watch sexy videos at nza-vids!
Girl XinhAndroidGame
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện voz : Yêu hay thương hại, thất bại hay chơi dại Phần 3 Chương 6

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock15.05.26 / 08.32.10 PM


- Không phải. Chả biết từ sau Tết đến giờ cái ông bán kem không còn thấy xuất hiện nữa. Trước Tết ổng có nói với cô ổng về quê rồi qua tết lên. Vậy mà mấy tháng rồi không thấy ổng đâu. Ổng cũng già lắm rồi. Không biết giờ sống chết thế nào nữa.- Cô buồn buồn kể.
- Trời đất. Thế giờ không được ăn kem của ổng nữa à cô? Thế cô có biết ở đâu bán kem đó không để con đi mua?
- Làm gì có ai bán kem này nữa. Còn mỗi ông ấy cổ hủ bán thôi. Thôi chịu khó đi. Cô có mua hộp kem Vinamilk kìa. Nửa ký đấy. Con mang ra ăn với cu Min đi.

Hắn lủi thủi mở cửa tủ lạnh lấy hộp kem với hai cái muỗng ra hai chú cháu ăn đỡ. Lòng thấy buồn nao nao. Kem ký hay mấy kem cao cấp hơn hắn ăn “ngập mồm” khi làm pha chế bên Nét Việt rồi. Nhưng cái kem đậu xanh của ông già nó là đặc biệt. Hương vị hắn không bao giờ quên được. Hắn thích lên nhà cô cũng vì cái món kem đó thôi. Chứ lần nào lên cũng bị “dạy bảo”. Kể cũng hơi đuối.

Hắn ngồi lâu lâu ăn được một miếng kem. Nhìn thằng Min nó xúc lia lịa hắn phát hoảng. Nó đã mập rồi còn ăn như thế hỏi sao mà giảm cân được. Nhưng cũng may nó chịu khó chơi thể thao nên người nó chắc nịch. Không nhão như mấy anh chàng béo phì.

- Con ăn từ từ thôi.- Hắn vừa lau miệng cho nó vừa bảo.
- Lâu lâu chú Cường mới lên chơi. Con phải ăn nhiều cho chú vui chứ.- Thằng bé hồn nhiên nói.
- Nhưng... con ăn hết phần chú rồi. Sao chú vui được?- Hắn giả bộ làm mặt buồn.
- Ơ... con có biết đâu. Đây chú ăn hết đi. Con không ăn nữa đâu.- Thằng bé đẩy luôn hộp kem về phía hắn.
- Chú đùa đấy. Con ăn đi. Ở quán chú cũng ăn kem suốt mà.- Hắn xoa đầu thằng nhỏ.

Thằng nhỏ nghe thấy hắn cho phép ăn thì mắt mừng rỡ như bắt được vàng. Bình thường có mẹ nó là chị Bo. Chị thường cho nó ăn ít để nó không mập lên nữa. Nhưng cứ không có mặt chị là ông bà ngoại nó lại thương. Lại giấu diếm cho nó ăn. Rốt cuộc nó cũng chẳng giảm được cân nào. Còn mập lên thêm. Giờ có mặt mẹ nó ở đây. Lại được sự cho phép của hắn. Nó ăn nhanh như tằm ăn rỗi. Nhìn mà choáng.

Hắn ngồi chơi lúc nữa thì xin phép cả nhà về. Đang định bước ra cửa thì cô Hà gọi giật lại:

- Thế về luôn không lấy tiền à con?
- Ấy chết, con quên mất. Tý nữa là con về tay không rồi. Tại chị Bo ấy. La con dữ quá làm con quên mất việc chính phải làm.
- Ai la mày thằng kia? Chị là chị dạy dỗ mày chứ bộ.- Chị Bo ngồi trên cầu thang nói với xuống.
- Dạ dạ. Em biết rồi ạ. Hi hi. Cô cho con xin tiền của ba con gửi ạ.

Cô H đếm tiền rồi đưa cho hắn. Hắn chẳng để ý nhét luôn vào túi quần rồi ra về. Ngồi lên xe bus hắn mới mang tiền ra đếm. Cái thế nào lại thấy dư ra hai trăm ngàn. Hắn thở dài biết cô thương hắn. Cho hắn thêm ít tiền để ăn uống. Cô không dám cho trước mặt. Toàn phải giấu diếm cho hắn vì sợ chị Bo với chú Hiệp biết. Chị Hằng và cô là thế. Rất hay giấu diếm cho hắn tiền. Chỉ sợ hắn không sống được ở Sài Gòn. Còn chú Hiệp với chị Bo thì muốn hắn tự mình phải sống cực khổ để tự vươn lên với cuộc sống. Tình cảm chị và chú dành cho hắn không phải bằng tiền, mà bằng lời nói và sự vô tình.

Hắn bắt xe thẳng xuống trường. Giờ này mới gần 2 giờ chiều. Chắc vẫn đóng học phí được. Hắn vừa vào cổng trường đã thấy phòng giáo vụ chật ních sinh viên. Tranh nhau đóng tiền. Hắn thản nhiên ngồi chờ. Gặp tụi bạn có vài đứa trong lớp. Ngồi nói chuyện một tý cũng tới lượt mình đóng tiền. Hắn đóng xong rồi lại bắt xe thẳng lên Gò Vấp. Mấy ngày rồi chưa được gặp em. Chả biết em thế nào. Từ hôm em nói em yêu hắn. Hắn lại thấy ngại ngại. Nên lần này lên hắn nhắn tin trước cho em. Cả thàng hắn được có hai ngày off, nên hắn tranh thủ làm được gì là phải làm liền. Không muốn để tới ngày hôm sau. Sợ sinh ra cái tính lười biếng.

Trên đường đi bộ vào nhà em. Hắn có gặp mấy người bán trái cây dạo. Lại hứng lên mua cho tụi con gái ít trái cây. Cũng y như hồi hắn quen Quỳnh. Hắn không thích đi tay không vào phòng người ta. Lần này hắn mua toàn xoài. Cho tụi nó ăn chảy nước mắt chơi. Lững thững đi vào phòng em. Lại gặp ánh mắt soi mói của mấy thằng dân quân. Hắn kệ chả thèm để ý. Hắn gõ cửa rồi bước luôn vào phòng khi em ra mở cửa. Hôm nay em khác hơn hôm trước. Đã chịu nhìn hắn mà cười cười. Hắn cũng không muốn tạo khoảng cách với em. Một khi đã xác định đến với em thì hắn chả ngại thể hiện tình cảm với em. Hắn đưa cho em giỏ xoài rồi bảo em rửa đi cho mọi người ăn. Nhìn vào trong giường thấy cả bọn đang tụ tập đánh bài.

Đúng là con gái. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Phòng vừa đủ bốn tay. Hèn chi làm hội bài vui vẻ thế.

- Ông Cường vào quỳ thay cho con Hiền đi. Nó quỳ nãy giờ rồi đấy.- Nhỏ Hồng xinh nhất phòng lên tiếng.
- Mấy bà lại bắt nạt Hiền thế cơ à? Được. Để tôi. Tôi cho mấy bà nát gối. Hiền, gọt xoài lẹ rồi vào đây với anh.- Hắn gọi với theo em khi thấy em đang mân mê gọt mấy trái xoài.
- Ừ, chờ em tý.- Em đáp gọn lỏn.
- Ừ với ai thế?- Hắn trừng mắt.
- Dạ...... em biết rồi.- Em lè lưỡi kéo dài chữ “Dạ”.

Hắn ghét nhất người yêu mình nói chuyện với mình mà “Ừ” hay nói trống không. Nghe nó ngứa tai làm sao vậy. Hắn thấy mát lòng mát dạ khi em chịu sửa cách nói chuyện. Biết là chưa thể sửa ngay được. Nhưng từ từ cũng quen thôi. Hắn nhảy luôn tấm nệm của mấy con nhỏ dùng để ngủ. Lao vào hội bài với tụi nó. Hùng dũng như một anh hùng.

Hiền gọt xoài xong cũng leo lên ngồi cạnh hắn. Cả bọn vừa ngồi gặm xoài vừa đánh bài. Cười muốn nứt nẻ. Cả buổi chiều chỉ có mỗi mình em là không thấy cười gì. Toàn mếu mếu rồi đánh hắn. Tại hắn... bị cả ba đứa nó hành cho về bét suốt. Cơ mà hắn đâu có vừa:

- Hiền, em quỳ đi.- Hắn vừa ngậm xoài vừa nói.
- Ơ, sao lại em quỳ? Anh đánh mà.- Em ngơ ngác.
- Anh đánh giùm em mà. Thua em phải quỳ chứ. Ơ hay em này.
- Anh ăn gian quá. Vậy để em đánh cho anh quỳ.
- Ơ, anh ngu à? Em cứ quỳ đi. Để đó anh lo, xíu nữa là anh hành ngược lại mấy đứa này. Sao phải sợ?- Hắn dõng dạc tuyên bố.

Cả bọn con gái trong phòng em cứ cười vật vã với màn đấu khẩu của hắn với em. Em ngây thơ như con nai. Tưởng hắn nói thật. Ai dè quỳ nguyên buổi. Em ức chế dành bài của hắn, nhưng hắn nào để em được toại nguyện. Quyết giữ cho bằng được.

Hắn từ nhỏ tới giờ ít đánh bài, nhất là đánh tiến lên nên toàn bị mấy con nhỏ này chặt heo rồi để chết nghẻo. Hắn thua thì càng ức chế. Mình có phải quỳ đâu mà lo. Quyết tâm đánh tới trời gần tối mới chịu nghỉ. Cả buổi về nhất được hai ba lần vì... tới trắng. Còn lại toàn về bét với ba. Ba con nhỏ kia cười ngặt nghẽo. Hắn cũng phụ họa theo tụi nó. Để em ức chế suốt buổi.

Đánh tới gần sáu giờ chiều mới chịu giải tán. Ba con nhỏ kia đứa thì đi làm thêm. Đứa thì đi ăn tối. Nhỏ Hồng thì đi chơi với người yêu. Còn mỗi hắn với em ở nhà. Thấy em vẫn ngổi thổi hai cái đầu gối muốn bầm tím. Hắn thương thương tiến lại. Kéo đùi em về phía mình thổi phù phù.

- Anh làm gì thế? Sàm sỡ con gái người ta ngay ban ngày ban mặt thế à?- Em đẩy hắn ra.
- Thế ban đêm ban tối mới được sàm sỡ à?- Hắn cười đểu cáng.
- Đấm cho phù mỏ á.- Em giơ nắm đấm lên dọa.
- Giỏi nhỉ? Anh thương mới thổi cho em bớt đau còn dọa đánh người. Người gì mà dã man tàn bạo...
- Vì ai mà em bị quỳ cả buổi thế hử?- Em trừng mắt lên.
- Hê hê, thì tại anh, thôi được rồi. Em ngồi xíu cho bớt đau đi rồi anh dắt đi ăn. Chịu không?
- Đi ăn thì để em trả tiền em mới đi.- Em nói dứt khoát.
- Tất nhiên rồi. Anh chờ mỗi câu nói này của em. Ha ha ha.- Hắn phá ra cười lớn.
- Anh.........- Em tức quá quay mặt đi giận dỗi.
- Anh sao?- Hắn giả vờ làm mặt ngố..
- Đàn ông con trai không biết ga lăng gì hết.
- Việc gì phải ga lăng? Không ga lăng vẫn có người yêu đấy thôi.
- Ai thèm yêu anh?
- Nhỏ ngồi trước mặt anh nè.
- Thèm vào.
- Ha ha ha.

Hắn nắm tay em kéo em đứng dậy rồi định dắt em đi ăn tối.

- Ơ, thế đi bộ à?- Em níu tay hắn lại.
- Chứ đi bằng gì?- Hắn ngơ ngác.
- Xe em kìa. Đi xe cho đỡ mệt.- Em nói rồi chỉ vào cái xe đạp điện trong góc phòng.
- Ờ nhỉ? Anh tưởng xe ai chứ. Để anh dắt ra.

Hắn loay hoay mãi mới dắt được cái xe của em ra. Xe này thuộc dạng tân tiến. Mua khá mắc tiền. Nhỏ giờ hắn có được rờ vào cái xe đạp điện đâu. Loay hoay mãi không biết làm sao để cho nó chạy. Thấy em khóa cửa xong ngồi vào yên sau, hắn quay qua em bực mình hỏi.

- Xe em không có điện à?
- Ai nói? Em mới sạc hồi tối mà.- Em ngồi sau xe ngước cổ lên nói.
- Thế sao anh bật mãi không lên?
- Đâu? Anh bật thế nào?
- Này, anh bật khóa vào nút On nè. Vặn ga nó có chịu chạy đâu?
- Ha ha ha. Anh có chạy xe đạp điện bao giờ chưa thế ông nội?- Em phá ra cười.
- À ừ... thì chưa.- Hắn xấu hổ đỏ bừng mặt.
- Vậy mà nãy giờ không chịu nói. Anh bật khóa rồi phải “đề” nó mới chạy chứ.
- Như xe tay ga ấy à?
- Ừ.. chứ sao nữa. Anh đúng là khờ.- Em cười khúc khích.
- Chẳng qua là chưa biết thôi nhé. Lần sau thì quên đi. Đi nhé. Bám chắc vào đó.

Em đề xe cho hắn xong, hắn phóng vút đi. Đúng là lần đầu đi xe đạp điện nó có cảm giác rất là khác lạ. Vừa đỡ mệt lại vừa thích thích. Tha hồn bay bổng theo gió mây. Em thấy hắn cứ như trẻ con khi lần đầu được đi xe đạp điện thì cứ cười khúc khích sau xe. Hắn kệ cho em cười. Cứ vừa đi vừa hát.

- Anh hát cũng hay nhỉ? Bữa nào mình đi karaoke với mấy đứa phòng em nhé?- Em đề nghị.
- Ok thôi. Để bữa nào anh rảnh rồi đi nhé.

Hắn hào hứng đáp ứng em. Ghé vào quán cơm hắn và em gọi hai phần cơm giống nhau rồi mạnh ai nấy ăn. Em vẫn còn hơi ngại khi nhìn vào mắt hắn. Hắn thì đang ăn nên cũng ngại nói chuyện. Chỉ thấy em cứ tủm tỉm cười suốt. Chắc lần đầu được yêu. Em thấy tình yêu nó đẹp nên cứ ngây thơ thế. Hắn thì nghĩ... em bị điên.

Ăn xong em đề nghị hai đứa ra công viên Gia Định chơi. Cũng ngay gần đó, hắn chiều theo em. Chở em ra ngã năm. Giờ này người ta đi làm về đông. Xe kẹt ngút trời mây. Hắn và em loay hoay mãi mới vào được công viên. Hắn không đưa em vào công viên bên kia đường mà dắt em qua công viên bên phía đường Nguyễn Kiệm. Dù gì bên kia cũng từng có chút kỉ niệm của hắn với Quỳnh. Hắn chả muốn bước chân đến đó nữa. Bên phía này thì hiền hòa hơn. Hắn giờ mới biết cái hay của phía công viên này. Thế mà đó giờ hắn chưa tới bao giờ.

Công viên chỉ là những đoạn đường nhỏ. Bao quanh các cung đường là những bãi cỏ xanh tươi. Cũng có mấy hàng ghế đá. Người đi dạo bên này rất ít vì nó nhỏ. Cũng không đẹp như bên kia. Có âu cũng chỉ là mấy người già tập dưỡng sinh hay chạy bộ buổi chiều.

Hắn và em hai đứa đi song song nhau. Cứ đi dạo như thế mà chẳng thèm nói chuyện. Đi chán hắn rủ em ngồi vào một cái ghế đá. Hắn bảo:

- Em ăn gì không anh mua?
- Mới ăn cơm xong bụng đâu mà ăn nữa. Mà sao nãy anh không để em trả tiền cơm?- Em nhìn hắn với ánh mắt nghi hoặc.
- Sinh viên như em tiền ăn còn chả đủ lấy đâu ra tiền đãi người khác ăn thế?- Hắn dè bỉu.
- Khinh em vừa nhé. Nhà em ba lầu ở Vũng Tàu đấy.
- Trẻ con. Thế em mỗi tháng xin ba mẹ bao nhiêu để sống?
- Hai triệu chứ mấy. Em con gái có xài gì đâu.
- Thế đó. Hai triệu em vừa đủ xài rồi. Bao anh nữa em có mà chết tiền nhé.
- Kệ, lâu lâu mới được anh qua chơi. Bao anh một bữa chết ai. Em ăn mì gói quen rồi.
- Ừ quen. Nhìn cái mặt em kìa. Mụn nổi muốn khắp mặt rồi đó.
- Kệ em. Miễn không xấu là được.

Trang: « 123459 »
Đến trang:

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53871199
Visits Today: 23947
This Week: 1718999
This Month: 5865645

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53871203
Visits Today: 23951
This Week: 1719003
This Month: 5865649

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:

XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53871206
Visits Today: 23954
This Week: 1719006
This Month: 5865652

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện voz Niềm vui nho nhỏ Full Chap 1-49
iconTruyện voz Tán gái Tây Update chap 1-7
iconTruyện voz Vợ sắp cưới và Ex em phải làm sao
iconTruyện voz Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn? Update Chap 36
iconTruyện ma voz Chạy đâu cho thoát Update P1+P2 Chap 1-2-3
[Xem thêm...]
Bạn Xem Chưa ?
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0059/Giây
Timeout: 36.9%
1/11/3067804C-STAT