- Thơm quá! Nhìn là muốn thèm rồi!
- Haha… Tôi biết là tôi cái gì cũng giỏi rồi nên mấy trò nấu ăn này là vớ vẩn thôi :">">
- Tự cao vừa vừa thôi ==”
- Hehe.. Thôi ăn đi tôi xem nào!
Tôi và em cùng ăn với nhau, tôi lấy dĩa lên và xoắn từng sợi lại cho vào miệng… Ôi má ơi! Không thể tin là món này do tôi nấu vì quá ngon Tôi phục tôi quá cơ! Tôi nhìn sang em, mắt em sáng lên!
- Thế nào? Ngon không?
- Oài! Tớ không tin là cậu làm đấy!
- kakaka… Cậu nghĩ Đỗ Hoàng Thiên Thắng này là ai chứ? Là 1 người giỏi toàn diện về mọi mặt nên cái này cũng tầm thường thôi
- Lại tự cao rồi! ==”
- Đúng thế mà! Cậu mà lấy được tôi là có phước lắm đấy, ăn ngon suốt ngày luôn :">">
Tôi trêu em mà mặt em cũng đỏ hết cả lên.
- Không thèm!
Nói rồi em cắm đầu vào mà ăn, thấy vậy tôi cũng vậy, cắm đầu vào đớp hết! Ăn xong tôi nhìn miệng em và tôi đều dính đầy nước sốt cà chua nên tôi lấy giấy lau cho tôi trước và rồi tiến lại chỗ em lấy thêm tờ nữa, từ từ lau cho em.
- Gì vậy chứ? Để tôi tự lau được rồi!
Nói rồi em cũng bỏ tay tôi ra mà lau đi.
- Ha ha.. nhìn cậu như con mèo ý :">">
- Có liên quan không? =.= Mồm mèo màu đỏ à?
- à ừ! Tôi quên mất Uống nước này rồi để đấy tôi dọn cho!
Tôi vào tủ lạnh lấy nước rót cho em tiếp rồi thu dọn chén đĩa trên bàn đi.
- Thôi! Cũng gần 2h rồi! Tôi về nhé!
- Ừm!
Tôi không còn cách nào níu kéo em nên cũng chấp nhận cho em ra đi!
- Cảm ơn cậu nhé!
- Ừm! không sao!
Tôi cùng em ra gara và lấy xe em ra cho em! Tôi dắt xe ra và mở cổng!
- Cậu về cẩn thận!
- Ừm! bye cậu, cảm ơn cậu nhiều lắm!
Tôi gật đầu rồi mỉm cười đáp lại em! Em lên ga và phóng đi, để lại tôi còn đứng sau mà ngóng theo em!
Tôi buồn bã trở vào nhà! Vậy là em đã về rồi! chán quá! Nhưng mà vừa nãy cũng vui vì được ngồi nói chuyện cùng em và còn được nấu ăn cho em ăn nữa chứ! Chắc em sẽ nghĩ tốt về tôi nhiều lắm! Nhưng mà như thế thôi thì vẫn không đủ, cái tôi muốn là tình cảm của em dành cho tôi cơ! Tôi đang chờ em đáp trả lại nó cho tôi nhưng sao tôi chờ mãi mà em vẫn chưa chịu phản hồi vậy? Tôi còn phải theo đuổi em bao lâu nữa chứ? Mọi thứ tôi làm cho em mà em vẫn chưa thấy sao? Cho tôi câu trả lời đi, tôi muốn sự quan tâm của tôi không phải là vô ích với em.
Chap 18
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho em, lúc đi là 10h, chắc là em chưa ngủ đâu, con gái mà, toàn thức khuya thôi, mà chẳng biết thức khuya làm gì nữa, nhưng mà chắc là lại làm mấy việc vớ vẩn như đọc truyện rồi onl facebook bla bla đủ kiểu:
- Hơ hơ!!! …Alo =.=!
Em nghe máy với cái giọng ngái ngủ, tôi trả lời em!
- Tôi đây!
- Có chuyện gì mà cậu gọi khuya vậy? Tôi đang ngủ mà ==”
- Hì! Không có gì đâu mà
- Không có chuyện thì cậu gọi tôi làm gì? =.= Hâm à?
- Hì Chúc ngủ ngon thôi mà!
- Ặc! @@ Cậu phá giấc ngủ của tôi thì tôi ngủ ngon kiểu gì?
- Hì hì! Xin lỗi! mai tôi đền bù cho cậu một thanh kẹo nhé ^^! Giờ thì chúc cậu ngủ ngon
- Bye!
Nói rồi tôi tắt máy và nhảy bổ lên giường mà ngủ!
Sáng hôm đó, tôi hớn hở dậy từ lúc 6h cơ, tôi mở cửa ra ngoài ban công để cảm nhận tia nắng sớm mai rồi tập vài động tác thể dục tự nhủ hôm nay sẽ là 1 ngày thật tuyệt vời rồi vào nhà vscn rồi thay quần áo ăn sáng chuẩn bị đi học. Hôm nay tôi đến trường thật sớm, chẳng hiểu sao nữa, nhưng mà trong tâm tôi luôn nghĩ đến hình ảnh của em mà thôi thúc tôi đi thật sớm để mau chóng gặp được em nên tôi mới đến sớm như vậy.
- À đúng rồi !!!!!
Tôi sực nhớ ra một việc đó là tôi đã hứa với em sẽ đền bù cho em thanh kẹo rồi mà. Đúng vậy, tôi xuống căn tin và mua một thanh Kitkat rồi hí hửng lên lớp. Tôi muốn được thấy em ngay sau khi tôi vào lớp và rồi tôi sẽ đưa thanh kẹo cho em còn em thì sẽ ngạc nhiên mà vui vẻ nhận nó từ tay tôi. Nhưng mà giấc mộng thì sẽ không bao giờ có thực, đúng vậy. Tôi vừa rời khỏi căn tin ra ngoài sân trường thì tôi nhìn thấy 2 hình bóng thân quen đang đi cạnh nhau và rảo bước lên cầu thang. Tôi sững người lại vì đó là An và Miu, họ đang đi cùng nhau!
Vậy là đây là thứ mà tôi chẳng bao giờ biết được, An và Miu luôn đi học cùng nhau ư? Tôi luôn đến muộn nên chẳng bao giờ biết được, chỉ có hôm nay tôi đi sớm thì mới biết được tất cả! Tôi không phải là người thông minh trong cái cuộc chiến giành tình cảm của em, tôi quá ngu ngốc, khinh địch, tôi luôn kiêu ngạo cho rằng mình luôn ở bên em không để thằng Miu có thời gian tiếp cận em nhưng tôi đã sai! Tôi mong đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi!
Còn em, em không thể xác định được trong mình tình cảm sao mà cứ làm tổn thương tôi vậy? Em cứ vui tươi bên tôi rồi lại cười nói bên nó mà chẳng quan tâm đến cảm nhận của tôi! Em thật là quá trẻ con mà! Nhưng mà chỉ mỗi cái việc này thôi không thể làm tôi bỏ cuộc được đâu!
Tôi lên lớn và vẫn giữ cái bộ mặt lạnh, vào đến lớp, tôi lại gặp cái cảnh cười nói thân mật của em và thằng Miu, tôi tức lắm, bề ngoài thì giữ vẻ mặt lạnh như không có gì nhưng trong tôi thì ruột gan cứ sôi sùng sục hết cả lên. Tôi vào chỗ ngồi, tức giận vứt thanh kẹo vào trong cặp và khóa nó lại!
“Này thì kẹo này! Vứt hết! Bỏ hết, cậu tàn nhẫn lắm! Cậu không quan tâm đến cảm xúc của tôi đâu, cậu chỉ biết nghĩ hạnh phúc cho riêng mình thôi”
Tôi cứ thâm nghĩ như vậy rồi đập tay thật mạnh xuống bàn trong vô thức “RUỲNH” Cả lớp quay sang hướng mắt về phía tôi!
- Cái gì vậy?
- CLGT?
Bây giờ tôi mới biết là vì sự vô ý của tôi mà tôi đang thành tâm điểm chú ý của cả lớp. Nhưng mà tôi vẫn lạnh lùng mà xử lý trường hợp một cách khôn ngoan:
- Nhìn gì? Đập con ruồi có sao không mà nhìn?
Rồi bọn nó cũng quay hết đi mà không thèm để đông đến tôi! Lúc đó tôi cùng thấy ánh mắt của em hướng về chỗ tôi nhưng rồi lại quay đi nhanh để bắt chuyện với thằng Miu!
Cả ngày hôm đó chán không thể nào tả được, tôi chẳng thèm nói chuyện với em cơ và em cũng chẳng nói chuyện với tôi nữa, chẳng biết tại sao nữa nhưng mà chắc chắn là nguyên nhân trực tiếp chính là em khiến tôi như vậy, tôi nghĩ tôi nắm chắc được em rồi cơ nhưng mà em vẫn tự tay rời bỏ tôi – người rất quan tâm đến em! Em là một người con gái lạ lùng, không dứt khoát được trong chuyện tình cảm của mình, đôi khi lại cực kì lạnh nhạt với người khác khiến người khác có cảm giác bị bỏ rơi, mà cảm giác bị bỏ rơi nó khốn nạn và tội nghiệp lắm nhưng em đâu có hiểu chứ!
Tôi hôm đó! Tôi nghĩ thông rồi, mình phải quyết tâm mới được! Tôi lấy điện thoại ra phone cho em. Tôi định rủ em CN này tham gia buổi offline mèo ở quán cafe …. ở Ba Đình, em thích mèo lắm ý, tôi biết điều ý mà, nhưng mà tôi sẽ rủ em thật sớm để cho em thu sếp lịch trước cho tôi, tôi sợ em trùng lịch đi chơi với thằng Miu mà bỏ mất tôi một mình nên phải hẹn lịch thật nhanh trước thằng Miu
- Alo… An à!
- Ừm tớ đây? Có việc gì không?
- Có đấy! ^^! Nhưng mà cậu có muốn nghe không? Cái này cậu thích lắm đấy?
- Hả? Cái gì vậy? Kể đi
- Đứng chắc vào nhé không ngã!
Tôi đùa em như vậy để tạo lên sự vui vẻ trong cuộc nói chuyện vì tâm trạng của tôi đang không vui.
- @@ Thôi nói hẳn đi, còn làm thế nữa ==”
- hì hì, đùa chút thôi mà! Nghe này!
- Ừm đang nghe này!
- Chủ Nhật này bận gì không?
- Không biết nữa! Nhưng chắc là rảnh, có gì vậy nói nhanh ^^!
- Đi offline mèo với tôi không Ở đó có nhiều mèo lắm ^^!
- oài! Mèo á? Có có, đi luôn ^^ nhưng ở đâu cơ?
Em hớn hở lắm khi biết tin mà tôi vừa nói! Tôi cũng vui được phần nào khi thấy em vui như vậy!
- Ừm! Ở Ba Đình ý mà, gần đây thôi
- Oài! T.T Xa vậy
- Xa đâu? Gần mà! Không thì hôm ý cậu chờ tôi ở VHNL đi rồi tôi đi ra đón cậu như lần trước :">">
- Ừm ^^ được đấy! Để tớ sắp xếp lịch nhé!
- Nhưng mà chắc chắc đi đấy nhé! Cậu không đi thì tớ giết :">">
- Hix, T.T chưa gì đã dọa nạt người ta rồi! Nhưng để xem tớ có trùng lịch đột xuất không đã :[[
- Tôi không biết đâu, ==” cậu phải để lịch của tôi lên hàng đầu đấy!
- Biết rồi =.=!
- Ừm! Bye nhé! Chúc cậu ngủ ngon!
- Ừm! cậu cũng ngủ ngon!
Tôi cúp máy và lên giường đi ngủ! Tối này tôi chẳng có hứng thú vời bài vở nữa! Tôi nghĩ nếu tôi quan trọng với em thì em sẽ không thể thất hứa với tôi đâu, nhưng mà tôi cũng chẳng biết trong em tôi ở chỗ nào nữa nên cũng không chắc là em sẽ đến! Tôi cá chắc là em cũng sẽ được thằng Miu rủ đi cho xem vì cái event này tôi biết được qua thằng Miu mà nên chắc chắn nó cũng sẽ rủ em đi dù có muộn hơn tôi đi chăng nữa! Nhưng mà tôi đang chờ đợi kết quả đây! Cũng sắp rồi, 4 ngày nữa thôi tôi sẽ biết được em coi trong ai và vị trí của tôi trong em là gì! Và khi biết được kết quả rồi thì tôi sẽ sẵn sàng cho kết quả của mình dù là xấu hay tốt.
Chap 19
Những ngày sau đó, tôi đã cố gắng thật vui vẻ và thân thiết với em, tôi sợ khi tôi lạnh nhạt thì em sẽ chẳng còn cảm giác với tôi nữa mà quên luôn mất tôi rồi thằng Miu sẽ là người đem lại cảm giác hạnh phúc vui vẻ cho em, lúc đó tôi sẽ chẳng còn là gì nữa và hai chữ bạn thân chắc em cũng sẽ quên luôn thôi!
Nhiều khi… anh muốn đốt cháy tất cả, nhưng lại sợ tàn tro bay mất…
Và anh đã tự hỏi lòng mình… khi em nhìn anh… em đã che giấu những gì… sau đôi mắt ấy?
Những ngày đó là những ngày quyết định của cuộc tình đơn phương của tôi, tôi làm mọi thứ khiến cho em vui vẻ, tôi ngồi tán chuyện với em mỗi khi ra chơi, về nhà tôi cũng gọi điện cho em rồi chúc em “Ngủ ngon” “Ngày mới an lành”. Nhiều lúc tôi mua những thứ em thích mà tặng em như những viên kẹo bạc hà nhân socola mà em thường bắt tôi mua mỗi khi hết tiết, rồi cả những con mèo bông nhỏ nhỏ tôi mua tặng em treo vào chùm chìa khóa và cặp cho thêm đẹp. Tôi đẩy hẳn thằng Miu ra khỏi những ngày này, và em không còn nói chuyện nhiều với nó nữa. Nhưng mà tôi biết là trong 1 khoảng thời gian nào đó em và nó vẫn gặp nhau và nói chuyện với nhau nhưng không đủ để tạo lên cảm xúc về tình cảm, chắc vậy quá :/
Cái buổi tối thứ 7 trước hôm tôi và em sẽ đi off tôi có gọi điện cho em.
- Alo… Thắng à!
- Ừm! Tôi đây
Có vẻ giọng của em không được vui cho mấy, chẳng biết em đang bị sao nữa
- Cậu mai có đi được không đấy hả Hứa với tôi rồi đấy nhé!
Tôi cố gắng giữ một thái độ vui vẻ với em như những ngày qua mặc dù trong thâm tâm tôi rất lo sợ.
- Ừm… Tớ không dám chắc nữa, mai tớ cũng có lịch hẹn rồi mà chẳng biết như thế nào nữa đây
- Ây xầy! Tôi bảo cậu là phải để lịch của tôi lên đầu rồi mà Không làm theo là xong với tôi đấy :">">
- Hix hix T.T Xin lỗi, nhưng tớ không chắc được mà Lần trước tớ đã bảo là tớ sợ trùng lịch rồi mà!
- Nhưng mà tôi hẹn với cậu trước nên phải ưu tiên chứ :">">
- Xin lỗi! Cho tớ thời gian quyết định đã, tớ sẽ thông báo cho cậu lại sau!
Tôi thấy thất vọng lắm, vậy là em đang phân vân giữa tôi và thằng Miu xem không biết đi cùng ai chăng? Nhưng tôi hẹn em trước mà nên em không được bỏ mặc tôi đâu đó! Tôi cố gắng giữ cái giọng vui vẻ mà đáp lại em!
- Ừm, nhớ đấy nhé! Cho cậu 6h thôi đó Cậu mà không đi thì tôi cũng chẳng muốn đi đâu, đi một mình chán chết!
- Ừ! Tớ biết rồi!
- Ừm! Thế nhé! Nhưng tôi mong cậu sẽ đến! Ngủ ngon nhé ^^!
Nói rồi tôi cúp máy. Vậy là ngày mai sẽ đến rồi. Không tin một sớm mai bình yên.
Sáng chủ nhật! Cái ngày định mệnh quyết định tình cảm của tôi đã đến. 6h sáng tôi tỉnh giấc, lấy điện thoại nhắn tin cho em:
“Ngày mới an lành nhé! Đừng quên cho tôi câu trả lời đó
Total Visits: 53783716
Visits Today: 376381
This Week: 1631516
This Month: 5778162
Total Visits: 53783722
Visits Today: 376387
This Week: 1631522
This Month: 5778168

Total Visits: 53783732
Visits Today: 376397
This Week: 1631532
This Month: 5778178
| Home | Lượt Xem: 1/ |