Suốt thời gian trước đó hắn chìm ngập trong bao nỗi dằn vặt bởi vì hắn đã được gặp nàng. Thật sự mà nói nàng làm hắn quá bất ngờ đi, hắn gặp nàng nó là cả một nỗi gian nan cũng không kém phần mắc cười bởi hắn phải vòng vòng khắp công viên Hoàng Văn Thụ mới tìm thấy nàng khi ấy. Cũng muốn nói về ngày ấy nhưng thôi. Chắc để dịp khác sẽ nhắc một thể vậy.
Nàng và Hiền, hai người con gái hắn đều đã gặp qua và tiếp xúc. Phải nói làm sao nhỉ? Hắn tự đưa mình vào một con đường lòng vòng, thật sự là hơi khó đi đối với hắn. Giờ hắn không đủ can đảm để chọn ai bỏ ai. Hắn không muốn mình phải một lần nữa là kẻ ác, làm con gái người ta đau khổ nữa, hắn muốn người ta sẽ chủ động... chia tay hắn thì tốt hơn.
Nhưng đó là chuyện của tương lại, vì bây giờ nàng sau khi có một ngày cực kỳ vui vẻ với hắn đã trở về quê nhà để chờ đợi kết quả kỳ thi đại học vừa rồi. Công việc của hắn vẫn bình thường như thế. Hắn vẫn ở bên Hiền mỗi khi rảnh rỗi, em càng ngày càng yêu hắn hơn. Gặp hắn gần như là không dứt ra được. Nhiều lúc hắn còn chẳng hiểu Hiền thật sự yêu gì ở hắn nữa.
Những ngày cuối tháng bảy, khí hậu đi vào đợt nóng gần như là cao điểm nhất. Người ta rất ngại ra đường trong những buổi trưa nóng nực, quán hắn giờ cũng chỉ có khách vào sáng sớm và chiều tối. Trưa khách cũng không còn đông như trước.
Hắn sau một buổi sáng làm việc mệt mỏi chạy vội về phòng tắm. Tắm táp cho sạch bụi trần, bước vào nhà nằm vào cái nệm. Bàn tay hắn như hữu ý lướt nhẹ trên tấm nệm của mình. Hình như vẫn còn mùi hương của nàng quanh đây. Cũng cả nửa tháng rồi mà sao hắn vẫn chưa quên.
Hiền càng yêu hắn thì hắn lại càng trở nên có phần hững hờ, hắn không thích mỗi lần hắn lên Hiền chơi em lại hỏi hắn một câu mà hắn rất không thích:
- Anh có yêu em không?
- Có quan trọng với em không?
- Có!
- Anh không biết.
Luôn là như vậy, hắn cảm thấy giữa hắn và Hiền tự dưng có một khoảng cách không thể nào hàn gắn được. Nói rằng Hiền sợ mất hắn thì hắn hiểu, nhưng việc cứ suốt ngày lặp đi lặp lại câu nói đó khiến hắn nhàm chán.
Đang suy nghĩ mông lung, hắn nhận được điện thoại của thằng Khang. Hắn vội bấm nút nghe.
- Gì vậy Khang?
- Tao mới tìm được phòng rồi. Nhà nguyên căn ngay cầu Kiệu chỗ bờ kè đấy, cũng gần chợ Phú Nhuận gần quán. Mày xem có được không rồi để tao đặt tiền cọc. Nhà có một triệu rưỡi một tháng thôi, tiền điện nước tính theo giá nhà nước.
- Để tao hỏi lại hai thằng kia đã. Mày tự dưng mãi mới nói chẳng biết tụi nó có chịu ở nữa không.
- Vậy mày gọi cho tụi nó liền đi. Nhà này sạch sẽ mà đẹp lắm. Bốn thằng chắc ở dư dả. Lẹ lẹ rồi gọi lại cho tao nhé.
- Ừ được rồi. Chờ tý.
Hắn cúp điện thoại tìm số thằng Dũng với thằng Quý gọi cho hai thằng nó. Muốn ngủ một giấc cũng không yên, hai thằng khi nghe hắn trình bày phòng như thế thì hỏi ngược lại hắn:
- Anh đi xem chưa?
- Chưa. Thằng Khang mới nói cho anh biết.
- Vậy xem nhà đã rồi hãy đồng ý hay không chứ. Xem nhà đó có an toàn không, không lại mệt.
- Anh nghĩ thằng Khang với vợ nó tìm thì không có vấn đề gì đâu. Nó coi được thì với anh em mình chắc cũng ở được. Cứ quyết định vậy đi nhé.
- Ừ tùy anh.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhấc điện thoại gọi cho thằng Khang thông báo. Nó cười tươi rói trong điện thoại rồi bảo chiều sẽ đi đóng tiền cọc. Hắn ậm ừ cho qua rồi cúp máy. Thần người ra suy nghĩ không biết chiều nay chị Hương có đến quán không nữa.
Hắn nằm suy nghĩ những điều cần nói với chị Hương trước khi gặp chị. Hắn biết chị Hương là người có thể dồn người ta vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Chị Hương thừa sức khiến người ta cảm thấy hoàn toàn rơi vào thế bí khi nói chuyện với mình. Chính vì vậy giờ hắn phải nằm suy nghĩ trăm phương ngàn kế để nói sao cho vừa không mất lòng chị lại còn làm chị phải tăng lương cho hắn.
Nói nghĩ thì dễ chứ hóa ra chẳng dễ tý nào, hắn cứ nghĩ cái này lại lộ sơ hở cái kia. Riết rồi đầu óc càng thêm mụ mẫm, hắn bực quá nhắm mắt ngủ luôn. Kệ cho tới đâu thì tới. Trong khoản dẻo miệng hắn cũng có thừa cho nên không cần phải lo làm gì.
Tỉnh dậy rồi lại lao vào làm việc cho hết ngày, đúng như hắn nghĩ chiều nay chị Hương không thấy ghé quán. Buổi tối không biết có tới hay không vì hắn ở trong quầy bar cũng chẳng để ý được. Thôi thì sáng mai nói cũng được, chẳng chết ai cả.
Sáng hôm sau đúng 8 giờ thì chị Hương tới, hắn làm cafe cho chị như mọi ngày chị vẫn uống. Ngồi đếm thời gian, căn cho cái phin cafe của chị đã chảy hết sau năm phút đem ra. Hắn đi một mạch ra khu B chị hay ngồi, thấy chị vẫn như những ngày đầu hắn làm việc tại Nét Việt này. Trên tay vẫn luôn cầm một tờ báo, khuôn mặt xinh đẹp không bộc lộ bất kỳ một chút cảm xúc vui buồn nào.
Hắn tiến tới đối diện chị cúi đầu chào, chị thấy hắn rất lâu rồi mới trực tiếp ra gặp chị thì như cũng đoán có việc gì. Chị bỏ tờ báo xuống mời hắn ngồi, hắn chẳng ngại ngần, chỉ gật đầu là an tọa ngay cái ghế đối diện với chị:
- Sao hôm nay có hứng ra đây ngồi với chị vậy?- Chị mở lời trước.
- Em có chuyện muốn nói với chị.
Hắn nói rồi thong thả bỏ cái phin cafe của chị ra, quậy đều sữa và cafe cho chị, đổ nước đá đang tan trong cái ly đá. Rồi từ từ đổ cafe vào xong xóc lên cho chị. Suốt khoảng thời gian hắn pha cafe cho chị cả hai chị em chung thủy không nói với nhau câu nào. Chị ánh mắt hướng về bàn tay hắn thong thả làm việc, cũng chẳng biểu lộ một chút cảm xúc nào.
Đặt ly cafe đã pha xong gần bên chị, hắn giờ mới ngẩng mặt lên nhìn chị nói:
- Chị Hương này! Em muốn ra ngoài ở.
- Sao tự dưng hôm nay lại có suy nghĩ đó vậy? Em ra ngoài ở với ai? Mà ở đâu? Lấy gì đi lại? Em định nghỉ ở đây à?- Chị hỏi một tràng.
- Sao chị nói thế? Nhưng mà thật sự em có một chuyện hơi khó hiểu. Cũng lâu rồi nhưng mà ngại không dám hỏi chị. Hôm nay em cũng muốn nói thẳng luôn. Có gì chị cứ trả lời thẳng thắn nhé.
- Tất nhiên rồi, chị muốn em có gì thì cứ nói thẳng với chị, đừng giấu trong lòng làm gì sinh ra hiểu nhầm nhau làm mất tình chị em đấy em. Có gì em nói đi, chị nghe.- Chị bình thản uống một ngụm cafe nói.
- Vâng! Cảm ơn chị. Em cứ thắc mắc từ trước tới giờ là khi em xin chị làm một ca rưỡi cũng hơn mười bốn tiếng một ngày. Nhưng mà em thấy lương của em cũng chỉ được một triệu tám. Mới tháng trước lên được hai triệu. Trong khi đó mấy người bên phục vụ làm có khi ít thời gian hơn em mà lương cũng ngang với em. Chị cũng thấy rồi đấy, em làm bên pha chế, vừa phải kiểm tra, order hàng hóa vừa phải pha chế phụ rửa ly này kia. Em cảm thấy mức lương như vậy là không xứng đáng với em. Nhưng mà em nghĩ lại, chắc do em ở đây cho nên có thể chị tính tiền phòng với em nên đó giờ em không hỏi. Hôm nay cũng cuối tháng rồi. Chắc mai em sẽ ra ngoài ở nên hôm nay em muốn nói thẳng hết với chị luôn.
- Có vậy thôi hả?- Chị bình thản như không.
- Vâng chị.
- Thế này Cường này, những ngày đầu em vào đây em còn chưa biết gì nên chị không thể để lương em cao quá được. Chị muốn em có một tay nghề vững chắc và ổn định sau đó mới tăng lương cho em để mọi người cũng không dị nghị được. Em cũng vào đây làm gần 4 tháng rồi ấy nhỉ? Chị tính sau nửa năm sẽ để mức lương em cao theo như ý chị mong muốn từ ngày chị mới gặp em. Như em cũng thấy quán mình nhân viên rất đông. Nếu làm cái gì không cẩn thận có thể gây mất đoàn kết rồi lại sinh lắm chuyện. Em hiểu cho chị nhé. Còn em muốn ra ngoài chị cũng không cản em, nhưng em nên suy nghĩ kỹ nhé. Ra ngoài có rất nhiều thứ phức tạp và lo nghĩ đấy.
- Vâng cái đấy thì chị khỏi lo ạ.
- Vậy ra ngoài tiền nhà cao không em?
- Dạ chắc cũng năm trăm thôi chị.
- Vậy giờ em ra ngoài chị sẽ phụ em thêm năm trăm ngàn tiền nhà hàng tháng nhé.
- Vâng! Em cảm ơn chị!
Hắn cười với chị rồi đứng dậy chào chị đi thẳng một nước vào quầy bar. Cũng không nghĩ cuộc nói chuyện này diễn ra có phần khá suôn sẻ. Thôi mà thẳng thắn vậy thì tốt hơn. Đỡ phải mất công nghĩ ngợi nhiều.
Hết ca thằng Dũng chờ hắn ngoài cổng rồi hai thằng lao lên xe đi theo vợ chồng thằng Khang coi nhà. Hai chiếc xe chạy thẳng xuống cầu Công Lý rồi vòng xuống đường bờ kè. Cứ thẳng đường bờ kè đi gần tới cầu Kiệu thì có một con hẻm. Thằng Khang dắt cả bọn đi vào khoảng ba mươi mét rồi lại vòng vào một con đường nhỏ. Trong con đường đó cũng chỉ có hai căn nhà. Căn trong cùng là nhà của thằng Khang mới thuê. Thằng Khang mở cửa phòng cho cả bọn vào coi. Hắn hơi giật mình một tý. Nếu so với cái phòng hắn đang ở trong Nét Việt thì diện tích nhà này còn nhỏ gấp đôi gấp ba. Nhà chỉ rộng khoảng mười hai mét vuông. Được cái có cái bếp và toilet xây ở ngoài sát cửa ra vào. Có thêm một lầu nữa. Trên lầu lại có hai phòng. Phòng vừa bước từ cầu thang lên rất sạch sẽ và thoáng mát, còn một phòng nhỏ nhỏ nhưng chỉ cao khoảng một mét ba. Nếu người như hắn đứng trong đó thì không đứng thẳng được. Phòng này nó nằm trên cái toilet và cái nhà bếp ở dưới. Hai phòng thông với nhau bởi một cái cửa kiếng có tay nắm cửa nhìn cũng được phết.
Thằng Dũng có phần không vừa ý vì cái phòng này nó hơi bé so với cái nhà ba bốn tầng lầu của nhà nó ở đường Nguyễn Thị Minh Khai. Nó đánh mắt sang hắn thì hắn nhún vai lắc đầu ý bảo “tao cũng chả biết, mày nói với thằng Khang ấy”. Thằng Dũng đưa mắt sang thằng Khang thì thằng Khang hiểu ngay ý bảo:
- Tao đóng tiền cọc rồi. Hai triệu của con đó mấy bố.
Hai thằng hắn và thằng Dũng ngớ người ra. Nhà công nhận là khá sạch đẹp nhưng mà nhỏ quá. Không biết bốn thằng ở có thấy chật chội không nữa. Nhưng mà thôi cũng kệ. Nó lỡ đóng tiền cọc rồi thì phải chịu ở chứ sao.
Thằng Khang còn nói thêm:
- Sáng giờ con vợ tao nó ở đây lau dọn sạch sẽ nên tụi mày mới thấy sạch đó. Chứ hôm qua dơ dáy bỏ mịa. Mấy đứa ở trước chắc là con gái hay sao mà băng vệ sinh nó vứt đầy ra nền ấy. Bao cao su tao thấy trong toilet cũng có vài cái luôn kia kìa.
- ....................
Cả hắn với thằng Dũng toát cả mồ hôi lạnh. Thằng Dũng nghĩ gì lại phán cho một câu:
- Bộ mấy đứa ở trước nó làm điếm à?
- Cái đấy ai mà biết được. Nghe đâu bị bà chủ đuổi đi vì ồn ào buổi đêm quá. Bọn nó hai ba giờ sáng còn quậy hét tưng bừng, mấy người hàng xóm mới bực quá nói với bà chủ nên bả đuổi. Tụi mày ở cũng im im giùm tao cái nhé.- Thằng Khang giảng giải.
- Mày thấy đó giờ tao có nói chuyện mấy không?- Hắn lừ mắt với nó.
Hắn trèo lên trên gác xem lại một lần nữa. Gác được đổ bằng bê tông, lát gạch hoa nên rất chắc chắn và mát mẻ. Còn có cửa sổ nữa nên chắc không lo vấn đề nóng nực. Hắn cười cười nói vọng xuống dưới:
- Tao xí ở trên lầu, thằng nào ở đâu kệ tụi mày.
- Em cũng ở trên lầu với anh.- Thằng Dũng nói với lên.
- Tao ở dưới cho mát. Chắc để thằng Quý lên đó luôn đi. Dưới này để cái xe của thằng Dũng với thằng Quý chắc cũng hết chỗ cho hai người ngủ rồi.- Thằng Khang nói.
- Ừ thế cũng được.
Hắn vừa đi xuống vừa gật đầu đồng ý với thằng Khang. Bước ra bậc cửa hắn với thằng Dũng ngồi vắt chéo chân nhìn ra ngoài. Thằng Khang thì đang nằm trên đùi bé Loan hưởng thụ tình yêu.
Ngay đầu đường vào nhà hắn có m
Total Visits: 54172554
Visits Today: 325302
This Week: 2020354
This Month: 6167000
Total Visits: 54172556
Visits Today: 325304
This Week: 2020356
This Month: 6167002

Total Visits: 54172558
Visits Today: 325306
This Week: 2020358
This Month: 6167004
| Home | Lượt Xem: 1/ |