- Ùm. – Cú hạ cánh an toàn trên mặt nước của thằng Tuân không làm tổn hại gì đến thân thể ngọc ngà gì thằng quỷ đó, nhưng cái điều mà nó dự trước cũng đã xảy ra.
Cô bé xinh xinh ấy sau khi giật mình với cái pha tưởng trời sập và sóng thần dâng trào, thì vội vuốt mặt rồi hét thẳng tai thằng Tuân:
- Ông bị điên hay sao vậy hả. Bị đui à.
Vẻ mặt thằng Tuân ngơ ngơ ngáo ngáo không biết chuyện gì xảy ra, và không hiểu tại sao nó bị ăn mắng thì cô bé đó tiếp lời:
- Mắt của ông có bị cái gì không mà không thấy tôi vậy hả, nếu cái thân của ông mà đè lên người tôi thì sao hả?.
Thằng Tuân sao khi ngơ ngác cũng hỏi:
- Ủa, tui làm gì cô?.
- Mày nhảy xuống mà không nhìn xém suýt nữa đè con nhỏ này đấy. – Nó vội thì thầm bên tai thằng bạn nhắc nhở.
Như hiểu ra vấn đề thằng Tuân quay qua xin lỗi rối rít:
- Xin lỗi bạn, mình sơ ý quá không chịu nhìn trước ngó sau, bỏ qua cho mình nhé.
Trái lại với sự xin lỗi của thằng Tuân thì con nhỏ này ném cho nó một cái nhìn hình viên đạn:
- Mấy người thấy tui xinh rồi bày đặt làm quen à, không có dễ đâu nhé.
Nói như vậy xong thì cô nàng co mông mà quay đi 180 độ làm thằng Tuân cái mặt nó chảy dài như trái dưa leo. Nó quay qua tôi thở dài ngao ngán:
- Nhỏ xinh mà dữ quá mày ơi!.
- Đừng nói mày để ý nhỏ đó rồi nha. – Nó chưng hửng, mỗi lần thằng quỷ này mà như vậy thì chắc chắn rằng thằng bạn của nó đã trúng tiếng sét ái tình.
- Người vậy tao không yêu thì không lẽ mày yêu.
- Thôi nhường mày, tao không cần.
Nghe nó nói vậy thằng Tuân biểu môi:
- Ế nhăn răng mà bầy đặc làm giá à, thôi tao đi “cưa” ẻm đây, chờ tao chút.
Thằng Tuân vội vã lên bờ để tìm con nhỏ lúc nãy bỏ mình nó bơ vơ giữa cái hồ nước rộng lớn. Nó dựa vào thành hồ, thả người thư giãn trong dòng nước mát, dòng nước xua tan đi những cảm giác oi bức trong nó từ nãy đến giờ ở ngoài kia, mùa hè được đi bơi thì còn gì bằng.
Trong khi nó đang mãi mê ngâm mình và thả hồn bay trong dòng nước thì thằng bạn của nó đang phải căng hết số dây thần kinh của mình để đối đáp với người đẹp chỉ mong được làm quen rồi xin số điện thoại. Haizz! Thiệt là tội nghiệp thằng bạn thân quá đi mà!.
Ngồi sau xe thằng Tuân mà tim nó muốn rớt ra ngoài, thằng Tuân vui quá nên đâm ra hóa đùa, sau hơn một hồi kì kèo làm quen tán dóc hết gần như nửa ngày trời trong vòng một tiếng đồng hồ thì cũng có kết quả. Một kết quả tốt đẹp cho thằng bạn chỉ có thể biết tên và số điện thoại của nàng, và giờ thằng bạn của nó phải đau đầu để mời được nàng đi chơi. Còn đối với nó, chắc là chung tình với kiếp cô đơn. Forever Alone!.
Sài Gòn về đêm, khi những ánh đèn điện thắp sáng lên một màu mới của phố phường, những ánh đèn sáng rực trong đêm tối, nó tựa lưng vào lang cang cảm nhận cái không khí có phần mát mẻ của những buổi đêm hè sau những buổi ban ngày nóng bức. Ly café đá đã vơi đi phần nửa trên tay. Nó thở dài, nhìn những ánh đèn trên các tòa nhà cao chọc trời của Quận 1, nó cảm thấy khu nhà trọ yên bình của nó không khác nào một miền quê đang nằm nheo nhóc giữa lòng một đô thị phồn hoa. Những tòa nhà ấy rực rỡ, lung linh trong ánh đèn bấy nhiêu, thì khu nhà trọ của nó chìm lỉm, yên lặng cam chịu trong bóng tối bấy nhiêu. Cuộc sống của người Sài Gòn luôn phân biệt thành hai loại: giàu và nghèo. Cũng giống như chính bản thân của mỗi người luôn có một mặt xấu và một mặt tốt. Nó biết những người giàu ở nơi đây luôn khinh biệt, hắt hủi những người có hoàn cảnh khó khăn, và chỉ tồn tại một số ít những người giàu nghĩa tình. Sài Gòn rực rỡ, nhưng vẫn còn đó. Những góc tối.
Chương 3: Sài Gòn. Cần lắm những cơn mưa.
Sài Gòn vào những ngày đầu hè, cái nóng hừng hực luôn là một động cơ có thể gây mất đoàn kết nội bộ, chỉ cần một vấn đề nhỏ nhoi được tranh cãi ở ngoài cái nắng gay gắt này cũng đủ làm một cuộc tranh cãi chuyển sang thành một cuộc thảm xác với những tuyệt thế võ chợ.
Trên mái đầu là những tia nắng muốn cháy da, khét đầu còn ở dưới đất và trước mặt là nạn kẹt xe. Sài Gòn vào những giờ cao điểm luôn thế, luôn vang lên những tiếng còi xe “bim bim” vang rộn và tiếng chửi rủa vì nắng nóng. Những lúc thế này nơi nào có máy lạnh là nơi đó như một thiên đường thật sự, cảm giác được xua tan cái không khí nóng và đón nhận cái không khí mát tuyệt vời thì còn gì bằng. Ôi! Sài Gòn nóng quá đi.
Nó đạp xe dưới cái nắng nóng để xin việc làm, mồ hôi nhễu nhãi tuôn xuống từ trên đầu như tắm, trời nắng nóng mà nó cứ đạp xe hì hục qua từng con phố, từng huyện, từng quận để kiếm một biển báo tuyển nhân viên được dán trên cửa tiệm, nhưng đến nổi hai cái cây que tăm của nó nhấc lên pê-đan đã không còn sức chứ nói chi mà chạy tiếp. Nó đứng nghỉ mệt dưới một bóng cây rồi nhẩm tính lại những con đường mà nó đã chạy qua, rồi lại thở dài rồi co hai cây que tăm lên mà đạp.
Vòng quay bánh xe cứ đều đặn lăn trên con đường, những bóng cây thưa thớt trên những hè phố phồn hoa. Nó dừng chân lại ở một quán nước nhỏ, nhìn những dòng xe chạy qua chạy lại rồi thở dài, tự hỏi không biết bây giờ đi nơi đâu để tìm việc. Bưng ly café nhấp một ngụm thì chợt có tiếng xôn xao gì đó ở quán café lớn đối diện nơi nó ngồi, trước mắt nó một cậu bé với thân hình nhỏ nhắn, chân tay lấm lem, tay cầm một chiếc đồ đựng dụng cụ đánh giày, cậu bé yếu ớt đang đứng nói gì đó với một ông thanh niên lớn tuổi và một cậu công tử, theo cái nhìn của nó là vậy. Chưa kịp nháy mắt để nhìn tiếp thì thằng được nó coi là “công tử” vung chân đá cậu bé đánh giày kia.
Thấy cảnh như vậy bà bán nước thốt lên:
- Quân gì đâu ác nhơn ác đức vậy không biết?.
Nó không nói gì, vội để tiền xuống bàn rồi bước vội qua phía bên kia đường, tính nó rất ghét phải chứng kiến những vụ việc bất bình như thế, tại Sài Gòn những việc như vậy xảy ra như cơm bữa không có gì là lạ cả, nhưng đối với nó thì đây là một việc nó cực kì ghét.
- Này, anh làm gì đấy? Có gì từ từ nói. – Nó chụp tay thằng “công tử” khi nó định đánh cậu bé, rồi hỏi.
Thằng “công tử” vung tay hất tay nó ra, chỉ thằng mặt cậu bé, nói giọng bố đời:
- Thằng đánh giày này, tao thấy tội nên cho đánh giày, xong tao hỏi nó bao nhiêu rồi móc tờ 100k (100 nghìn) ra đưa nó, nó kêu nó không có tiền thối rồi bảo tao chờ để đi đổi tiền, đi một hồi nó ra rồi nói tiền bị cướp. Cái bọn này không thể tin được, mày không trả tiền tao đập cho mày như xương.
Cậu bé run sợ nép vào sau nó, quay sang cậu bé nó hỏi:
- Em, có đúng như lời anh kia nói không?.
- Dạ không, lúc nãy em có đổi tiền trong quán café, chị đó cầm tiền vào đổi xong đi ra lại mà không đưa tiền cho em, em có chạy tới hỏi rồi chị ấy nói “tiền gì”, “tao có đổi cho mày à?” rồi chị đó đi thẳng. Em mới quay lại nói với anh này nhưng anh đó không tin.
- Ừa anh hiểu rồi.
Nó hiểu rõ, những mảnh đời cơ nhỡ ở nơi đây luôn phải chịu sự khinh biệt từ những người tự cho là mình giàu có và khinh thường, cũng có vài kẻ sẽ không có một chút nào gọi là “lương tâm” của một con người, sẵn sàng lợi dụng những đứa trẻ để làm những công việc lừa lòng tin của người khác, những hành động ấy không chỉ làm cho những tấm thân còi cọc này chịu khổ mà còn làm mất lòng tin của bọn trẻ trong lòng người dân. Thành thử ra khi người ta bị tai nạn, hay những cụ già, trẻ nhỏ ăn xin điều nhận những lời nói thậm tệ, những ánh nhìn ghen ghét. Sự vô cảm của người dân nơi đây cũng từ đó mà ra.
- Anh chờ tôi một chút, tôi sẽ nói chuyện với người đã chịu đổi tiền cho cậu bé này. – Nó nói rồi dắt cậu bé đi ngược lại vào quán café.
Sự sang trọng của nơi đây làm nó cũng choáng ngợp, nó không nghĩ là sẽ có một ngày nó vào một quán café như vậy, khác với không khí đơn giản của những quán café vỉa hè. Nó vội nhìn xung quanh, phát hiện quán café được trang bị camera, nó vội nảy ra một ý tưởng để xem việc này đúng hay sai, và người nhân viên kia có thật đã lừa cậu bé này hay không.
Đi tới quầy nhân viên, thì nó gặp một cô nhân viên trong cũng khá xinh, người được cậu bé cho là đã nhờ đổi tiền, nó vội hỏi:
- Chị gì ơi, cho tôi hỏi, phải lúc nãy cậu bé này đã đến nhờ chị đổi tiền?.
Cô gái nhân viên nhìn về phía nó rồi liếc nhìn sang cậu bé đánh giày, rồi chép miệng:
- Không, nãy giờ em không có đổi tiền cho cậu bé này thưa anh.
- Thiệt chứ?. – Nó nheo mắt nhìn, trong mắt cô nhân viên có chút gì đó bối rối. Khi đối diện và trách vấn một người hãy nhìn sâu vào mắt họ, vì khi đó ta sẽ biết họ có nói dối hay không.
- Dạ… vâng thế ạ.
Nó nhìn sang cậu bé, đôi mắt cậu bé rưng rưng, môi mím chặt lại. Nó quay sang cười với cô nhân viên:
- Bây giờ cho phép tôi được hỏi lại, cậu bé này có nhờ cô đổi tiền hay không?
- Thưa anh, là không ạ, anh định hỏi em đến bao nhiêu lần nữa ạ, em đã trả lời mong anh ra ngoài kia uống nước để bọn em buôn bán. – Cô nhân viên nhăn mặt buông lời lẽ không được hay cho lắm về phía nó.
Nó vẫn bình tĩnh mà đáp:
- Cô là nhân viên trong đây chắc cũng biết rằng trong quán có trang bị camera chứ?.
Nghe lời nó nói cô nhân viên mặt tái xanh, thấy vậy nó nói thêm:
- Tôi là phóng viên, nếu tôi cho vụ việc này lên báo thì tôi có thể đảm bảo rằng quán sẽ mất uy tín và công việc của cô có thể chấp dứt ngay lập tức.
Cô nhân viên lo sợ đổi đen thành trắng, môi lắp bắp chữa tội:
- Em xin lỗi, lúc nảy đúng là có một cậu bé đến đổi tiền mà lúc đó khách đông nên em quên mất, tiền đây thưa anh. – Cô nhân viên vội lấy tiền ra đưa cho nó.
Nó cầm tiền rồi đưa cho cậu bé rồi bảo:
- Em cầm tiền ra mà trả cho người ta đi.
- Dạ, em cảm ơn anh. – Cậu bé hớn hở chạy đi.
Cất bước quay đi trong những lời bàn tán xôn xao xung quanh, nó có linh cảm là lời cậu bé đánh giày nói là thật và nó đủ tự tin để giải quyết vụ này, may làm sao là cái linh cảm của nó không sai, vội gạt mồ hôi trên trán, nó nói nhỏ:
- Phù, công nhận mình cũng liều thật.
Quay lại với chiếc xe đạp, tiếp tục với việc đi vòng vòng tìm việc làm. Đúng là ông trời không phụ lòng nó, mãi đến bốn giờ chiều thì nó mới thấy được một cửa hàng hoa có dán chữ “tuyển nhân viên giao hàng”, nó tự tin về sự thông thuộc đường xá của chính mình vì ngày nào nó cũng hành thằng Tuân đi dạo quanh thành phố cho biết đường biết xá trong ba năm qua, nghĩ lại nó cũng thấy thương thằng bạn nó thật, tội thằng bé phải còng lưng vác xe đèo nó cả ba năm trời.
Vào nhận việc, hỏi vài câu linh tinh về đường xá thì nó cũng được nhận, vui vẻ đạp xe về vừa đi nó vừa hát, ôi thật yêu đời làm sao cơ mà nó mệt đến đứt hơi. Về đến phòng trọ, đá cây quạt cái rầm cho nó quay rồi nằm ra cái nệm mà ngủ. Kết thúc một ngày với nhiều việc xảy ra, nhưng cũng mừng là nó đã tìm được việc làm. Sài Gòn, phức tạp thật.
Trời mới sáng tinh mơ thì nó đã đạp xe đến tiệm, vào chào chị Hoa – chủ cửa tiệm – nó bắt đầu xếp những bó hoa lên xe để chở đi.
- Em ơi! Em biết chạy xe máy chứ? – Chị Hoa hỏi nó.
Nó đáp:
Total Visits: 53125220
Visits Today: 155449
This Week: 973020
This Month: 5119666
Total Visits: 53125225
Visits Today: 155454
This Week: 973025
This Month: 5119671

Total Visits: 53125232
Visits Today: 155461
This Week: 973032
This Month: 5119678
| Home | Lượt Xem: 1/ |