watch sexy videos at nza-vids!
Girl XinhAndroidGame
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện voz Sài Gòn Ký sự Update chap 1 - 17

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock08.05.26 / 20.27.58 PM


Tôi và cô gái bên cạnh nói chuyện với nhau về học hành, về trái đất, UFO, thiên văn địa lý, nói chung là nhiều lắm, chung tôi mien man bất tận với những tràng cười sảng khoải của cô ấy: Hí hí hí. Các bác thấy em ấy cười có duyên không? Em biết đó là nụ cười không thể kiềm chế sự sung sướng thế nên em tiếp tục kích thích. Đến chiều cô ấy thấm mệt và ngả người vào em ngủ ngon lành. Chao ôi cái cảm giác ấy sao mà nó đã ghê gớm.
Gió lùa làn tóc cô ấy bay bay trước mũi em, nồng nàn những mùi hương thơm của người con gái mới lớn làm lòng em lâng lâng như người say thuốc lào, em cũng nhắm mắt lại thả hồn theo gió, có lẽ em và cô ấy gặp nhau ở bến bờ tưởng tượng, cũng không biết được chắc cho lắm vì cô ấy chẳng có âm thanh gì phát ra từ cổ họng.
Gió ơi cứ thổi mãi cho hồn ai ngất ngây..

Đến tối, trời không trăng không sao, những cơn gió từ biển thổi vào dạt dào, xa xa trên mặt biển là ánh đèn của những chiếc thuyền đánh cá lập lòe trên mặt biển..
Gió đêm thổi từ biển nên mang theo cái lạnh se se, cô ấy hình như đã tỉnh thức rồi, cái đầu thỉnh thoảng ngọ nguậy trên cổ mình làm nhột nhột rân rân khó tả. Em chỉ dám cảm giác thôi chứ tay em vẫn để lên đùi (của em) một cách nghiêm túc, gương mặt vẫn thản nhiên như những tiến sĩ nghiên cứu đề tài khoa học.
Càng về đêm đường càng vắng, chiếc xe chạy với tốc độ nhanh hơn, thỉnh thoảng gặp ổ gà xe lại xóc lên rầm rầm. Đâu đó trên xe lại nghe tiếng chửi nhẹ: Mẹ, chạy gì mà như ăn cướp ấy.
Em không biết có phải mùi xi măng có chất hấp dẫn phái nữ hay không nữa, sau này có điều kiện em sẽ bắt tay vào nghiên cứu, biết đâu lại cho ra loại nước hoa mùi xi măng không chừng. Cô ấy vẫn tựa đầu vào em, cái lành lạnh nó khiến cơ thể ấy sát vào em hơn.
Em chẳng biết nghĩ gì nữa, chỉ một từ thôi: Đã!
Thế rồi em và cô ấy chìm vào giấc ngủ. Em đã ngủ cùng cô gái ấy như thế đấy.
Bình minh đến ròi những tia nắng đầu tiên rồi tia nắng thứ hai rồi sáng hẳn. Em thức giấc và cô gái cũng thức từ lúc nào rồi. Cười với em rồi nói:
_Anh ngủ ngon nhỉ.
_uh, mệt thì phải ngủ thôi.
_em chả ngủ được chút nào.
_ờ, em chả ngủ được chút nào. Từ tối đến sáng mà chưa ngủ đc chút nào sao.
Em ấy cười tươi và cho em một trái chuối.
_Anh ăn đi cho đỡ đói.
Chắc là cô ấy trả công hôm qua làm điểm tựa cho cô ấy ngủ đây mà. Chứ chắc không phải thích em đâu, thích thì người ta tặng trái táo chứ ai lại tặng trái chuối bao giờ.
Nghĩ thế rồi em bóc vỏ và ăn ngon lành.

Đến Đà Nẵng, xe dừng lại bốc hàng khá lâu. Bây giờ quan sát, khách hàng trên xe còn lại vẹn vẹn đúng 15 người.
Bốc hàng xong thì tài xế nó bảo:
Các bác ơi! bây giờ xe có việc phải quay về Sài Gòn, xe đã sắp xếp cho bà con cô bác đi xe khác. Mong các bác thông cảm!
Rồi, thế là bán khách dọc đường chính xác luôn rồi.
Tôi và vài người nữa lên tiếng:
_Thế bác phải cho chúng tôi gặp tài xế của bên kia chứ làm ăn thế này ai chịu nổi?
_Ok! Các bác cứ yên tâm, đảm bảo các bác không bị thu thêm tiền.
Sau khi nói chuyện ba mặt một lời với hai tài xế, 15 người chúng tôi chuyển sang xe bên kia. Chúng tôi được tài xế nó dồn ra phía sau nguyên 15 người một khu vực. Con người Việt Nam chúng ta khi có chung một khó khăn hay kẻ thù thường gắn bó với nhau hơn, bây giờ cũng thế chúng tôi quan tâm đến nhau hơn, chỉ thiếu nước nắm tay ôm nhau thắm thiết nữa thôi.
Rồi thằng lơ xe cũng đi xuống, nó thu tiền các người khách khác xong nó hỏi chúng tôi:
_Hành khách từ xe kia sang, cho hỏi ai có cái xe máy đấy?
_Xe của tôi đấy. có gì không anh? – một hành khách nam trả lời.
_Anh cho em xin thêm 100 ngàn. Chúng em chỉ nhận 15 khách chứ không nhận xe máy!
_Các ông làm ăn thế nào chứ, chúng tôi đã thảo thuận là không thu thêm tiền rồi mà bây giờ sao vẫn thu?
_Thì bọn tôi không thu tiền người, nhưng tiền xe phải thu.
_các ông làm ăn thế sao coi được. Tôi không trả.
_Anh không trả thì lát đến Huế chúng tôi cho anh xuống đấy.
Không khí trên xe nặng nề hẳn..
Một lúc sau thằng lơ lại xuống đòi tiền.
_Sao bây giờ anh có trả không?
Bây giờ ông anh kia mới xuống giọng:
_Các anh thông cảm chứ thực sự em cũng không còn tiền. chỉ còn hai ba chục ngàn trong túi.
_Tôi không biết, anh đừng có nói thế. Anh phải trả cho chúng tôi rồi mới tiếp tục đi được.
Nhìn nét mặt khắc khổ của ông anh kia, tôi biết ảnh không phải nói xạo. Tôi lên tiếng:
_Bây giờ đưa anh 100 ngàn là ok chứ gì?
_ok!
_Nào các bác đi cùng chuyến xe hồi nãy, mỗi người một ít ta ủng hộ ông anh này đi. Dù sao cũng bên nhau một ngày rồi, tình cảm mới là quan trọng. Em trước nha, em ủng hộ 20 ngàn.
Tất cả ai nấy đều móc bóp ra đưa cho tôi, người thì 10 ngàn, người hai chục, có người còn đưa ba chục. Một loáng sau tôi cầm một xấp tiền, tính đủ 100 ngàn đưa cho thằng lơ.
Còn lại dư 120 ngàn. Hóa ra công tác vận động quần chúng của tôi khá được đấy chứ các bác nhỉ.
_Dạ thưa các bác! Còn dư 120 ngàn. Chút nữa xe dừng em sẽ mua trái cây, bánh kẹo và nước lên đây ta uống nha?
_Ok em trai! - Tất cả nhìn tôi với ánh mắt thân mến nhất và tất nhiên trong đó có em gái bên cạnh.
Hôm qua đến nay em đã liêu xiêu như cây gặp bão rồi, bây giờ là đòn nốc ao đây, em chắc là đã đổ hẳn rồi, tôi khẳng định là vậy vì sau khi ăn trưa em lại tựa đầu vào tôi ngủ tiếp.
Tôi mỏi tay rồi đưa lên gối trên đầu, sau đó gác lên vai em, em nhích người nhẹ thế rồi em đã ở trong vòng tay tôi. Cảm giác lúc này là like a boss!

Bữa cơm tối diễn ra ở một quán cơm thuộc một tỉnh miền trung, chúng tôi tất cả đều xuống xe nhắm thẳng tollet mà tiến.
Tôi ngó điện thoại sắp hết bin rồi nên mang cả cục sạc xuống để sạc pin chút để còn gọi người nhà ra đón.
Các bác cũng biết rồi đấy, máy em sạc bằng đa năng mà. Em nhắm được cái ổ điện trống rồi rút pin ra gim vào rồi ngồi xuống canh tiện thể ăn cơm luôn.
Nhưng em quên chưa đi vệ sinh thế nên một chút lưỡng lự em đã buông lơi cái cục sạc trong vòng 1p, vì nhà vệ sinh gần nơi em sạc nên em cũng nghĩ là yên tâm.
Thế mà lúc quay trở lên không hề thấy cục sạc với cục bin kia đâu nữa, em hoảng và tức điên cả người. Hỏi ai cũng không biết người nào lấy. Mẹ nhà nó chứ, có cái cục sạc đa năng với cục pin thôi mà nó cũng cuỗm mất. Đây là mấy người hành khách chứ chả ai vào đây đâu. Tôi điên hết sức, lúc đó mà biết ai lấy là tôi không ngần ngại đấm cho mấy cái rồi.
Nhưng hỏi hoài không được tôi đành nuốt cục tức xuống mà ăn cơm.
Bên cạnh quán cơm cũng có tiệm điện thoại nhưng pin trung quốc thì lấy đâu ra?
Lên xe, tôi mượn điện thoại của em gái bên cạnh gọi về cho nhà báo là bị mất cục bin và sẽ tự đi xe ôm về, mẹ đừng có lo. Hồi đó nhà em dùng điện thoại bàn chứ không thì em cũng không đến nỗi mất liên lạc với em gái này đâu.
Tôi ngả người nhớ lại những lời mẹ dặn mỗi khi đi xa và nhớ kỉ niệm lần đầu tiên tôi đi ra ngoài tỉnh cười chảy nước mắt…
Hồi ấy là hè năm học lớp 10, tôi xin phép mẹ để vào Đắc Lắc chơi hè, nhân tiện coi cậu có việc gì làm hè kiếm tiền luôn. Mẹ tôi đồng ý và hành trang khăn gói cho tôi lên đường.
Mẹ dặn dò kĩ lưỡng thế này: Con đi xe không được nói chuyện với người lạ. Không được ăn đồ dễ bị đau bụng, nếu không cứ đòi xe dừng là tụi nó đập chết. Tiền bạc phải cất thật cẩn thận kẻo tụi móc túi nó móc mất.
Tôi vâng dạ rồi nhẩm những lời mẹ dặn trong lòng rồi lên đường đi vào Đắc Lắc.
Lên xe tôi được xếp ngồi cạnh một bà cô bịt một mắt thế nên phải cảnh giác cao độ hơn. Nhìn bà mà giống như mấy cướp biển vùng Caribe thế này cộng với lời mẹ dặn nên tôi không dám hé nửa lời từ nhà vào đến Đắc Lắc luôn.
Lúc xe dừng vệ sinh, để cho an toàn tôi nhét mấy trăm ngàn tiền dằn túi vào trong quần sịp cho chắc ăn. Thế là yên tâm đi tiếp.
Qua Hà Tĩnh người ta lên xe rao bán cu đơ, hồi đó 5 ngàn 1 bịch 5 cái to tướng, tôi cũng thèm nên mua 1 bịch. Ngồi trên xe buồn mồm thế là lấy cu đơ ra nhai, nhai rồi uống nước. Một lát lại nhai, lại uống nước. Bịch cu đơ trên tay và chai nước hết sạch là xe bắt đầu dừng ăn cơm. Tôi ngốn cả bịch cu đơ thế thì bụng đâu mà ăn. Ngồi like a boss làm 1 lon bia thế mới chất chứ.
Xe chạy tiếp được tầm 5km thì tôi buồn tiểu kinh khủng. Nhưng tôi đâu dám nói xe dừng đâu, hồi nãy xe dừng ăn cơm tôi không buồn nên chỉ ra đước mấy giọt, giờ mới là lúc bàng quang xả lũ.
Nhăn nhó được 5 phút vã cả mồ hôi hột, tôi thấy chiếc chai Thạch Bích rỗng thế là niềm hi vọng lóe lên. Vội cầm lấy nó sau đó lấy dao gọi trái cây gọt cái cổ chai đi cho nó rộng mới vừa được. Đoạn tôi kẹp vào đùi, lấy cái khăn đậy lên trên. Cũng may là mọi người trên xe đa số là ngủ, tôi vừa huýt sáo vừa cho những làn nước ra một cách nhẹ nhàng nhất. Xong xuôi cũng hơn nửa chai, tôi canh me đoạn nào có ruộng rồi mở cửa xe ngó trước ngó sau rồi vứt xuống. Đúng là một kỷ niệm đáng nhớ. Và thầm cảm ơn hãng nước suối đã cứu em chứ không hôm đó chắc bể bàng quang mà chết thôi.

Miên man với kỉ niệm, xe cũng chạy gần tới quê em. Tất nhiên là những người trong nhóm 15 người biết điều này, chúng tôi chào nhau thắm thiết, em bên cạnh cũng không quên siết bàn tay. Tôi không có pin điện thoại nữa nên đành phải cho mọi người số bằng miệng và lưu số bằng giấy, công đoạn chào hỏi thắm thiết vô cùng, tay nắm tay như không muốn rời xa. Nhưng rồi cũng phải chào, tôi xuống xe và về với quê nhà..

Chap 15: Quê Hương và những hồi ức.


Ngôi nhà nhỏ đón tôi với tình yêu thương bao la của cha mẹ. Bữa cơm đạm bạc diễn ra đón thằng út từ Sài Gòn về, tôi hạnh phúc khi được tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ, anh chị.
Không đâu bằng gia đình mình cả, gia đình là tất cả với tôi, tuy tôi ít khi nào thể hiện nhưng nhìn ánh mắt vui mừng khi thấy tôi trở về, trong trái tim tôi được vỗ về an ủi biết chừng nào.
Cảnh quê vẫn thế, không có sự thay đổi gì lớn lao. Với những nét thanh bình ấy đáng lẽ tâm hồn trở nên nhẹ nhàng thanh tịnh nhưng đằng sau sự thanh bình ấy là những bon chen ngấm ngầm mà chỉ có những người sống trong nó mới biết được.
Làng tôi ở có một cái chợ quê, chọ trung tâm của mấy xã lân cận, hai ngày họp 1 lần, người ta trao đổi buôn bán hàng hóa với nhau. Có lẽ vì vậy mà dân trong làng tôi bon chen ích kỉ. Mấy trăm hộ dân thì đa số có người đi xuất khẩu lao động ở các nước Đài Loan, Malaysia, Hàn quốc, kinh tế của làng nói chung ở mức khá giả.
Trước đây nhà tôi thuộc trong những gia đình nghèo nhất xóm, vì cha mẹ tôi chỉ làm nông, mẹ thì có đi chợ bán rau nhưng quần quật lắm cũng chỉ đủ tần tảo nuôi chúng tôi ăn học.
Nhớ những ngày đi học, cứ mỗi khi cô giáo nhắc đến tiền học phí là tôi lặng lẽ không biết nói gì. Tôi thuộc vào hàng ngũ đóng học phí trễ nhất lớp, có những năm cô phải bắt mấy đứa chạy về nhà xin tiền. Rồi mẹ lại chuẩn bị bán thứ gì đó, khi thì mấy con gà hay khất chờ bán con heo. Chỉ đến khi tôi học cấp 2 thì mới được học bổng, đó là ánh hào quang rực rỡ nhất từ trước đến giờ đối với tôi và gia đình. Hồi trước tôi học giỏi lắm đi đâu người ta cũng lấy tôi ra để nói với con cái noi theo. Cũng vì những ánh hào quang ấy cũng là con dao hai lưỡi, chà đạp tâm hồn tôi khi tôi trượt đại học.

Cái chợ cách nhà tôi khoảng 100m, nơi đây chứa nhiều kí ức tuổi thơ đáng nhớ.
Bắt đầu từ những ngày nhỏ nhất, tôi theo anh trai cùng đám con nít trong xóm đi nhặt nh

Trang: « 1151617
Đến trang:

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51341747
Visits Today: 211484
This Week: 1843508
This Month: 3336193

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51341752
Visits Today: 211489
This Week: 1843513
This Month: 3336198

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:

XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51341758
Visits Today: 211495
This Week: 1843519
This Month: 3336204

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện voz Niềm vui nho nhỏ Full Chap 1-49
iconTruyện voz Tán gái Tây Update chap 1-7
iconTruyện voz Vợ sắp cưới và Ex em phải làm sao
iconTruyện voz Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn? Update Chap 36
iconTruyện ma voz Chạy đâu cho thoát Update P1+P2 Chap 1-2-3
[Xem thêm...]
Bạn Xem Chưa ?
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0049/Giây
Timeout: 54.7%
1/40/3067438C-STAT