Em nằm chán chê chỉ để nghe hắn làm việc cũng gần bốn tiếng buổi sáng. Nếu không có mẹ em gọi em xuống nấu cơm chắc em còn buôn với hắn chán. Đến tối hai đứa cũng chỉ nói chuyện với nhau được một xíu vì hắn bận phải làm việc quá. Cứ đến thứ bảy chủ nhật thì hắn hay cáu gắt bực mình. Kể cả em hắn cũng không tha. Công việc hai ngày cuối tuần nó rất áp lực. Nó làm hắn chịu không nổi. Hắn muốn được phát tiết. Và khổ thân anh Đức. Luôn là người chịu trận cho hắn tổng sỉ vả.
- Anh làm cái gì vậy anh Đức? Ép cà rốt gì có tý thế này mang ra không sợ người ta chửi cho à?
- Cái đù má thằng Dũng. Mày gọi thằng Thọ vào đây cho tao. Con mẹ nó. Order cái éo gì đây? Đọc được chết liền. Mày hỏi nó lại ngay cho tao còn làm.
- Anh Đức! Kem Nét Việt có chưa? Múc gì mà lâu vậy? Lẹ lên coi nào. Còn một đống phiếu đây này.
- Cô Thảo! Cô rửa nhanh giùm con mấy cái ly hiball rồi mang vào đây giùm con với. Hết ly bán rồi.
- Hết ly cafe thì bán cafe bằng ly Poco hay ly kem cũng được. Chứ giờ biết làm thế nào? Động cái não lên. Sao cứ phải hỏi thế?
- Mẹ cái thằng này. Có mỗi mấy chục ly nước cũng không đi được. Nghỉ con mẹ mày đi.
- Cái....! Thằng quần què. Giờ này mày còn order dĩa trái cây nữa. Mày có thấy đang đông khách không? Sao mà ngu thế? Không biết bảo khách đổi món khác à?
Đó chỉ là những lần sơ sơ hắn phát tiết với các bạn đồng nghiệp của mình. Cũng may những người làm chung với hắn biết tính hắn nên cũng không giận. Chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhưng thứ bảy này thì khác. Hắn thấy rất là bực mình từ buổi chiều vào ca. Hàng trái cây hắn order bên đối tác không mang vào. Lấy cái cớ là hết hàng. Giờ trái cây hắn không biết làm sao xoay sở. Chẳng lẽ phải bán cầm chừng. Thằng Kiệt ca chiều cũng không thèm báo cho hắn biết sớm. Đến lúc hắn vào đã sáu giờ chiều. Giờ có làm lớn chuyện với bên kia cũng không được gì.
Tối nay cũng như mọi tối thứ bảy. Ban nhạc vừa lên nhạc cũng là lúc hắn nhận một lúc nguyên một cọc phiếu dày. Cầm mà thấy nản không chịu được. Đêm nay trời nóng. Khách uống nước trái cây nhiều không đếm xuể. Hai cái máy sinh tố và một cái máy ép chạy hết công suất cũng không kịp cho hắn ra nước.
Đến chín giờ thì khách vẫn còn kha khá. Nhưng cũng đỡ dập hơn khi nãy. Giờ tụi nó mới dám order dĩa trái cây vào cho hắn làm. Hắn tuy bực mình lắm nhưng nó lỡ order rồi. Buộc phải làm. Bảo anh Đức với thằng Kiệt làm. Hắn lo làm mấy phiếu nước còn lại. Đang chạy lại quầy sinh tố vắt cam cho khách. Thằng Thuận nó đứng ngay trước cửa quầy đứng chọc tức hắn:
- A đù, a đù. Xem mày vắt cam kìa. Vắt cam không được ấn mạnh. Ấn mạnh nó bị đắng đó.- Nó cười hề hề chọc tức hắn.
- Không cần mày phải dạy. Tao tự biết làm.- Hắn đang bực mình cũng gằn giọng nói lại với nó.
Bình thường thì thằng Thuận khá thân với hắn. Hai thằng biết nhau từ khi hắn còn làm bên Heo May. Nên sau này hắn có qua Nét Việt cũng thân với nó là chính. Tình cảm anh em vẫn giữ như thế. Nhưng bảo hắn coi nó là bạn thân thì không có.Hôm nay nó chọc hắn như vậy cũng vì thấy hắn cả buổi tối toàn la lối rồi chửi bới nhân viên. Nó muốn tạo một chút không khí vui tươi. Chỉ tội một cái. Bây giờ những gì nó nói đều như châm thêm dầu vào lửa với ngọn lửa đang bốc ngùn ngụt trong đầu hắn.
Thằng Thuận có cái tính giỡn dai. Nó chả cần biết hậu quả. Cứ giỡn cái đã. Tại dù sao thì... chưa vào hòm chưa đổ lệ. Nó cứ cầm mấy cái vỏ cam rồi chê hắn vắt xấu vắt không hết nước này kia. Hắn nhịn nãy giờ không chịu nổi bảo:
- Biến ra chỗ khác. Đây là quầy bar của tao. Đừng có xía mồm vào. Đừng làm tao cáu.
- Hê hê. Nhìn cái mặt kìa, nhìn cái mặt kìa. Cáu kìa, cáu kìa. Yêu thế không biết.- Nó vẫn giữ cái điệu cười đểu cáng rồi lấy tay vuốt má hắn.
- Đù má mày thằng mặt chó.
Hắn vừa hét lên là ném luôn cái vỏ cam vừa vắt xong vào thẳng người thẳng nhỏ. Thằng Thuận vì đứng quá gần nên không kịp tránh. Nó hứng trọn cả cái vỏ cam vao người. Mấy cái tép cam đã bị vắt hết nước bắn tung tóe ra cái áo phục vụ của nó. Nó mất năm giây định thần rồi ánh mắt lộ hung quang. Nhìn như sắp tóe ra máu trừng trừng nhìn hắn.
- Đù má mày. Tao thấy mày mệt giỡn với mày tý cho vui mà làm éo gì dữ vậy.
- Bố éo cần. Cút.- Hắn quát luôn.
- Con mẹ mày! Mày bảo ai cút đấy? Bố éo cút đấy. Làm con... gì nhau? Bố đập mày luôn chứ cút à?
Nó nói rồi định xông vào đánh hắn. Lúc hắn vừa ném cái vỏ cam vào người nó thằng Dũng với thằng Khang đã chạy lại quầy. Tụi nó biết hắn nóng tính nhưng không bao giờ hắn dùng tay chân nói chuyện. Hôm nay hắn như vậy quả là có gì không ổn.
Thấy thằng Thuận vừa lao vào định đánh hắn thì thằng Dũng với thằng Khang hai đứa hai bên giữ chặt hai tay thằng Thuận. Trong đầu hắn khi ấy gần như bốc hỏa mất rồi. Cảm giác sắp bị người khác đánh tự bản năng sẽ sinh tự vệ. Hắn vừa thấy thằng Thuận lao tới mình là cầm luôn con dao Thái lưỡi dài hơn hai mươi phân. Cũng lao thẳng về phía nó. Hắn không còn suy nghĩ được gì nữa. Trong đầu hắn lúc ấy chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: “Tao sẽ giết mày”.
Thấy hắn cầm dao phóng thằng ra khỏi quầy. Anh Đức, Độ và thằng Kiệt tái mét mặt mày. Nãy giờ nghe hai thằng đôi co biết là sẽ có chuyện lớn. Thế mà giờ nó thành chuyện lớn quá. Cả ba cùng phóng theo hắn. Anh Đức cùng thằng Kiệt cũng vừa đuổi kịp hắn khi con dao còn cách bụng thằng Thuận có hai mươi phân. Thằng Thuận bị thằng Dũng, Khang khóa mất tay. Không thể vùng ra được. Thấy hắn lao đến như điện xẹt. Cả ba thằng nó mặt trắng bệch. Tay chân rụng rời. Không còn một hột máu nào trong người. Chính thằng Dũng là người khá hiểu hắn cũng không nghĩ hắn mất trí đến như vậy. Giờ thằng Dũng và thằng Khang tự dưng biến thành đồng phạm. Khóa tay thằng Thuận lại để cho hắn đâm.
Từ lúc bước chân lên Sài Gòn. Hắn đã xác định tư tưởng bất cần đời. Sống không luồn cúi cũng không vênh váo. Ai ép hắn quá hắn cũng sẵn sàng chơi tới bến. Một là mày chết, tao đi tù. Hai là tao chết, mày đi tù. Hắn biết sống mà bị chèn ép khác nào làm trâu làm chó cho người khác cưỡi. Hắn không chịu được như vậy. Lại mang trong mình dòng máu “trẻ trâu” đầy nhiệt huyết và coi thường cuộc đời. Hắn sẵn sàng làm bất cứ việc gì mà không cần xét đến hậu quả.
Và cái hậu quả nó đang hiển hiện trước mắt. Nếu, nếu thôi. Anh Đức, Độ và thằng Kiệt chậm chỉ một hai giây nữa thôi. Hắn dám chắc con dao nó đã đâm lút cán vào bụng thằng Thuận rồi. Dao của Thái nó rất mỏng và bén. Chạm vào nhẹ đã đứt tay rồi. Mũi dao lại rất nhọn. Chính vì thế nó mới được quầy bar của các quán cafe chọn. Bởi nó cắt trái cây rất ngọt và đẹp. Và cái từ “nếu” ấy xảy ra thật. Không biết tính mạng thằng Thuận sẽ ra sao khi ấy.
- Cường! Cường điên rồi à? Đang làm gì vậy? Bỏ dao xuống.- Anh Đức vừa chụp được tay hắn là cùng thằng Kiệt giựt người hắn về phía sau. Để hắn cách xa thằng Thuận càng xa càng tốt.
Hắn như một con hổ cái bị mất con. Vừa bị dựt lại là lại phóng lên. Anh Độ thấy thế thì ôm chặt người hắn từ phía sau. Giúp anh Đức và thằng Kiệt giữ hắn được chắc hơn.
- Mấy anh bỏ em ra. Bà mẹ nó. Nó giỡn mặt với em à? Để em đâm chết mẹ nó đi. Hôm nay thằng Cường này đi tù cũng được. Nhưng nhất quyết em phải giết nó.- Hắn gào lên.
- Đừng điên nữa. Tỉnh lại đi. Cường! Cường!- Anh Đức cố gắng gọi tên hắn để hắn lấy lại con người của mình.
Thằng Dũng vừa thấy hắn bị ba người kẹp chặt thì ngoắc thằng Phát lại giữ tay thằng Thuận. Đề phòng thằng Thuận lao vào hắn mà ăn trọn con dao. Có khi chết oan. Nhưng đó là nó tính hơi xa. Mặt thằng Thuận lúc bấy giờ nhìn thê thảm không còn gì để nói. Nó đối diện với cái chết trong khoảnh khắc. Giờ nó đứng bất động như bức tượng. Không dám nói cũng không dám làm gì. Ánh mắt long sòng sọc khi nãy đã không còn. Thay vào đó là ánh mắt dại đi vì gặp phải một sự việc quá bất ngờ.
Trong phòng rửa chén sát quầy bar của hắn khi ấy ngập tràn người. Toàn một bọn thanh niên với nhau. Cũng gần mười thằng chứ không ít. Mấy thằng phục vụ nghe có biến là kéo hết xuống coi. Chỉ để lại vài thằng trực khu. Anh Huy thì hình như vẫn chưa biết động tĩnh gì nên cũng chưa xuống.
Thằng Phát vừa giữ tay thằng Thuận được thì thằng Dũng nó lẻn sang phía bên trái hắn. Rồi bất ngờ cầm chặt cổ tay hắn giữ chặt lưỡi dao phía trên rồi rút ra. Nó làm nhanh hết sức đến hắn cũng không ngờ. Nó cướp mất con dao của hắn chưa tới một giây. Ném con dao xuống đất. Nó trừng trừng nhìn hắn rồi... đấm cho hắn một cái nổ đom đóm mắt.
Hắn ăn trọn cú đấm của nó vào má. Đau chảy cả máu mồm. Bật ngược về phía sau. May là có anh Độ đỡ. Không thì hắn đập vào thành quầy sinh tố mất. Đấm hắn xong nó chạy tới túm lấy cổ áo hắn hét lên:
- Anh tỉnh chưa? Tỉnh chưa? Muốn đánh nhau hả? Để tý nữa hết ca đi. Em với anh đánh nó. Chả việc éo gì phải đánh nhau ở đây hết.
Hắn lúc này mới tỉnh. Cũng nhờ phát đấm của thằng Dũng cơn nộ hỏa của hắn mới bị xẹp xuống. Hắn ngơ ngơ người đi. Ngồi bệt xuống đất. Anh Độ và hai người kia cũng thả hắn ra. Để hắn ngồi như vậy.
- Tỉnh rồi! Cảm ơn mày, Dũng! Mày nói đúng. Không nên đánh nhau ở đây. Để tối về đi rồi tính.
Hắn nói xong rồi ngồi dậy. Tiếp tục bình thản như không có việc gì. Vừa lúc đấy anh Huy đi từ ngoài vào. Chắc là có thằng nào báo cáo. Anh Đức vội vàng mở ngăn kéo sổ sách là nơi làm việc chính của hắn rồi lục tìm một cái khăn giấy. Đưa vội cho hắn lau máu dính trên miệng. Quầy bar của hắn chỉ để hở một khoảng trống cao chưa tới nửa mét cách từ mặt quầy bar. Dài hơn hai mét. Nên người từ ngoài đi vào. Nhìn vào chỉ thấy được tới bụng của mấy thằng trong pha chế. Nên anh Huy cơ bản không thấy hắn bị chảy máu khi bị thằng Dũng đánh. Hắn vội vàng lau máu rồi ném cái khăn giấy ấy vào sọt rác. Vừa kịp lúc anh Huy đứng trước cửa quầy bar:
- Gì đây? Có chuyện gì à? Sao tập trung ở đây hết thế này? Khách ở trên quá trời kìa.- Anh chống hai tay vào hông dò hỏi.
- Không có gì đâu anh Huy. Bọn em chia tiền tip ấy mà.- Thằng Phúc nhanh nhẹn nói.
- Chia tiền tip tối rồi chia. Chưa gì mới chín giờ đã xuống đây hết thế này. Lên làm việc cho anh. Tao phạt trừ lương hết bây giờ.
Cả bọn phục vụ nhất loạt dạ dạ rồi mạnh thằng nào thằng nấy chạy. Thằng Thuận giờ cũng hoàn hồn. Lầm lũi đi lên trên với tụi nó. Không dám ở lại tiếp nước. Thằng Khang và thằng Dũng ở lại với hắn. Hai thằng đứng phía ngoài lòn đầu vào quầy bar. Chờ anh Huy lên trên xong hai thằng cùng hỏi:
- Xử nó không?
- Thế theo tụi mày thì có nên không?- Hắn hất hàm hỏi.
- Anh nói một tiếng thôi. Em alo cho tụi bạn lên liền. Tụi này làm cớm bên Trần Văn Đang đấy. Chả ngán thằng nào đâu.- Thằng Dũng đề nghị.
- Mẹ mày điên à? Mày biết đụng vào dân bờ kè mệt lắm không? Nhờ vả nó sau này nó có chuyện liên lụy mệt lắm đấy. Không còn cách nào hãy nhờ tụi nó. Để tao gọi bạn tao bên Quận 10 qua. Tụi nó cũng xa Phú Nhuận. Đập nhanh rút lẹ. Cho thằng chó đó bài học nhớ đời.- Thằng Khang trầm tĩnh nói.
- Tụi mày ác như chó.- Hắn lấy lại tinh thần chọc hai thằng.
- Cái đù má mày. Bố giúp mày còn bảo bọn bố ác à? Hay tao bảo tụi nó lên xử mẹ mày nhé?- Thằng Khang bực mình nói.
- Thôi xin bố. Bỏ qua đi. Hôm nay tao cũng hơi nóng. Dọa nó vậy được rồi. Chắc tao nghĩ nó cũng không dám làm gì tao đâu. Mày khỏi lo đi.
Total Visits: 53055741
Visits Today: 85970
This Week: 903541
This Month: 5050187
Total Visits: 53055749
Visits Today: 85978
This Week: 903549
This Month: 5050195

Total Visits: 53055751
Visits Today: 85980
This Week: 903551
This Month: 5050197
| Home | Lượt Xem: 1/ |