Mình cũng lung lay dữ lắm. Nhưng nhớ tới mấy câu chửi của các thím, mình hạ quyết tâm.
-Om, nhưng mai chị về SG rùi đấy.
-Dạ, chị nhớ mang quà ra cho em
-Lần tới sếp chị qua, có khi chị bay thẳng ra HP rồi về thẳng SG
-Không ghé HN hả?
-Om
Cả hai im lặng.
-Thôi em về nha,
Trong lòng mình có chút buồn buồn.
Chị gật đầu, quay lưng đi vô. Mặt chị xụ ra. Chị có đôi mắt buồn, lần nào nhìn mắt chị mình cũng cảm thấy như có hàng ngàn tâm sự (từ hồi trước khi có chuyện này nữa). Thường thì mình hay hỏi chị có gì buồn à, chị lại cười toe lắc đầu.
-Chị…
Em gọi, chị quay lại
-Chị đừng gây ra tai nạn nữa nha…
Mình không hiểu sao lúc đó lại nói thế nữa. Giờ nghĩ lại mới thấy có gì đó hơi vô duyên.
Chị gật đầu, lại quay lưng đi dô. Mình nhìn chị đi vào sảnh rồi phóng xe chạy mất.
Tối về, mình lên FB định nhắn tin cho chị. Mình phát hoảng vì không tìm ra FB chị nữa. Hình như mình bị block, không thể nhắn tin tiếp ở đoạn hội thoại với chị.
Mặt mình đờ ra, hàng trăm câu hỏi hoang mang. Có khi nào mai chị dô SG rồi biến mất khỏi cuộc đời mình không nhỉ. Tâm trạng lo lắng đó theo mình vào giấc ngủ. Mai mình lên núi chơi để suy nghĩ lại một lượt chuyện vừa qua. Lâu rồi không đi chơi...
(Updated) – Sáng 2/11
Ngày chủ nhật tươi hồng của em bắt đầu bằng tiếng chuông điện thoại. Khỉ thật, tối qua mất ngủ mà sáng còn có người gọi dậy sớm nữa. Cầm điện thoại lên ú ớ:
-A lô…
-Gọi chị hoài vậy nhóc
-Ủa… Chị hả? Chị đi đâu bữa giờ vậy?
-Ờm, hôm qua dẫn cháu chị đi chơi. Về mệt quá chị lăn ra ngủ luôn
-Vậy à? Mà chị dậy sớm thế? Mọi khi toàn ngủ cả ngày chủ nhật mà.
-Chị dậy tập thể dục
-Cái gì? Thể dục á, ha ha
Mình cười rất khả ố
-Em im ngay cho chị
-À quên, sao chị dám block FB em hả?
-Hả, chị block hồi nào?
-Chị xem lại đi, em không chat được với chị nữa, không tìm đc chị luôn
-Để chị xem
-Hừ, dám block FB của em còn chối nữa hả
-Đâu có
-Hừ, vậy hoy đi nha
-Ờm
-Bye chị
Một lúc sau, chọ gọi điện lại. Chị nói bữa hổm nghịch đt, chắc nhấn nhầm dô nút block, giờ FB nó bắt gửi lời mời kết bạn lại. Mình cũng bó tay, vì không xài Iphone nên mình không hiểu gì hết.
Mình online FB, thấy chị gửi lời mời kết bạn. Mình nt hỏi:
-Ai đấy?
-Dám hỏi ai vậy
-A, bà chị già đây mà, he he
-Ờ cười đi, chị block thât luôn
-Xong tí hiện lên news feed, … mới trở thành bạn với…, dở hơi ko?
-Chị có unfriend e đâu, tại Fb đó, em chưởi nó đi
-chưởi FB đứa nào hâm
-Thì em đó
-FB e có làm gì đâu, là FB của đứa nào hâm á
Mạt sát nhau chán chê. Chị nói phải đi xuống bếp mẹ gọi. Em rep, chắc đi ngủ tiếp chớ giề
Chiều, chị lại nt cho em:
-Sao em onl cả ngày vậy
-Chứ làm gì khác
-Tìm cô nào hang out đi
-Lời vàng ý ngọc đó hả, thôiiiiiii
-Ờm, chán nhở
- dạ, đời e với chị chán như nhau, thế cho chị vui hen
- Ko cần đồng cảm cho chị đâu…
Cuối cùng thì đã chẳng có gì xảy ra. Vẫn cãi nhau như cũ. Vui thật. Có lẽ thread đóng được rồi. Vài bữa chị lại ra HN, hai chị em lại đi ăn ốc, đi uống cf Hồ Tây. Không lo nghĩ gì nữa. Hy vọng là thế.
Đây là happy ending của mình.
Cảm ơn các thím đã tư vấn cho mình những ngày vừa qua. Những câu chửi có lý do và cả chửi phong long mình đều đọc cả. Có một điều mà mình muốn nhắn nhủ. Từ đầu lập thread, mình đã đặt tên là “Lỡ… với chị”. Cái chữ lỡ đã biểu hiện đây là chuyện ngoài ý muốn, ngoài tầm kiểm soát của mình và chữ chị xác định rõ vai vế của hai người. Nếu mà mình ko lỡ, thì đã ko có gì. Có mấy thím nói mình xác định kỹ lại tình cảm, mình đã làm và đó không phải là yêu. Nhất quyết ko thể gượng ép đến với nhau, như thế sẽ tan tành hết mọi thứ đã có trước đó giữa hai người. Mình chỉ thích chị, và cũng không rõ thích ở mức độ nào. Có thể ngày nào đó, mình với chị có thể cặp với nhau, nhưng ko phải theo cách này.
Mình đã nghe lời nhiều thím, ko tìm hiểu về nhân vật tên Lee nữa và quyết định đến nói chuyện thẳng để cả hai thống nhất ý kiến. Và mọi chuyện xong rồi, cả hai đều đồng ý giải quyết như thế. Đêm cuối cùng, mình rất thương chị. Nhưng ko thể lên phòng được, mình đã hạ quyết tâm, nhất quyết ko thể để xảy ra chuyện đó lần nữa. Có rất nhiều vấn đề rắc rối xung quanh câu chuyện, về gia đình mình, mối quan hệ của hai chị em trước đây, chuyện người đàn ông tên Lee, chuyện đổ vỏ, chuyện người thay thế, những điều chị muốn…
Nhưng đây là cái kết mình muốn. Ko như mọi người chờ đợi nhưng thế là được rồi. Mình giữ đc chị bên cạnh và cố gắng giúp chị những gì chị cần. Đó là điều mình muốn làm. Nhiều thím chửi mình rất nặng, nhưng mình ko rõ nếu rơi vào tình cảnh của mình thì các thím làm thế nào. Cứ thế mà sex tiếp à? Hay là chia tay nhau mãi mãi. Làm như thế, mình chẳng phải nhờ các thím làm gì.
Mình thừa nhận cách ứng xử của mình nhiều khi rất khờ. Mình xin nhận thoải mái. Nhưng mình ko có ý gì cả, chỉ xuất phát từ sự quan tâm thật lòng như những gì mình vẫn nói với chị trước đây. Chị hiểu và chắc là quý mình ở điểm đó. Nên khi FB bị khóa và ko đt được, mình vẫn bình tĩnh vì mình nghĩ chắc chắn chị không vì một câu nói mà làm chuyện-theo mình là ngớ ngẩn này.
Tạm biệt mọi người. FA muôn năm!
(Kể tiếp)
Đáng lẽ ra, topic này đã được cho cơ hội để chìm xuống, nhưng vì bản tính ăn hại của chủ thớt, nó lại tiếp tục được đào lên~~~
-------
Chào các thím, em lại trở lại và ăn hại hơn xưa…
Sau khi mọi thứ yên ổn với chị, một tuần sau, chị lại ra HN. Cảm giác ban đầu của mình là rất vui, như một đứa trẻ chờ ai đó đi rất lâu rồi mới về.
Mình đưa chị đi ăn phở gà, chị dẫn mình đi mua áo ấm. Mọi chuyện tưởng như sẽ mãi vui vẻ như thế cho đến khi mình nhìn thấy đôi dòng nước mắt trên má chị.
Đó là khi cả hai đang ngồi ở quán nước quen thuộc bên Hồ Tây. Mình nhìn chị, chỉ nhìn nghiêng thôi nhưng cả khuôn mặt dễ thương ấy như đập vào mắt. Chị khóc và nấc. Mình chưa thấy chị như thế bao giờ. Mình chỉ im lặng. Mình bối rối không biết phải làm gì. Tại mình hay tại ai?
Chị ngưng khóc, lại trở về vẻ cương nghị như bình thường. Chị nói dạo này công việc hết sức khó khăn, công ty chị sắp phá sản đến nơi. Nhưng đó chẳng phải lý do. Có nhiều thứ khiến người ta khóc, nhưng mình tin, với chị, đó không phải là công việc. Chị gắn bó với công ty này lâu rồi, áp lực không phải là chuyện mới xảy ra.
Chị lại kể đến gia đình. Ba má chị không cho đi nhiều nữa. Bắt về Sài Gòn làm ổn định còn lấy chồng. Chuyện này mình cũng có nghe nhiều lần. Nhưng chị có chịu đâu.
Những chuyện đó nhất quyết không phải là vấn đề.
Nhưng chị chẳng kể gì nữa. Đòi về, lại mè nheo đòi chở ra Hồ Gươm ăn kem. Ăn xong, mình đưa chị về khách sạn. Chị ngồi sau lưng ôm mình chặt cứng, khóc ướt hết áo. Về tới, chị vẫn khóc, dỗ gì cũng vậy. Mình băn khoăn tột độ. Mấy thằng nhóc trong khách sạn nhìn ra, mặt thế này. Mình xấu hổ cực, như kiểu chúng nó đang nghĩ: “A cái thằng này hại đời con gái người ta rồi tính chuốn đây mà”.
Đang luống cuống ko biết làm sao, chị nắm tay mình lôi xềnh xệch lên trên phòng.
Chị nói: “Tối nay ngủ ở đây với chị”.
“Không, em còn chưa tắm”.
Chả hiểu sao lúc đó mình lại nói thế. Thế là chị bắt mình đi tắm. Đắng lòng thành niên mở cửa không được. Đắng lòng hơn, cái cửa không cần mở thì nó lại cứ mở. Đó là cửa phòng tắm các thím ạ. Không thể đóng được @@ Tắm trong sợ hãi…
Đi ra, đã thấy chị nằm sẵn rồi. Mình có cảm giác như nô lệ ấy. Lồm cồm bò lên sau. Trùm mền lại @@ Chưa gì chị đã chồm qua ôm mình rồi. Ôi, cái cảm giác khi một người con gái mặc đúng cái váy ngủ lao vào ôm mình thật là bá đạo.
“Chị bị gì thế? Khùng hả?”
“Ờ, em đánh răng chưa?”
“Rồi…”
Chị chồm lên hôn mình. Mình cũng để yên. Xác cmn định rồi. Xong xuôi, lại rúc vào ngực mình cười hì hì. Ôi cái bà này làm mình phát điên lên mất. Nhưng rồi chẳng có chuyện gì xảy ra. Chị chẳng nói gì thêm nữa. Im lặng một lúc mình quay qua, đã thấy bả ngủ khì rồi. Mình cũng yên tâm và ngủ.
Sáng, mình dậy sớm để về đi làm. Cuống cuồng chạy đi mua đồ ăn sáng cho chị. Lúc về, bà chị mình ngồi chiễm chệ trên ghế. Vẫn chưa mặc bra vào và ra lệnh cho mình. Từ giờ mỗi khi chị ra đây thì phải qua ngủ với chị. Nói đoạn, bả xua mình về. Phũ phàng!
Đời mình bắt đầu bén duyên với chữ khổ từ đây…
Kể tiếp)
Hà Nội tự nhiên đang lạnh lại hóa nóng. Mùa đông gì mà nóng, dở dở ương ương như bọn con gái…
Chị lưu lại Hà Nội thêm vài hôm và tối nào mình cũng qua chỗ chị. Chỉ ngủ bình thường thôi. Chị ôm mình ngủ, áo mình đêm nào cũng ướt. Chị kể đủ chuyện cho mình nghe. Mình nằm im lắng nghe và thắc mắc những điều mình thấy lạ. Thương, giận, khó hiểu… mình mang mớ tâm trạng đó, chiều chiều ra bờ Hồ Gươm nhìn mọi người qua lại.
Thế rồi chị về lại Sài Gòn, lần về này, chẳng ai nghĩ lại dài đến thế. Đến giờ chị vẫn chưa ra lại.
---
Hà Nội cho mình nhiều kỷ niệm. Không tệ như mình nghĩ trước khi ra đây. Con gái Hà Nội xinh thật. Nhưng trong số đó, có một người chắc chắn mình sẽ nhớ mãi.
Chị tên là H, đang làm ở một đài truyền hình ở HN. Nhà chị ở đường Trung Hòa, sinh năm 88. Mình cũng chả hiểu sao lại có duyên với mấy người sinh năm 88 đến thế.
Cảm giác đầu tiên của mình về chị: Dữ. Bà chị này dữ kinh hồn. Mình gặp qua này qua sếp, ảnh dẫn đi gặp vì có dính một số việc cần phải làm với chị này. Mình hay trêu chị này là người con gái khiến cuộc đời em đau khổ.
Ấn tượng đầu tiên về chị: Rất dễ thương và giỏi. Mình rất nể chị. Nói cái gì chị cũng biết. Mình hiếm gặp người như thế. Từ âm nhạc, phim ảnh, sách… Chị biết nhiều lắm. Hai chị em mà tám với nhau thì cũng hết ngày.
Ban đầu gặp chị này, mình cũng hơi thích thích. Nhưng nghĩ mình chẳng với tới đâu, nên thôi. Chẳng đả động gì. Mình cũng không muốn xớ rớ nhập nhằng với thêm một bà chị nữa. Nhưng đời không như là mơ.
Tháng 10 và tháng 11, mình và chị cùng liên tiếp phải làm hai sự kiện lớn với nhau. Sự kiện mà bọn mình làm thường phải kéo dài tới tận khuya. Nhà chị thì ở gần nơi tổ chức, nên mình thành xe ôm bất đắc dĩ mất tiêu.
Sau sự kiện thứ nhất, hai chị em thân hẳn lên, mình hay rủ chị đi uống cà phê. Chị này đi du học Pháp 2 năm rưỡi, lắm chuyện lạ để kể cho mình nghe. Đi xem phim, mình thì trố mắt lên xem. Chị ngồi phân tích phim làm thế nào, hay hay dở…blah, blah, blah…
Có một điều phải nói, chị trông rất dễ thương, cái kiểu dễ thương ấy, theo mình thì rất hiếm.
Một lần chở chị, mình hỏi:
- Thế giờ chị có người yêu chưa?
- Chị chưa
- Vậy chị làm người yêu em đi, em đang kiếm đây
- Thằng này luyên thuyên cái gì thế
- Em bảo là em sẽ tán chị
- Ờ, vậy tán nhanh lên, hai năm nữa chị phải lấy chống rồi đấy
Ôi, cái chuyện chồng con cứ như cái gông đeo lên cổ phụ nữ Việt Nam ấy. Nhưng mà mình bảo tán là tán thật.
Một lần, hai người vào quán cà phê nhạc Trịnh. Chị bắt mình đánh đàn cho chị nghe. Mình cũng lọt tọt đi mượn đàn của quán. Xong xuôi, ngồi im re, ngại chẳng dám đánh. Chị nói đưa đàn cho chị và rồi: “Ngày gọi tia nắng long lanh qua hàng mi…”
Ôi, phát điên với cái bà này mất.
Chị này thích Kurt Cobain, rất may là mình cũng thích Nirvana. Thế là đánh được ngon lành bài The Man Who Sold The World ưa thích của chị. Mình chơi thêm vài bài của Keane
Total Visits: 53720301
Visits Today: 312966
This Week: 1568101
This Month: 5714747
Total Visits: 53720318
Visits Today: 312983
This Week: 1568118
This Month: 5714764

Total Visits: 53720324
Visits Today: 312989
This Week: 1568124
This Month: 5714770
| Home | Lượt Xem: 1/ |