con nào. Mình cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nên phần lớn thời gian ăn chỉ là nói chuyện với mấy đồng chí khác, hoặc gắp đồ ăn cho em, còn em thì gắp đồ ăn cho chúng nó.
Đây không phải lần đầu vợ chồng anh Hà gặp em, trước đó mấy lần qua rủ đi ăn có gặp rồi, cũng nói chuyện này nọ. Đã từng bị thằng bạn chí cốt lừa đi bộ đội rồi cướp vợ, anh Hà giờ là người rất khó để làm bạn, hàng xóm sợ ra mặt luôn, nhưng một khi đã làm bạn rồi thì chơi với nhau rất "thật". Bản tính anh trước giờ là thế, dù cho nó có bị thằng bạn đểu kia phá hoại tới mức nào. Chưa bao giờ mình gọi nhờ vả gì mà anh không giúp, cũng như chưa bao giờ nhậu mà anh không góp mồi góp rượu. Nhiều lần cuối tuần mình rủ anh đi uống, thế là vợ chồng anh đi chợ làm cả nồi lẩu, rồi điện gọi cả mình lẫn chú Sáu với mấy thằng đệ qua nhậu. "Rượu nhà ngâm sẵn, đồ ăn cũng có sẵn, anh thì chả cần mày đem theo cái gì qua, cần mấy đứa bạn chí cốt ngồi uống với anh tới nửa đêm là được".
Ly có vẻ không quen với cái không khí bình dân này nên con bé ăn khá ít Một phần lý do có vẻ do giận mình và Mèo Con. Trong buổi tiệc nó cũng ít nói, ai hỏi gì trả lời nấy chứ không tự mở lời, mình thấy cứ thế cũng không hay, nên tầm 8 giờ hơn, mình xin phép đưa nó về trước, có gì tí quay lại uống tiếp. Em với Mèo con với Trang lúc đó cũng ngồi náng lại một tí, rồi lúc no say chúng nó kéo nhau vào phòng trò chuyện. Bàn nhậu khi đó còn vợ chồng anh Hà, chú Sáu với 2 thằng đệ của anh, thêm thằng Hiếu bạn mình nữa.
Cách đó không lâu, Hiếu với Trang đã update relationship là "đang hẹn hò" trên face. Ngó vậy chứ mình làm mai mát tay vãi. 2 kèo đi chơi là chúng nó thành đôi rồi Dạo này Hiếu cũng hay qua chở Trang đi chơi nên cũng bắt đầu thân với anh Hà.
Mình thì chào mọi người cái rồi lại đánh chiếc 4 bánh chở Ly đi. Dừng tạm ở công viên trong khu chung cư gần đó.
- Giờ đi đâu cô nương
- Chán quá, muốn về ngủ.
- Giận anh à?
- Ai dám giận anh. - vừa trả lời, mặt con bé vừa mếu máo, cứ như đang sắp khóc tới nơi rồi.
Mình cũng leo xuống ghế sau, véo má véo mũi con bé, cố chọc nó vui, nhưng có vẻ điều đó chỉ càng làm nó buồn thêm.
- Em ghét anh rồi à?
- Hổng có - con bé khóc.
- Em giận chuyện anh với Quỳnh?
- Thấy buồn thôi. Tại trước giờ em nghĩ anh chung tình lắm.
- Thật sự anh coi nó như em gái thôi.
- Em út gì mà nhìn anh bằng ánh mắt đó.
- Em nhìn ra à?
- Chứ gì nữa. Con gái nó vậy đó, ai thích người mình yêu thì nhìn cái là biết liền.
- Ghê dzậy. Mà anh là người em yêu hồi nào zậy cô bé
- Nói cho anh hiểu thôi, có cần bới móc dzậy hông?
- Ờ thôi, anh hiểu.
- Anh nữa đó, đừng tưởng em hông để ý, anh cũng thích con bé.
- Hử? Thì thích như anh trai thích đứa em gái mà
- Thích kiểu khác. Ánh mắt anh nhìn nó, giống như ánh mắt anh nhìn em dzậy đó.
- Thì anh cũng coi em là em gái còn gì.
- Hơn em gái một chút.
- Ừ. Có thể nói là vậy
- Zậy là tự thú nhận rồi nha. Anh thích nó đúng hông.
- Haiz, ừ, cãi nhau chả bao giờ lại em. Thì cũng có duyên gặp nó, giống như anh cũng có duyên gặp em đấy, nên cũng có chút tình cảm.
- Ừm.
- Có điều, anh thật sự chỉ mong 2 đứa có thể coi tình cảm 2 bên như anh trai em gái, vì có tiến cũng không được, còn kêu anh phũ với cả 2 thì anh thật sự không thể.
- Tham quá nên không muốn bỏ ai chứ gì.
- Hông, anh từng chịu cái cảm đau khổ đó trong suốt cả mấy năm trời, nên anh không muốn để ai phải đau rồi làm gì dại dột nữa.
- Anh nói nghe ghê quá.
- Thiệt đó, nhiều lúc anh định nói thẳng, phũ luôn với em và với Quỳnh, rồi cắt liên lạc luôn. Nhưng rồi anh lại sợ 2 đứa suy sụp quá, rồi làm gì đó bậy bạ, khi đó thì cả đời này anh cũng không tha thứ được cho mình.
- Thôi đi ông, anh nghĩ em dễ vậy lắm hả?
- Ừ. Vào một ngày không đẹp trời thì chuyện gì cũng có thể xảy ra mà em.
- Anh cứ dzậy hoài sau này mất vợ thật đó.
- Mọi chuyện của anh, kể cả chuyện anh đang nghĩ gì, anh đều nói với chị. Chuyện chúng ta sẽ sớm được giải quyết theo cách tốt đẹp nhất thôi, anh tin là chị hiểu, cũng tin anh.
- Em thấy phục chị luôn đó. Anh mà là người yêu em thì đừng mơ léng phéng với con khác. Em đu theo anh cả ngày luôn.
- Ràng buộc quá cũng không tốt đâu em, yêu nhau cần cho nhau những lựa chọn, để biết có còn hợp nhau hay không chứ.
- Em hông biết. Cũng hông quan tâm.
- À, mà em cũng không định tiếp tục với người kia nữa hả?
- Hông.
- Sao zậy? Giận nhau vu vơ cái rồi chia tay luôn à.
- Hì - con bé cười - chỉ là... em cảm thấy người đó ích kỉ quá.
- Thì yêu nhau cũng nên ích kỉ một tí chứ em.
- Ừm, với lại, người đó yêu em nhưng lại tính toán so đo nhiều thứ lắm, em hông thích.
- Thì cả 2 còn con nít mà.
- Nhiều lúc, người đó quan tâm, hay hỏi han tới công việc của ba mẹ em, hơn là hỏi bữa nay em thích ăn gì, bữa nay em có nhiều bài tập không, bữa nay có thích đi công viên chơi không. Kiểu vậy đó.
- Nghe hông ổn nhỉ.
- Ừm. Bữa đó em phải tiễn đứa bạn thân hồi cấp 3 đi nước ngoài, em buồn lắm, nhưng em đã cố ra vẻ bình thường với người đó. Còn người đso thì dường như chẳng quan tâm tới cảm xúc của em, chỉ muốn dẫn em đi ăn này ăn nọ, rồi định về nhà gặp mặt ra mắt gia đình em.
- Anh chàng đó nhìn thế mà tệ nhỉ.
- Ừm, em thật sự cần một người ít nhất là có thể hiểu em một chút, hay chỉ cần quan tâm em một chút. Lúc đó, nếu người đó hỏi "bạn thân em đi mà em hông buồn hả", thay vì nói "thôi mình đi ăn kem nha em", thì có khi mọi chuyện đã khác.
- Ừm.
- Rồi em nói người đó em cần cả 2 suy nghĩ lại về tình cảm này. Rồi em đón taxi về, xong thấy chán quá nên đi bộ đâu đó chơi, tới rạp phim thì gặp anh.
- Thì giờ gặp rồi nè.
- Ừm, nhờ đó em mới có thêm động lực để chấm dứt với người đó. Cũng có chút hy v
Total Visits: 54459642
Visits Today: 268003
This Week: 2307442
This Month: 6454088
Total Visits: 54459649
Visits Today: 268010
This Week: 2307449
This Month: 6454095

Total Visits: 54459655
Visits Today: 268016
This Week: 2307455
This Month: 6454101
| Home | Lượt Xem: 1/ |