Có những đêm hắn nhậu một mình. Khi cơn men làm hắn bắt đầu chếnh choáng, có lần hắn định ra bến xe bắt xe thẳng về nhà chơi vài ngày, nhưng rồi lý trí và những quyết tâm vẫn chiến thắng được.
Tết ở quê vui hơn tết thành phố nhiều, hắn phụ gia đình sửa soạn nhà cửa. Nấu bánh chưng, mua đồ thờ cúng, làm đồ ăn tết.
Cảm giác ngồi coi nồi bánh chưng với những ngọn lửa nóng rừng rực trong cái tiết trời se se lạnh sắp giao mùa chắc hẳn chẳng ai mà quên được.
Than củi nổ lép bép, mùi bánh chưng bắt đầu phảng phất. Trong xóm tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng. Ở quê nên tết là dịp mua sắm quần áo đồng loạt nhất, từ giàu đến nghèo, ai cũng phải cố gắng sắm cho con nhỏ 1 bộ để mặc trong năm mới. Cái cảm giác khoác chiếc áo mới tinh tươm còn thơm mùi vải đi chơi sáng ngày mùng một tết thì chắc cũng gần giống cái cảm giác khoác bộ com lê đến nhận chức mới nơi công sở, sảng khoái và hứng khởi.
Sáng mùng một, đứa nào khôn thì dậy thật sớm. Chạy đến cái hướng mà hồi đêm xác định là có nhà đốt pháo để nhặt pháo xịt. Nhặt càng nhanh càng tốt kẻo tụi nó kéo ra là chiến lợi phẩm ắt chia nhỏ. Mặt đất còn sương mai, một vùng đất dạng tròn có đường kính cỡ 5m một màu đỏ của xác pháo. Pháo xịt nằm lẫn trong những cái xác pháo đó.
Có một năm tôi nhặt được nguyên nửa cái băng pháo xịt. Lúc đó tôi sướng còn hơn là nhặt được vàng, chạy về dấu xong xài dần.
Nổ pháo kiểu trẻ em cũng sốc hàng lắm. Nổ tự do nhạt quá thì sáng tạo trò hay hơn.
Khi thì nhét vào kẽ nứt của bức tường, khi thì nhét vào cái cổ chai, khi thì nhét ngay vào bãi phân trâu, con nít thiệt là bá đạo. Ngòi pháo xịt ngắn có chút xíu nên phải chế, lấy 1 sợi giấy rồi nối thêm vào ngòi, châm lửa, chạy, bịt tai, bùm…mmmm!
Cảm giác đứa nào đứa nẫy đang nghĩ mình là những người đi khai phá mỏ chứ chả chơi.
Ngần đây hơn một chút thì có loại pháo diêm, loại pháo hộp như hộp diêm, quẹt một cái rồi ném ra xa là nó nổ.
Ai từng chơi loại này chắc biết nó có thể nổ dưới nước, thế là cả đám kéo ra cái cầu mà tôi kể ở chap 1, mỗi đứa 1 vị trí ném pháo xuống. Đình..đình..đình..một lát sau có một vài con cá bị sức ép của pháo nổi lên, cả đám nhìn nhau sung sướng muốn rơi cả lệ vì thành công giết quái vật.
Giờ lớn rồi, tết chẳng còn nô đùa vui như trước nữa. Tôi chủ yếu là ở nhà với gia đình, thỉnh thoảng cũng đi tới trong xóm nơi mà các con bạc nghiệp dư sắt phạt dịp tết.
Tết đánh bạc cũng là một nét văn hóa của dân ta phải không nhỉ? Một ngôi nhà mà lớn có, bé có, lớn thì chơi lớn mà bé thì chơi bàn bé. Rôm rả và đằng đằng khí sát phạt.
Tôi chơi tết hơn 10 ngày thì lên đường vào Sài Gòn. Không như những lần trước lần này tôi đi tàu.
Hành trình dọc đất nước bằng tàu thì cái cảm giác nó cũng chẳng thua gì ngồi xe, có lẽ là hơn. Vì tàu chạy chậm hơn, không có tình trạng đánh võng và cúp cua gấp. Trên tàu có tolet mỗi toa nên đi hái bao nhiêu lần mà chả được. Vậy nên nếu buồn miệng thì có thể lên căng tin làm vài lon bia, nhìn ra ngoài cửa sổ. Non sông đất nước đang trải ra trước mắt với những hùng vĩ và tươi đẹp, kích thích chí nam nhi lắm chứ các bác.
Nhân tiện đây em chia sẻ vài bài thơ em viết về khi đi tàu, mời các bác đọc chơi:
“Chí Làm Trai.
**********
Đời trai khí phách kiêu hùng
Bước qua muôn núi trập trùng non cao.
Một đời hào kiệt thanh cao
Tâm trí dũng nghĩa giúp bao cảnh đời.
Văn sâu sắc tựa biển khơi
Thổi hồn thánh thiện rạng ngời bao nhân.
Võ cường rèn luyện tu thân
Gặp khi kiến ngãi giúp nhân khốn cùng.
Đi đi hỡi những lòng trung
Gánh vai gánh vác non sông ngàn đời.
Thuyền buồm có gió ra khơi
Nước non hùng mạnh vì người tận tâm.
Biết bao các đấng cao nhân
Lưu danh thiên cổ vì tâm giúp đời.
Sĩ tử hội ngộ khắp nơi
Chia ngành chia khối chia đời được không?
Dẫu cho một bụng kinh luân
Mà lòng ích kỉ là quân mọn hèn.
Thấy người đói khát hom hem
dang tay giúp đỡ thần tiên mỉm cười.
Cây chết khi thiếu mặt trời
Lòng coi như tử khi rời chữ tâm.
Dù cho chả phải cao nhân
Ai ơi hãy giữ đạo tâm làm đầu.
Dù qua bao kiếp bể dâu
Đôi chân vẫn vững ngẩng đầu hiên ngang. “
Đi tàu thì thoải mái hơn đi xe được cái đi lại. Khoảng 8 tiếng đầu khi lên tàu thì cảnh quan trên tàu cũng ok hết, sạch sẽ và ngăn nắp.
Sau 8 tiếng trở đi thì bắt đầu có thì trạng ngủ, mỗi người ngả một tư thế rất riêng kiểu “đừng nói tôi màu mè chỉ là tôi cá tính thôi” ấy.
Đến đêm, quang cảnh hiện ra vô cùng sửng sốt.
Người nằm người ngồi la liệt. Người ngồi ghế thì ngủ ngồi, có người nằm rồi gác chân sang ghế bên kia. Ở dưới gầm và dọc hành lang đều có người trải chiếu ra ngủ cả. Để đến được cái tolet thì phải vượt qua biết bao nhiêu ải, bởi thế nên dù cón món nhưng cũng oải.
Ảnh minh họa.
Trên tàu có cơm nước bán tận nơi bằng xe đẩy. Tiếng rao ngọt ngào …ai cơm trưa gì không, ai nước ngọt thuốc lá bánh mì gì không? …ai cháo không?
_Có cho không không?
_Không! >”<
Vậy thôi ạ
Cơm trên tàu cũng mắc như cơm nhà xe, 35k một phần mà chỉ có một miếng sườn mỏng như tờ giấy dơ lên không khéo nhìn xuyên qua được . Một chén canh nhỏ đến nối cỡ hai con gà con uống cũng hết.
Li cà phê thì 15k, một li cũng bằng li cà phê người ta cũng ông Địa nhưng bằng nhựa, đá mất 4 phần.
Nói chung cái gì cũng rẻ.
Rồi cuối cùng tàu cũng vào đến ga Hòa Hưng lúc ấy tôi nhớ là 5h sáng.
Quên chưa kể với các bác là tôi săm được cái laptop cách đó mấy tháng để tiện cho công việc. Khách hàng xuống xe lần lượt, ai cũng tay nải nặng nề ì ạch xách.
Còn sớm quá nên xe buyt chưa chạy, tôi và 1 chị và 1 cô gái tất cả đều đồng hương đi ra ngoài đường Cách mạng tháng 8 để chờ xe.
Trên đường đi thấy bà chị kia xách cái giở đồ trông nặng nề tội nghiệp quá nên tôi nói là đưa xách giúp cho. Chị ấy mừng rồi để tôi xách đồ cho chị và chị xách phụ tôi cái túi xách của tôi.
Công nhận là nặng kinh khủng, hai ngày một đêm trên tàu người đã mệt mỏi lắm rồi nhưng tôi cũng cố xách cho xong.
Cuối cùng cũng ra đến đường CMT8, đáng lẽ chẳng có việc gì xảy ra nếu như cái cô gái kia không muốn lên trạm xe buyt gần vòng xoay dân chủ để đón xe 150.
Thôi thì giúp người giúp cho trót vậy, tôi cỗ gắng ì ạch tới vòng xoay dân chủ. Đến gần vòng xoay dân chủ thì bất ngờ nghe chị kia kêu: á, cướp!
Nhìn lại thì chiếc túi xách của tôi đã không còn trên tay của chị ấy nữa. Thôi rồi cái laptop, nhọ.
Đi bộ thì phản ứng sao nổi, vẫn cố gắng xách đồ vào đến trạm xe buyt. Con nhỏ kia thì đón được xe nên đã đi trước rồi. Còn chị này thì hoang mang sợ tôi bắt đền hay sao mà cứ nói suốt là chị cũng không có tiền. Tôi hút xong điếu thuốc rồi nói với chị: thôi, đằng nào cũng mất rồi. Em đâu có bắt đền chị.
Sau đó xe buyt lại tới và chị này cũng lên xe đi mất hút.
Còn lại mình tôi ở trạm xe để chờ xe..thật là giúp đời nhưng đâu có đơn giản. Tôi lên xe buyt khi trời tờ mờ sáng, đài FM phát chương trình thời sự sáng. Tôi nghe nhưng chẳng để thông tin lên não, đôi mắt vẫn nhìn xuống những dòng xe bắt đầu xuất hiện đông dần trên đường...
Chap 24: Mua lại trung tâm giới thiệu việc làm.
Cảm giác trống rỗng và trầm lặng nó khiến tôi thành người tự kỉ chính hiệu. Cũng đã được mấy năm ở đất Sài Gòn rồi mà sao tất cả như mới từ đầu. Con phố, dòng xe, tất cả thân quen mà xa lạ. Người của người ta chứ có ai mà thân quen.
Mất chiếc lap tiếc đứt ruột, cảm giác ấy như một xô nước đá dội tiếp lên người tôi, cảm giác thật tồi tệ.
Về phòng trọ, dẹp mọi suy nghĩ hiện tại, tôi ngủ một giấc thật dài sau gần hai ngày trên tàu. Thức giấc là buổi chiều, tôi gọi điện thoại cho ngân hàng AGribank hỏi về tình hình tài khoản. Chả là tiền tôi thì để trong thẻ, thẻ lại để trong chiếc túi xách mà bị giật mất.
_A lô, chào chị. Cho em hỏi về việc em bị mất thẻ ATM thì em có thể xin cấp lại được không?
_Dạ chào anh! Anh mở thẻ ở đâu?
_Dạ em mở thẻ ở tỉnh xy!
_Dạ thưa anh, trường hợp của anh để làm lại thẻ thì phải về lại nơi mà anh làm mới được ạ.
_oh vậy à chị. Em cảm ơn ạ. Chào chị!
Oh siết! Nơi mà tôi làm thẻ cách đây hai ngày là nơi tôi vừa xuất phát. Làm sao bây giờ nhỉ, trong túi còn hơn một trăm ngàn thôi.
Ăn uống xong tôi ra ngân hàng AGribank gần nhất nói về tình hình hiện tại và xin được rút tiền trong thẻ ATM. Cũng may là chứng minh nhân dân tôi để trong bóp chứ không là chua hơn khế rồi.
Sau một hồi kí xác nhận mẫu chữ kí tôi cũng được nhân viên ngân hàng chấp nhận cho rút. Thế là ổn, tôi uống một li cà phê rồi về phòng chuẩn bị cho những dự định mới.
Căn phòng năm nay như rộng ra, cũng là chiều rộng và chiều dài thế thôi mà sao tôi thấy trống trải vô cùng. Hay là do sau tết tôi vừa được sưởi ấm bằng tình thương của gia đình nên bây giờ một mình đối diện với một cuộc sống đơn độc nó khiến tôi có cảm giác như thế?
Hay là không có em mọi thứ trở về với gam màu lạnh giá?
Giờ này chắc em đã ở bên người ta rồi. Tôi hiểu em không hạnh phúc trọn vẹn nhưng dẫu gì thì tôi cũng mong em thích nghi với một cuộc sống mới.
Trong cái cuộc sống mọi thứ đều có hình ảnh của tờ tiền này mà mình trọn chữ chân tình với nhau thì dù là kẻ ngốc cũng đưa tay trân trọng.
Chẳng bao giờ tôi trách em một chút, thương thì đúng hơn. Tình yêu và cuộc sống thì cần một chữ hiểu, hiểu cho nhau để thấy cuộc đời nó cũng nhẹ nhàng.
Chia tay ai mà không đau, nhưng mỗi khi nghĩ về nhau nếu trong tim dâng tràn vị ngọt và đôi môi ứa vị đắng thì cuộc tình ý nghĩa lắm rồi.
Sau vài ngày ổn định cuộc sống, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ anh P bên cung ứng nhân lực ở quận 6. Anh P là anh mà chap trước tôi kể anh ấy đã giới thiệu cho tôi công trình ở khu xử lý rác thải ấy.
_Alô, H khỏe không em?
_Dạ em khỏe, a P khỏe không?
_Anh khỏe, chiều em qua đây anh có việc nhờ em.
_Dạ ok anh, chiều em ghé.
Buổi chiều đến, tôi hào hứng đến gặp a P, không biết có mối nào không.
Sau cái bắt tay thắm thiết và đôi lời hỏi thăm thi a P đi thẳng vào vấn đề.
_Anh có một người bạn nay cũng muốn làm công việc như anh. Anh thấy trong lĩnh vực dịch vụ của em có ghi là hỗ trợ xin giấy phép kinh doanh phải không?
_Dạ đúng rồi anh, em có làm dịch vụ đó ạ.
_Giá cả sao em?
_Dạ trọn gói cho đến ngày nhận giấy phép kinh doanh và con dấu là 1tr500k ạ.
_Vậy thì chút em qua bạn anh ở địa chỉ abc Tỉnh Lộ 10 em nhận hồ sơ
Total Visits: 53881722
Visits Today: 34470
This Week: 1729522
This Month: 5876168
Total Visits: 53881733
Visits Today: 34481
This Week: 1729533
This Month: 5876179

Total Visits: 53881742
Visits Today: 34490
This Week: 1729542
This Month: 5876188
| Home | Lượt Xem: 1/ |