“Chuyện gì?”
“Nam cũng làm ở đó” – My lí nhí trong miệng
“Ừm” – Thực sự nghe thấy cái tên Nam, em lại sôi máu lên. Muốn đấm vài phát vào mặt nó nữa
“Tí nữa đừng có xảy ra chuyện gì nha”
“Em biết thằng Nam làm ở đó sao còn bảo anh tới đó làm?”
“Tại vì em vẫn chưa dứt khoát được với ảnh. Nên nhờ anh lần này nữa” – My cúi mặt, lại lí nhí trong miệng
“Rồi. Anh biết rồi”
Đắng các thím ợ. Đắng lắm khi nghe My nói vậy. Em lại là thằng đóng thế một lần nữa cho cô ấy. Không hiểu tại sao em lại đồng ý. Chắc chẳng còn gì cay hơn khi người mình yêu lại bảo mình giả làm người yêu của cô ấy nhỉ? Cảm giác của em lẫn lộn lắm: có chút vui vui nhưng lại có chút buồn, thầm nghĩ lại chuyện hôm trước những giọt nước mắt của My chắc không phải dành cho một kẻ như em đâu. Cũng đúng thôi, thực chất em chỉ là kẻ đóng thế thôi mà
Nói vậy chứ biết làm sao giờ. Đồng ý rồi thì phải làm thôi. Lại đi, lại đèo cô ấy rồi nhìn cô ấy tươi cười với một thằng nào đó trước khi vẫy tay tạm biệt em. Nghĩ cũng buồn, nhưng thực sự em với My cũng chẳng là gì của nhau. Tình cảm này chắc cũng chỉ xuất phát từ mình em. Còn với My có lẽ cô ấy chỉ xem em đúng nghĩa một người anh trai thuần chất
“Xin lỗi. Em là Minh phải không?” – Đang thả dòng theo suy nghĩ thì một tiếng nói vang lên
“Dạ vâng. Em chào chị”
“Chị là Khánh quản lý ở đây. My có nói với chị là hôm nay em đến đây làm hả?”
“Dạ”
“Ừm! Theo chị vào đây”
Chị Khánh dẫn em đi dọc một cái hành lang vào một cái phòng rồi đưa cho em một bộ đồng phục bảo em mặc vào rồi ra sảnh làm việc. Bộ đồng phục vừa in với em các thím ợ. Mặc vào giống như mấy anh bồi bàn làm trong các khách sạn 5 sao giống trong phim ấy. Đẹp trai vờ lờ
Đang trên đường ra sảnh thì gặp thằng Nam. Nó bất ngờ nhìn em như không tin vào mắt mình. Em chỉ liếc qua nó rồi đi thằng. Nó gọi giật em lại
“Mày đến đây làm gì?” – Mắt nó lườm lườm nhìn em
“Mù à? Tao làm ở đây”
“Là My nói mày vào đây làm đúng không?”
“Ừ đúng! Thì sao?”
“Tao nói cho mày biết trước. Khôn hồn thì chia tay cái My đi. Không mày cẩn thận”
Nghe những lời đe dọa của thằng Nam, em cũng thấy hơi nhột. Tướng tá thằng này cũng ngang em. Solo 1 vs 1 chắc đồng kèo nhưng em chỉ sợ nó có hội ở sau lưng. Nó mà gọi hội tới úp em như mấy thằng trẩu như lần trước nữa là mệt
“Tao đéo chia tay đấy. Mày làm gì nổi tao. Cái ngữ của mày chỉ chuyên đi xấu người khác. Được cái gì mà to mõm. My không bao giờ yêu cái thể loại như mày đâu”
“Mày…” – Nó chỉ tay vào mặt em. Có vẻ như giận lắm rồi bước đi
Công việc chính hôm qua hình như đã được làm hết rồi giờ chỉ có quan sát mọi thứ và kiểm tra lại thôi nên cũng nhàn. Mà nãy giờ em cứ hóng ra bên cửa để xem My có ở đó không mà mãi không thấy. Chán nản lại gặp cái mặt thằng Nam lườm như muốn ăn tươi nuốt sống nữa chứ. Thấy có biến nên em nhắn tin cho thằng Huy bảo rủ mấy thằng bạn tới đón ở gần cửa khách sạn. Có gì tí nữa còn giải quyết
Khoảng 8h thì My bước ra. Đẹp, đẹp lắm các thím ợ (Trong mắt của em là vậy nhé) Trong bộ áo dài truyền thống màu đỏ, My thật rạng rỡ như những bông hoa mùa xuân tràn trề sức sống. Tóc được buộc cao khoe cái gáy trắng ngần, nụ cười duyên dáng , tà áo dài thướt tha làm em nhìn cô ấy như một thằng mất hồn. Phải đến khi chị quản lý vỗ vào vai em cười đầy ngụ ý thì em mới tỉnh lại
My cùng vời những người khác bước ra cửa để đón những vi khách đầu tiên. Toàn các ông tai to mặt lớn bụng phệ ơ nhưng mà…..Bố???
Em có nghe nói công ty nhà đang làm một cái khách sạn nào đó ở thành phố này nhưng em không ngờ đó là khách sạn này. Em cố gắng né ra phía sau nhưng không kịp. Chắc chắn bố đã nhìn thấy em. Trông bố có vẻ bất ngờ nhưng ông không nói gì. Em chỉ gật đầu cười chào rồi lại lẳng lặng đi làm việc của mình. Thầm nghĩ từ giờ cho đến lúc tan tiệc không nên giáp mặt nhiều sợ sẽ có người quen nhận ra. (Hồi đó em nghĩ như vậy là do sợ bố bị mất mặt với mọi người khi có con trai làm phục vụ trong đây.)
Một lát sau, bọn em phải chạy như vắt chân lên cổ. Thức ăn, rượu bia phải mang ra liên tục. Hở một cái là có người sai. Một lúc sau khi vừa mới nghỉ một tí thì có tin nhắn. Là của bố. Bố bảo em là làm xong rồi về nhà cẩn thận . Vài câu đó thôi nhưng cũng thấy ấm lòng lắm các thím ợ
Khoảng 11h thì kết thúc. Em đang dọn dẹp phần còn lại của buổi tiệc. My nhắn tin là đã lấy xe và đang đợi bên ngoài còn bọn thằng Huy nghe em nói thế cũng đang ngồi uống nước bên cạnh đó. Làm xong, vô thay quần áo , rồi ra sảnh đợi chị quản lý tới phát tiền. Mỗi người được 150k các thím ợ. Cơ mà….
“Ủa. Của em đâu chị?”
“Tiền của em hả? Chị đưa cho My cầm rồi.”
“Dạ???” – Mặt em hiện lên dấu hỏi to đùng
“Đưa cho người yêu quản lý tiền cho chứ sao? - Chị ấy cười mỉm. Em chỉ gãi đầu con thằng Nam nhìn em tức như muốn bay vào ăn tươi nuốt sống
Xong xuôi, em ra ngoài thì thấy My đang đứng đợi. Trưa nắng cô ấy khoác lên trên người cái váy chống nắng nữa che mất đôi chân dài. (Hơi tiếc nhưng không sao)
“Tiền của anh này?” – My đưa em 150k
“Chà chà. Chưa là vợ của người ta mà đã kiểm soát tiền nong như vậy rồi. Bữa sau cưới về thì không biết sao đây” – Em cầm tiền chép miệng nói
“Á đau….Đừng véo nữa”
“Cấm được nói linh tinh” – My trừng mắt rồi leo lên xe
“Đi ăn gì không? Anh đói quá”
“Vê nhà em đi. Linh đang nấu cháo, có cả chị Thy qua ăn nữa đấy”
“Cháo hả. Có vẻ ngon. Qua liền. Nhưng mà…”
“Sao???”
“Cái Linh còn giận anh chuyện bữa trước không?”
“Em không biết nữa. Anh đến giải thích đi”
Em đèo xe chạy ngang qua quán nước thì bị mấy thằng bạn nhìn thấy. Chúng nó hú lên như bầy tinh tinh xổng chuồng ấy các thím ợ. Tưởng lại bị úp nữa chứ. Hãi vồn ra. Phóng xe chạy luôn một mạch, mặc kệ đám tinh tinh ấy la ó
Em chở My tới nhà rồi quay đầu xe về tắm. Chạy cả buổi nên người ra mồ hôi rít thôi rồi. Ngồi ăn sợ mất ngon, thôi thì sạch sẽ một chút chẳng mất ai. Đang đi thì tí nữa bị mấy thằng trẻ trâu hôn mông. ĐM, mình qua đường xi nhan đàng hoàng rồi mà chúng nó vẫn vượt cho bằng được. Thanh niên giờ manh động vãi
p/s: Đang còn bị đau. Chap này hơi ngắn các thím thông cảm nha. Vợ lại đến chăm rồi, sợ viết lộ cmn mất
CHAP 21: BỮA TRƯA ĐẦY RẮC RỐI
Về tới nhà thấy không có ai, chắc mẹ lại ở ngoài quán. Em gọi điện báo với mẹ là không ăn cơm rồi đi tắm. Như thường lệ lại xịt chút nước hoa, và gel vuốt tóc xong đứng soi gương. ĐM, không biết thằng nào trong gương đẹp trai vãi các thím ợ nhìn cũng muốn bị gay
Xách xe ra chợ mua lấy một kí me thì có điện thoại tới. Thy bảo em qua đón nó sáng nhà My. Lại phải vòng xe quay ngược đường. Trời trưa nắng, may mà mới tắm xong chứ không em cũng mặc kệ nó rồi. Con gái con nứa trưa thì nắng mà nó đóng một cái quần đùi với cái áo ba lỗ. Dường như chị em nhà này có đặc điểm chung là không sợ nắng hay sao ấy.
(Hình minh họa)
“Cái bịch gì đen đen đấy?”
“Me. Tí nữa ăn không?”
“Me hả?” – Khỏi cần nhắc, nó thò tay bốc lấy mấy trái rồi nhìn em cười khì. Hết nói nổi với con bạn
“Nhanh lên mẹ. Trời nắng vờ lờ ra còn đứng đó cười được”
Vặn tay ga phóng đến nhà My. Thấy bé Linh ra mở cửa mà mặt lấm la lấm lét nhìn em nửa ngượng, nửa muốn móc mắt em ra vậy. Em chỉ cười rồi chào. Bé không nói gì chạy thẳng tuột vào nhà luôn. Từ hôm diễn ra sự cố tới giờ hơn 1 tháng, mới nói chuyện cách đây vài bưa giờ lại dở chứng rồi. Em cũng không gặp để nói chuyện đàng hoàng được. Con gái thật là khó hiểu
“Chị Thy, cháo xong rồi đấy. Chị bỏ quẩy ra dùm em với” – Tiếng My vang trong bếp
“Anh Minh mua gì đến đấy?”
“Me. Để anh đi rửa rồi tí nữa ăn” – Em chạy theo Thy vào bếp còn My đang ở ngoài phòng khách lau nhà
Một lúc sau em ra
“Sao không để chiều rồi lau?”
“Nhà hôm nay có khách mà. Phải sạch sẽ chứ?”
“Khách hả. Em mời ai à?”
“Anh không phải là khách à?” – My nheo mắt nhìn em
“Rồi. Anh là khách. Vậy tí anh không phải rửa chén nha?”
My dư dư nắm đấm trừng mắt lên dọa em. Chả là hồi nãy trước khi về em có nói là sẽ ở lại rửa chén với My. Dại gái vờ cờ lờ
“Linh nó ở trên phòng hả em?”
“Ưhm! Hồi nãy nó mở cửa cho anh xong rồi chạy biến lên trên nó nãy giờ. Chắc vẫn còn xấu hổ?”
“Có gì đâu mà xấu hổ. Chuyện lâu rồi mà. Con bé này cũng lạ thật”
“Anh mới lạ ấy. Anh nhìn thấy gần hết con bé. Bảo sao nó không xấu hổ.”
“Mới nhìn thấy có tí” – Em dùng tay nheo mắt lại nói
“Tí tí? Thôi đi ông tướng. Trố mắt đứng như trời trồng nhìn con người ta như thế mà bảo tí tí. Cái tí tí của ông muốn đốt nó rồi.”
“Heheeee” – Em cười cầu hòa
“MẤY ĐỨA XUỐNG ĂN ĐI” – Tiếng Thy trong bếp vọng ra
“Anh lên kêu cái Linh đi. Em lau dở cái nhà”
“Em lên kêu đi. Anh ngại lắm”
“Lên đi. Lên rồi xin lỗi nó. Chứ 2 người muốn không bao giờ nói chuyện với nhau nữa à?”
Thấy My nói cũng có lý, em cũng lết bước tiến đến phòng của Linh. Cánh cửa phòng chỉ khép hờ mà không đóng. Bên ngoài còn có cái biển báo STOP to đùng nữa. Nhẹ nhàng gõ cửa rồi gọi
“Linh ơi, xuống ăn trưa” – Không có tiếng trả lời
“Anh vào được không? Anh muốn xin lỗi chuyện hôm bữa” – Không có tiếng trả lời.
Đứng thêm một phút nữa không có động tĩnh gì em mới hé cửa nhìn vô thì thấy cái lưng của cô nàng ở ngay trước mắt và….đang nghe nhạc. Hèn gì mà gọi mãi không thưa. Em mở cửa rồi đứng ngoài gọi lớn
“MY.” – Cô nàng giật mình quay lại trố mắt nhìn em, vội vàng gỡ tai nghe xuống rồi hét toáng lên
“AI CHO ANH VÀO ĐÂY. ĐI RAAAAAA” – Nói rồi Linh cầm một đống gối với gấu bông trên giường giục lia lịa vào người em. Thấy động, My và Thy chạy lên xem. Thy vẫn chưa biết chuyện gì nên nhìn em như kiểu thằng dê xồm. Ne né em rồi bước vào phòng còn My chỉ nhìn em cười. Híc, bị đòn, bị chửi bị hiểu lầm rồi còn bị người ta cười nữa
“Thằng kia. Mày vừa làm gì cái Linh” – Mặt Thy gườm gườm nhìn em
“Tao có làm gì đâu?”
“Sao con Linh nó hét. Mày dê nó phải không. GAY mà bày đặt hả mày” – Con Thy nhéo tay em
“Á…đâu. ĐM. Tao lên kêu nó xuống ăn trưa chứ có làm cái gì đâu?”
“Thật không?” – Ánh mắt nghi hoặc
“Thật. Hỏi My xem” – Thy nhìn My như xác nhận. Cô ấy gất đầu rồi cười và bảo em với Thy xuống ăn trước. My ở lại có chuyện nói với Linh
Buổi trưa có cháo gà với cơm và vài món ăn mặn. Tay nghề của My quá tuyệt, ăn miếng nào thấm miếng đó. Vừa ăn vừa nói chuyện với Thy. Nó hỏi
“Có thật mày không làm gì con Linh không đấy?”
“Tao nói thật mà. Bạn bè bao nhiêu năm trời chả lẽ mày không tin tao?”
“Vì là bạn của mày mấy năm trời nên tao ếu thể tin được mày. Mày không làm gì thì tại sao nó hét toáng lên. Ngày xưa tao thấy mày với nó quấn nhau lắm mà?”
Trước những câu tra khảo của Thy em đành phải nôn hết những chuyện xảy ra cho Thy nghe. Ngồi nghe em kể mà mắt nó cứ trố lên như không tin vào những điều mình đang nghe vậy. Nghe xong nó chốt một câu
“Thật vậy à?”
“Ừ” – Em tiếp tục ăn
“Thế mày nhìn được hết người nó rồi còn gì?”
“Hết đâu mà hết. Tao chỉ nhìn thấy có tí à. Bị cái áo khăn tắm với cái quần…chip che mất rồi” – Em nói nhỏ dần. Con Thy vung tay bớp lên em một cái. Định mệnh trời đánh tránh bữa ăn
Total Visits: 52887593
Visits Today: 342191
This Week: 735393
This Month: 4882039
Total Visits: 52887598
Visits Today: 342196
This Week: 735398
This Month: 4882044

Total Visits: 52887600
Visits Today: 342198
This Week: 735400
This Month: 4882046
| Home | Lượt Xem: 1/ |