Hắn đưa những ký ức đó vào trong giấc ngủ của mình. Hắn chỉ có thể nghĩ lại những kỷ niệm ấy khi có một mình. Dù là thằng Dũng nằm bên cạnh hắn nhưng nó cũng không hiểu được tâm trạng hắn như thế nào. Hắn sống dù trước mặt mọi người luôn vui vẻ. Nhưng sao hắn thấy mình cứ cô đơn lạc lõng giữa phố phường này. Giữa những con người này. Hắn cảm thấy ai sống cũng giả tạo. Ai cũng cố gắng sống vì bản thân. Sống vì cuộc sống của họ. Tình cảm à? Không biết được mấy ai sống tình cảm. Dù gì cũng chỉ là lợi dụng nhau để kiếm lời cho bản thân mình. Kể cả chị Hương hắn cũng biết chị âu cũng là lợi dụng hắn. Chứ thật ra bảo chị coi trọng hắn hắn không tin đâu. Chị cần hắn vì hắn giỏi. Chị cần hắn vì hắn là em chị. Chị ép lương hắn được, chị cũng có thể quản lý quầy bar thật dễ dàng. Hắn biết hết, nhưng hắn chấp nhận. Vì đó là cuộc sống rồi. Hắn không trách chị. Không trách những người sống giả tạo. Chỉ trách mình sống quá tình cảm. Cứ chấp nhận làm cho họ những điều họ muốn. Để rồi phần thiệt hắn luôn nhận về mình.
Hắn nằm được tý nữa thì chìm vào giấc ngủ. Nhưng đời không như mơ, dù đời biết hắn đang rất mệt mỏi. Chỉ một đêm thức khuya hơn mọi ngày. Hắn phải trả giá cho cái việc đó quá nhiều. Hắn thấy mình quá mệt mỏi. Giờ thì vừa sắp được ngủ, lại bị Hiền nhắn tin tới.
Hắn lồm cồm bò dậy cầm điện thoại xem. Đọc kỹ tin nhắn một lần:
- Anh ơi! Em xin lỗi! Vì em mà anh phải mệt mỏi. Hôm nay nhìn mặt anh như vậy em hối hận lắm. Anh đừng giận em anh nhé. Em hứa sẽ không có lần sau đâu. Chắc giờ anh xuống ca rồi phải không? Anh nghỉ ngơi đi nhé. Em không làm phiền anh đâu. Em chỉ nhắn tin này để xin lỗi anh thôi.
Hắn thở dài. Em cũng chịu nhận lỗi rồi. Hắn biết em sẽ làm điều đó. Chỉ có điều là đến hơi trễ so với dự tính của hắn thôi. Hắn bấm nhanh tin nhắn cho em:
- Ừ! Không có gì em. Anh ngủ một tý nhé. Tối rảnh anh gọi cho em. Anh ngủ đây.
Nói rồi hắn ném điện thoại qua một bên. Nằm nhắm mắt ngủ luôn. Cũng không thấy em nhắn tin lại. Em biết điều vậy là tốt. Chứ giờ mà nhắn tin phát nữa chắc hắn gọi lại hắn chửi em nát nước luôn.
Tiếng đồng hồ báo thức réo inh ỏi gọi hắn dậy khi trời đã về chiều. Hắn với thằng Dũng lồm cồm bò dậy ra ngoài tắm rửa rồi thay đồ vào làm việc. Hôm nay trong lòng cứ thấy nản nản. Sáng giờ hắn chạy đuối quá. Giờ vào làm hắn không thấy tự tin lắm. Hắn bỏ lên trên ăn cơm trước kệ ở dưới cho mấy đứa làm. Vẫn là cái món bánh đa cua. Hắn cố gắng nhai cho hết. Định tý vào bếp kiếm đại gói mì nào dự trữ sẵn. Tối có đói thì pha ăn. Vậy mà ông Quý cất đồ kỹ quá tìm không ra. Hắn thất vọng tràn trề đi xuống.
Hắn bước vào quầy rồi kiểm tra hàng hóa lại một lần nữa. Thở một hơi thật dài để chuẩn bị chạy. Nhìn ra ngoài xem hôm nay hắn được “cấp” cho mấy thằng tiếp nước. Giật mình khi thấy hôm nay thằng Khang không trực mà thay vào đó là thằng Dũng với một thằng nhỏ. Cực kỳ đẹp trai. Nhìn không khác siêu mẫu Vĩnh Thụy. Đấy là khuôn mặt thôi. Mũi cao như Tây. Da trắng như con gái. Mặt nhẵn thín. Trên miệng lúc nào cũng nở nụ cười. Nó cao chỉ gần 1m70 thôi. Nhưng được cái có một cái vai rất rộng. Mặc áo thung nhìn rất đẹp.
Hắn tiến tới hỏi:
- Em nhân viên mới hả?
- Vâng anh! Có gì anh chỉ bảo em nhé.- Nó cười tươi nhìn hắn nói.
- Em tên gì?
- Em tên Quý anh.
- Đù. Cùng tên với anh Quý bếp trưởng luôn. Thế năm nay nhiêu tuổi rồi?
- Em 18 tuổi. Mới học năm nhất trường cao đẳng kinh tế đối ngoại ở đường Phan Đình Phùng. Nhà em tận Quận 12. Mà tại em học ở gần đây nên xin làm đây luôn cho tiện. Chị gái em học năm 3 cùng trường em luôn. Chị em cũng làm thu ngân cho một quán cafe gần đây. Hai chị em em đi làm kiếm ít tiền tiêu vặt.- Nó nói tung tóe nước bọt.
- Mẹ thằng này. Anh mày hỏi có một câu mà mày xổ một tràng thế?- Hắn cùng mấy người trong quầy với thằng Dũng phá ra cười.
- Tại em biết thế nào anh cũng hỏi nên em trả lời một thể luôn cho tiện. Để em nói thêm nhé? Nhà em....
- Thôi thôi! Anh xin mày. Nói vậy đủ hiểu rồi. Mày nói nữa anh đến chết mất.- Hắn ôm bụng cười ngắt lời nó.
Thằng Quý này đúng hài. Nhìn cái mặt đẹp trai của nó chẳng ai nghĩ nó nói nhiều hết. Sau rồi hắn, thằng Khang, thằng Dũng với nó dính vào nhau thì hắn mới biết cái độ bá đạo của thằng này. Hôm nay chỉ là khởi đầu cho những vui vẻ, khó khăn và nhục nhã của cả bọn thôi.
Hôm nay nhờ có thằng Quý nó vui vẻ mà cả bọn làm việc rất hăng say. Cái thằng này nó biết chọc cho người khác cười nhưng nó lại không chịu cười. Chính vì vậy nhìn cái mặt nó lại càng mắc cười. Hắn thấy thích thằng nhỏ này quá. Đẹp trai vật vã ra mà lại hài hước nữa. Chung hội với hắn chắc vui phải biết.
Kết thúc một chủ nhật làm việc mệt mỏi. Hắn đề xuất cho mình nghỉ ngày hôm sau ngay và luôn. Đuối quá rồi, cả tuần làm việc chỉ mong được nghỉ một ngày xả hơi lấy sức. Mong là không có chuyện gì xảy ra.
Hắn giao hết công việc trong một tờ giấy để lại cho thằng mập buổi sáng mai nó làm. Còn mấy người làm buổi chiều hắn cũng dặn dò kỹ càng những thứ phải làm. Không vừa ý hắn hôm sau hắn vào có khi lại bị hắn chửi cho nát đầu. Xong mới yên tâm về nghỉ.
Thằng Dũng rủ hắn đi ăn hủ tiếu gõ nữa. Hắn cũng đói mà trong người hết sạch tiền vì hồi chiều trả tiền nước cho em rồi. Hắn cười gượng bảo:
- Thôi anh em đi đi! Anh hết tiền rồi. Để vài bữa lãnh lương rồi anh đi với mấy đứa.
- Má! Cả ngày đếch có hạt cơm nào vào bụng. Toàn ăn bánh đa cua mà ông cũng chịu được à? Thôi đi với em. Em trả cho. Hôm nay em bao đấy. Khi nào em nghèo anh cũng phải bao lại em đấy nhé.
- À thằng này hôm nay được. Được bao là anh đi ngay à. Còn chuyện bao lại thì chú khỏi lo đi. Anh với mày mà mày lo gì.
- Đi đâu đấy? Đi đâu đấy? Cho em đi với.- Thằng Quý bưng mâm ly dơ từ trên xuống nghe hai thằng nói chuyện cũng xen vào.
- Đi ăn hủ tiếu gõ. Em có đi không đi cùng tụi anh luôn cho vui.- Hắn rủ rê nó.
- Đi chứ, đi chứ. Cơ mà ai trả tiền?- Nó giương cặp mắt lên thắc mắc.
- Mày chứ ai.- Hắn nói luôn.
- Tiền đâu ra mà trả?- Nó cũng trả treo lại.
- Hôm nay mày ra mắt anh em phải mời anh em chứ. Ai để anh em mời mày?- Hắn giả vờ đánh mắt lên trần nhà nói.
- Thế thôi em không đi nữa. Mấy anh đi đi.- Nó xụ mặt định đi lên trên.
- Ê! Đi đâu đấy? Anh mày mới đùa mà giận rồi mày. Đi đi, hôm nay Dũng nó bao.
- Tôi bao hồi nào?- Thằng Dũng trợn mắt lên hỏi.
- Hề hề. Mày bao hôm nay đi. Vài bữa anh trả.
Nó gật đầu không nói gì nữa. Thằng Quý thấy thế thì cười tươi như hoa. Nhảy nhót như con choi choi. Hắn với thằng Dũng đến phì cười ra với nó.
May là thằng Quý có xe. Hắn chỉ phải rủ thêm thằng Phúc đi cùng rồi chia ra hai thằng một xe. Hắn ngồi cùng với thằng Quý, còn thằng Phúc chở thằng Dũng đến quán hủ tiếu quen thuộc của cả bọn.
Thằng Quý lần đầu được ăn hủ tiếu ở đây thì khen nức khen nở. Bảo ở đây hủ tiếu ngon quá. Không như trên quận 12 của nó. Nó nhìn nhỏ nhỏ con mà làm một lúc hai tô. Thằng Dũng chảy cả nước mắt. Cũng may hôm nay tiền bo nó được cũng khá. Nên ít ra cũng không thấy tiếc lắm. Ăn xong thì thằng Quý chở hắn về tận cửa quán rồi chào hắn rất lễ phép mới về. Cũng tội nghiệp thằng nhỏ. Mười hai giờ đêm mà phải chạy về tận quận 12. Mà tưởng Quận 12 chỗ nó gần. Ai dè nó sát bên Hóc Môn lận. Chỗ quốc lộ 53 thì phải. Vậy mà nó cũng chịu khó đi làm được. Hắn thấy nể nó quá.
Hắn với thằng Dũng vào trong phòng rồi tắm rửa cho mát xong mỗi thằng ôm một cái điện thoại. Cùng gắn tai phone vào. Thằng thì nói chuyện với gái là hắn. Thằng thì nghe Radio. Chợt thằng Dũng nó tháo tai nghe ra. Ngoắc ngoắc tay với hắn. Hắn gật đầu rồi chào bé Hiền để ngủ. Hiền cũng chịu tha cho hắn ngày hôm nay mà không dám quấy rầy nữa. Tắt điện thoại rồi hắn nhìn sang thằng Dũng hỏi:
- Gì vậy?
- Mai anh off à?
- Ừ!
- Thế mai định làm gì?
- Ở nhà ngủ thôi.
- Còn tiền xài không?
- Biết rồi còn hỏi.
- Cầm tạm 100 ngàn của em xài đi. Mai nghỉ mà lên bé Hiền chơi.- Nó nói rồi móc tờ polime xanh đưa cho hắn.
- Thôi! Mày cũng hết tiền rồi. Cầm lấy mà phòng thân. Anh ăn cơm hai bữa ở đây rồi không sợ đói đâu. Mai anh cũng muốn nằm nhà ngủ cho thoải mái.- Hắn từ chối khéo.
- Điên quá! Anh em với nhau mà nói như người xa lạ vậy? Anh cứ cầm lấy xài đi. Cả tháng off được hai ba ngày tranh thủ dắt con bé đi đâu chơi cho vui đi. Nằm nhà không mà làm gì?- Nó nói rồi nhét tiền vào tay hắn.
- Cảm ơn mày! Lãnh lương anh đưa cho.
Nó không trả lời lại hắn. Đeo tai phone vào nghe radio tiếp rồi nhắm mắt ngủ. Nó có thể nhìn mặt rất lạnh lùng với người khác. Nhưng với người mà nó quý. Nó sống hết mình. Chỉ là nhiều lúc tính khí nó bốc đồng trẻ con quá. Làm việc không biết suy nghĩ thôi.
Hắn thầm cảm ơn nó thật nhiều. Tháng này hắn tiêu xài hơi quá trớn. Nhất là tiền điện thoại. Cũng gần 500 ngàn chứ chẳng ít. Tiền gọi cho Hiền thì ít. Nhưng hắn gọi cho nàng thì nhiều. Nàng không xài di động nên gọi vào điện thoại bàn nó tốn tiền khủng khiếp. Đêm nào ít nhất cũng ba bốn chục ngàn. Nhiều cũng năm sáu chục. Mà cũng có được gì đâu. Chỉ là hắn nói nàng nghe. Nàng sợ cha mẹ biết nên toàn cầm điện thoại ra xa xa nhà vừa kiếm sóng vừa nói chuyện với hắn.
Điện thoại nhà nàng khi ấy là dùng của EVN Telecom giống như nhà hắn đang xài lúc ấy. Là điện thoại bàn nhưng không có dây. Chỉ có một cái angten thu phát sóng thôi. Mạng của điện lực thì ai cũng biết rồi. Sóng khá là yếu. Nhất là ở miền quê. Nhưng thôi hắn cũng xem như chấp nhận được. Được nói chuyện với nàng là vui rồi. Hắn chẳng ước ao gì nhiều cả.
Cầm tiền của thằng Dũng trong tay. Hắn dự tính hết kế hoạch cho ngày mai. Chắc 100 ngàn cũng chỉ vừa đủ xài. Hắn nhấc điện thoại lên gọi cho em. Chờ hai tiếng chuông thì em nhấc máy. Hắn nói luôn không chờ em kịp “Alo”:
- Mai qua đón anh nhé. Mai anh nghỉ anh lên em chơi.
- Thật hả anh? Thế thì tốt quá. Mai em qua đón anh sớm nhé.
- Ừ! Mai đi xe cẩn thận. Tới nơi thì gọi anh nhé.
- Vâng em biết rồi. Anh mệt rồi, ngủ sớm đi anh. Không mai dậy không nổi đâu.
- Ừ! Em ngủ ngon.
- Chúc anh ngủ ngon.
Hắn cúp máy rồi nhắm mắt ngủ. Kết thúc một tuần làm việc mệt mỏi. Hắn không biết liệu quyết định bỏ học để theo nghề này nó có thật sự đúng đắn hay không? Hắn vẫn còn chưa nói với ba chuyện hắn bỏ học. Không biết tâm trạng của ba sẽ như thế nào khi nghe hắn nói ra điều ấy. Hắn chỉ mong rằng ba hiểu và tha thứ cho hắn. Hắn cũng muốn học nhưng làm sao để tiếp tục học khi gia đình đang khó khăn. Tiền đóng học phí cho hắn ba lấy đâu ra tiền? Mà nếu hắn có đi học hắn buộc phải nghỉ làm. Lịch học năm hai hắn thấy học cả ngày suốt. Rồi không đi làm kiếm đâu chỗ ở? Ở trọ lại tốn tiền ăn tiền nhà trọ, tiền xe bus này kia. Làm sao ba có thể lo cho hắn được? Hắn biết nếu ba có nghe những điều đó chắc chắn ba sẽ bảo: “Cứ học đi để đó ba lo”. Nhưng ba lo như thế nào đây? Chẳng lẽ thắt lưng buộc bụng ba má và em gái ngày nào cũng ăn nước mắm để cho hắn học hay sao?
Hắn không mu
Total Visits: 54217533
Visits Today: 25894
This Week: 2065333
This Month: 6211979
Total Visits: 54217538
Visits Today: 25899
This Week: 2065338
This Month: 6211984

Total Visits: 54217544
Visits Today: 25905
This Week: 2065344
This Month: 6211990
| Home | Lượt Xem: 1/ |