Hắn cười hề hề với suy nghĩ ấy rồi lăn ra nệm của mấy đứa tụi em nằm. Nhắm mắt hưởng thụ cái bữa ăn chưa kịp tiêu hóa. Em thấy hắn không rửa chén thật thì la:
- Anh dậy rửa chén đi.
- Thôi! Anh không rửa chén được đâu. Anh rửa dơ lắm, mắc công tý em phải rửa lại. Anh chẳng biết sao anh rửa không hết được dầu mỡ.- Hắn chống chế.
- Thì anh cho nhiều xà bông vào.- Em nhăn cái mặt.
- Ủa! Rửa chén phải rửa với xà bông à em?- Hắn giả vờ ngu ngơ.
- .............
Em tức xì khói đầu. Cái này là hắn chọc quê em tới chết chứ không phải đùa. Em lao từ ghế xuống cái nệm. Lao vào hắn đấm đá tụi bụi. Hắn phá ra cười rồi lấy hai tay cầm chắc hai chân em. Đưa vào giữa hai chân của mình kẹp chặt lấy. Xong lại nắm lấy hai tay em. Em sức con gái. Lại ốm nhom nên làm sao chịu nổi sức của hắn. Không giãy ra được. Trợn mắt nhìn hắn. Hắn nhìn em cười gian tà rồi phóng cái đầu tới như điện xẹt. Môi chạm môi em một cái xong dứt ra liền. Em... chết nằm mất mười giây.
Nhìn mặt em từ từ đỏ dần. Em cứ nằm chết trân như thế. Mắt cứ trợn trừng kiểu như người bị bất ngờ quá mà chết. Nhìn buồn cười không chịu được. Hết đúng mười giây định thần. Em giả vờ òa khóc.
- Oa oa oa! Anh cướp mất nụ hôn đầu đời của em rồi. Trời ơi là trời! Em giữ gần hai chục năm nay mà bị anh cướp mất rồi. Oa oa oa.
- Anh không chỉ cướp nụ hôn đầu của em đâu. Mà anh còn cướp nụ hôn lần hai ba bốn năm, n lần của em nữa cơ.- Hắn mắt vẫn dán vào môi em thì thầm.
- Anh dám?- Em la lên.
- Sao không dám?- Hắn vênh mặt thách thức.
- Em... giết anh?- Em ấp úng.
- Để xem thế nào đã.
Hắn nói rồi đưa khuôn mặt mình tiến gần mặt em hơn. Tay em vẫn bị giữ chặt không nhúc nhích được. Em ráng đẩy hắn ra nhưng không được. Thấy mặt hắn đã tiến tới sát. Em chỉ còn nước nhắm mắt chịu trận. Môi hắn chạm vào môi em lần hai. Hắn hôn em thật. Nhưng do em chưa hôn ai bao giờ nên cứ mím chặt môi lại. Nhất định không hôn hắn. Hắn dứt em ra nhìn em. Mắt tỏ vẻ buồn buồn.
- Vậy là em không thương anh rồi.
Em mở mắt ra nhìn hắn. Thấy mặt hắn như thế thì thương. Hắn vẫn giả vờ như đang rất buồn. Thả tay em ra, bỏ luôn chân em ra xong quay người đi hướng khác. Kiểu như một đứa bé bị mẹ la.
Em nằm ở sau lay lay vai hắn. Giọng thật nhẹ nhàng:
- Anh, anh giận em à?
- Không, anh có giận em đâu? Anh chỉ buồn là em không thèm đáp lại tình cảm của anh thôi.- Hắn vẫn không quay đầu lại trả lời.
- Không có đâu. Tại em chưa bao giờ... làm chuyện ấy chứ bộ. Em chưa quen mà. Đừng giận em nữa.- Em vẫn lay vai hắn.
Hắn xoay người lại. Vừa ngang với mặt em. Đã thấy em lao tới hôn hắn trước. Làm hắn chẳng kịp phản xạ. Cũng y như hắn lúc đầu. Chỉ vừa chạm môi hắn rồi dứt ra ngay. Xong đỏ mặt thẹn thùng. Hắn cười hạnh phúc lẫn mãn nguyện. Kéo em vào lòng rồi thì thầm vào tai em.
- Em... đi rửa chén đi.
- Anh.....
Em vừa định giãy ra tính “hành hung” hắn. May là hắn biết trước nên vòng tay đã khóa chặt người em lại. Xong ghé miệng vào tai em cười lớn. Em muốn thủng cả màng nhỉ hét lên:
- Thả em ra, đồ quỷ sứ. Nhức tai quá.
- Hê hê. Ngu sao thả. Anh thả em ra em đánh anh chết à?- Hắn cười nham nhở.
- Anh cũng biết như thế à? Đừng để em thoát ra được. Em sẽ cho anh biết tay.- Em vừa nói vừa cố vùng khỏi vòng tay hắn.
Chỉ tiếc là sức em yếu như con ốc sên. Hắn tha hồ đùa giỡn với em. Vừa rồi hắn cố tình nói và làm như vậy để cho em quên đi sự xấu hổ khi phải chủ động thể hiện tình cảm của mình. Hắn là một người hiểu tâm lý nên thừa biết em luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt hắn hay với người đối diện. Nhưng khi phải thể hiện tình cảm trên mức cần thiết. Em luôn là người nhút nhát và dễ xấu hổ.
Hắn hiểu điều đó nên hắn rất quý trọng em. Chả biết ai dạy cho em cái tính sống mà mang một cái vỏ bọc như vậy. Điều đó nó có thể là một con dao hai lưỡi với chính em. Bởi nếu gặp phải chuyện gì đó lớn lao. Người như em rất khó vượt qua được.
Hắn ôm em cười sảng khoái. Em cũng vậy, biết là hắn giỡn nhưng không có gì là ác ý khi phá đi giây phút lãng mạn vừa rồi. Vì khi ở bên hắn. Em luôn cảm nhận được sự lãng mạn.
Hắn ôm em thật chặt. Hôn nhẹ vào đôi tai em. Rồi cúi đầu hôn xuống cổ em. Em nhẹ nhàng nhắm mắt hưởng thụ như một con mèo con. Dụi dụi đầu vào ngực hắn. Cảm thấy yên bình hơn lúc nào hết.
Hắn để em từ từ thích nghi với hoàn cảnh. Rồi khi thấy em đã “ngoan ngoãn” vào tròng. Hắn nhẹ buông em ra. Mắt nhìn vào ánh mắt em. Rồi lại tiến tới. Em như hiểu ý. Nhắm mắt chờ đợi hắn.
Hắn và em nhẹ trao cho nhau một nụ hôn thật đẹp. Đó đúng ra là nụ hôn hiểu Pháp. Nhẹ nhàng từ lúc đầu và nồng nàn vào lúc sau. Khi hắn tách được miệng em ra. Khi hai chiếc lưỡi chạm vào nhau. Cũng là lúc em và hắn lao vào nhau thật mãnh liệt. Hắn thích cách hôn như thế này. Nó lãng mạn và đầy kích thích.
Cái sự hưng phấn của em như thế nào thì hắn không biết. Nhưng riêng hắn thì hắn không hiểu sao hôm nay hắn thấy mình hưng phấn rất nhiều. Hắn như bị kích thích mạnh mẽ. Dù chỉ là những cái ôm hôn cũng làm trong đầu hắn khi ấy chỉ có một suy nghĩ là muốn chiếm đoạt em. Cái suy nghĩ ấy nó cứ như sóng tràn đánh vào đầu hắn. Hắn không dừng lại được. Kiểu như hắn vừa uống thuốc kích dục.
Hóa ra đó là hệ quả của việc ăn thịt bò và giá xào. Hai món thức ăn tăng thêm hưng phấn và “cuộc vui”. Mãi sau này mới biết. Ngoài hai cái món ấy thì còn có mấy món hải sản là mấy món hắn rất ghét với... trứng vịt lộn. Ăn vào thì... sung khỏi nói.
Nụ hôn của em và hắn cứ kéo dài mãi. Hắn nằm lên người em. Môi miệng hai đứa vẫn dính vào nhau. Tay hắn từ từ mò nhẹ vào trong chiếc áo thun của em. Cứ nhẹ đưa nhẹ đẩy. Nhẹ xoa nhẹ nắn. Em chịu không nổi mà phát ra những tiếng rên nhẹ.
Bàn tay hắn đã lướt đến bên trong lớp áo ngực của em. Hắn thấy nó chật chội. Lại vòng ra sau để tháo cái áo nhỏ. Rồi hắn vẫn thấy không thoải mái. Miệng vừa hôn em. Bàn tay từ từ lăn nhẹ chiếc áo thun của em lên từ từ. Rồi bằng một cách thần kỳ nào đó. Hắn cởi được cả hai cái áo của em. Sợ em cụt hứng. Vừa cởi cái áo là hắn lại dính với môi em liền.
Hắn được thỏa mãn cái thú vui của mình. Bàn tay trái cứ đi nhè nhẹ vuốt ve thân thể em. Rồi càng thấy không chịu được. Bàn tay hắn mò xuống dưới. Đi qua hai lớp quần của em. Em chợt mở mắt ra, trợn trừng nhìn hắn, cái đầu lắc lắc liên hồi, bàn tay nắm lấy cái “bàn tay nghịch ngợm” của hắn lôi ra khỏi quần của mình rồi bảo:
- Không được.
- Sao không được?- Hắn tròn mắt ngây thơ hỏi.
- Em... sợ.- Em ấp úng.
- Sợ gì em?
- Có bầu chết.
- Anh không sợ thì việc gì em phải sợ?- Hắn phá ra cười..
- Sao lại không sợ. Em còn đi học đấy.
- Ngoan. Anh tự có cách mà.- Hắn vuốt ve má em nói.
- Thôi! Em không cho anh đâu. Đau lắm. Em không dám đâu.
Bản năng thú tính cộng với sự kích thích từ mấy món ăn làm hắn không còn suy nghĩ được cần phải gìn giữ cho em. Chỉ có mỗi một cái suy nghĩ trong đầu là muốn lần đầu tiên được biết cái cảm giác được... lên đỉnh nó là như thế nào. Hắn kéo em vào lòng ôm thật chặt thì thầm.
- Anh hứa là không đau đâu. Anh sẽ làm thật nhẹ nhàng. Chịu không?
Hắn buông câu nói dối kinh điển nhất mọi thời đại. Tưởng là em cũng “dễ dụ”. Ai dè em cương quyết không chịu. Em nhìn hắn, ánh mắt cương quyết.
- Em chỉ cho anh... sờ thôi. Còn làm “chuyện ấy”. Nhất quyết không được.
Em nói thế khác nào bảo hắn chết đi cho rồi. Mỡ đã đến miệng mèo. Vậy mà ánh mắt chủ nhà lúc nào cũng hau háu. Tay cầm cái roi đếch cho ăn. Cứ để bên miệng thế mà không được ăn. Thì thà chết còn hơn. Sống thế nào được đây?
Hắn cố gắng dằn lòng mình lại. Nuốt nước bọt ừng ực biểu lộ sự ức chế. Cái này là ngập tràn đau khổ rồi. Cho... “sờ” mà không cho “chơi” thì thôi. Hắn chả dại làm điều đó. Cái lúc hắn lên cơn điên. Lại quyết tâm “hấp” em cho bằng được thì khổ.
Hắn dừng lại, không làm nữa. Hắn sẽ chờ cho em tự nguyện dâng hiến cho hắn. Chứ giờ có ép buộc em làm điều em không thích. Âu cũng chẳng hay ho gì. Em đâu phải là thứ vật chất của cải gì của hắn mà hắn được phép xài. Em là người và là người yêu hắn. Hắn nghĩ mình nên tôn trọng điều đó. Trước nay hắn cũng đã kiềm chế được bản thân mình khi đối diện với hai người con gái đẹp là Oanh và Quỳnh. Lý nào một đứa con gái không phải sắc nước hương trời như em có thể làm bản năng của hắn bộc phát mạnh mẽ thế? Hắn không tin đâu. Nhất quyết không tin.
Em không đẹp chỉ vì mặt em có vài cái mụn và hơi gầy gò. Chứ hắn biết chắc sau vài cái mụn kia là một khuôn mặt trái xoan cực kỳ đẹp và hoàn hảo của em. Lại thêm hai cái răng khểnh. Đôi môi nhỏ nhắn lúc nào cũng ẩn chứa nét cười kia. Em mà mập thêm xíu nữa. Mặt hết mụn đi thôi. Biết bao thằng phải chết đứng chết ngồi.
Nhưng giờ nhìn em cũng bình thường thôi. Vậy đâu là cái lý do khiến hắn mụ mẫm. Quên mất bản thân mình thế kia? Hắn cho là hắn bị... dính bùa. Ôi ôi. Quả này thê thảm rồi. Em đã không cho hắn “ăn”. Sao còn... bỏ bùa hắn. Hắn cứ kêu khổ thế trong lòng.
- Anh đừng giận em nha.- Em rúc đầu vào ngực hắn thì thầm.
- Không! Giận gì em đâu? Anh xin lỗi vì anh có hơi làm quá. Tự nhiên anh lại không kiềm chế được. Đừng giận anh nhé.- Hắn ôm chặt lấy em nói.
- Em biết mà. Đàn ông tụi anh dễ bị kích thích hơn con gái tụi em mà.
Em đã biết đàn ông dễ bị kích thích, vậy mà em nói cứ phả hơi nóng vào ngực hắn. Nãy hắn đã cố tình dìm cơn “điên” của mình lại. Em thì cứ vô tư tiếp xúc dụng chạm thế này. Lại đang ở trần thế kia. Làn da em trắng bóc cứ đập vào mắt hắn. Nhìn... “ngon” không chịu được. Hắn chỉ muốn đập đầu vào tường cho ngất xỉu đi. Máu cam nó muốn chảy cả ra mất rồi.
Trước hắn có “mân mê” Quỳnh và Oanh cũng là trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng mờ mờ nên cũng không đến nỗi làm hắn dạt dào cảm xúc như bây giờ. Còn giờ đang là buổi trưa. Trời sáng chang chang. Mọi thứ cứ đập vào mắt hắn. Hỏi... bố thằng nào mà chịu được? Nhất là một thằng con trai còn... nguyên tem như hắn!!!
Hắn quyết tâm dằn lòng mình lại một lần nữa. Nhắm tịt mắt lại không dám nhìn. Tay thì chỉ dám... mân mê cái lưng thon của em thôi.
Hắn và em từ từ nhắm mắt ngủ. Hắn lên cơn buồn ngủ do cái sự bức xúc nãy không phát tiết ra được. Ngủ rất nhanh. Hắn bị đánh thức bởi tiếng chén bát gõ vào nhau leng keng .Mở mắt ra đã thấy em không còn trong vòng tay mình nữa. Em đang... “cởi trần” rửa chén ở bồn nước. Cái dáng em thế kia là cái thế nào nhỉ? Khiêu khích hắn hay là em vô tình nhỉ? Chắc nghĩ hắn còn đang ngủ không biết gì chắc?
Hắn ngồi dậy nhìn trọn “phần trên” của em. Lâu lâu được “rửa mắt”. Tội gì không nhìn? Em rửa xong chén bát. Xoay người qua định vào nắm với hắn. Đã thấy hắn ngồi chình ình một đống nơi góc giường. Ánh mắt đang dại đi vì nhìn vào hai quả “núi đôi” của em rớt nước miếng. Em hết l
Total Visits: 51342269
Visits Today: 212006
This Week: 1844030
This Month: 3336715
Total Visits: 51342273
Visits Today: 212010
This Week: 1844034
This Month: 3336719

Total Visits: 51342277
Visits Today: 212014
This Week: 1844038
This Month: 3336723
| Home | Lượt Xem: 1/ |