Nó quay lại nhìn con bé, con bé cũng đã cầm trên tay 1 lon từ lúc nào.
- Uống bao giờ chưa đấy?
- Chưa, bữa nay tập uống.
- Đua đòi thế?
- Để sau này anh có người uống chung cho đỡ buồn
- Say anh không chịu trách nhiệm nhé.
- Có gì đâu. Em biết anh sẽ không làm gì em đâu mà.
- Nói trước bước không qua đâu.
Rồi 2 đứa ngồi uống. Con mẹ mới làm ngụm đầu tiên đã nhăn mặt như khỉ. Nó cười, làm 1 ngụm nữa, rồi lấy lon nước từ tay con bé, đặt sang 1 bên.
- Đừng có cố, con gái mà bia rượu trai nó không ưa đâu.
- Anh hông thích hở?
- Anh thì sao chả được. Với lại con gái cũng nên biết uống, miễn không ghiền là được. Lỡ có tiệc tùng gì cũng không bị dụ uống rồi chuyện không hay xảy tới nữa.
- Ừm. Vậy hông định tập em uống hở?
- Ngày uống ít thôi, 1 - 2 ngụm được rồi, uống cả lon vậy bụng bự lắm đấy.
- Đi... 1 xíu nữa
Nó vứt lon bia lại cho con bé, con bé thích thú cười tít mắt, rồi 2 đứa ngồi uống, vừa nói chuyện. Được tầm nửa lon con bé chịu không nổi, dấu hiệu sắp phun ra tới nơi rồi, nó kêu con bé ngừng, rồi nốc luôn phần còn thừa của con bé.
- Đi thăm nhà riêng của anh hông?
- Có hử?
- Ừ. Tầng 8.
- Giàu ghê. Có nhà riêng luôn
- Mua trả góp thôi mà. Mẹ đỡ đầu tiền đưa trước cho ngân hàng thôi, còn tiền góp hàng tháng trả nợ ngân hàng thì từ lúc đi làm anh tự chi.
- Vậy là ngon hơn nhiều người lắm rồi đó. Mà mới năm 3 thôi anh đã đi làm rồi à?
- Ừ, có đợt On the job Training mà em, thực tập rồi anh cũng làm thêm với chỗ thầy.
- Ngầu dữ
- Nói mà cái mỏ tròn vo luôn. Say rồi hử?
- Có đâu.
- Đi nổi hông, leo thang bộ đó.
- Hả? Hông có thang máy hở/
- Có, mà đi thang bộ cho khỏe
- Anh điên quá.
- Ờ.
- Vậy anh cõng em nha, em bị đau chưng hông đi thang bộ được
- Thôi thế đi thang máy
- Yeah!
-------------------
- Đẹp ghê. Vừa vào nhà, con bé đã reo lên.
Ừm, cũng đẹp, đã thời gian khá lâu rồi nó chưa quay lại chỗ này. Dù rằng mỗi tuần cô giúp việc đều qua lau dọn. Nó chỉ để một ít quần áo, vật dụng cá nhân, 1 bộ salon, 1 điều hòa, TV, tủ lạnh bếp núc gì đó, lâu lâu nó đi xa hoặc học hành với chúng bạn thì sang đó học rồi ngủ luôn để đỡ phiền gia đình.
Mới đó mà đã mua được 3 năm rồi. Haiz. Nó nhìn con bé, con bé cũng thích cái không gian mới này vô cùng.
- Thích ghê!
- Ừ.
- Sao vậy, lại có tâm sự hở? - con bé nhìn nó, nghiêm túc trở lại
- Không
- Nói đi... cứ giữ trong lòng thế sao ổn được.
- Hồi đó người đó cũng thích thú như vậy khi anh dắt người đó tới đây khoe. Cũng một thời gian dài anh từng nghĩ rằng nơi này sẽ là tổ ấm cho anh với người đó...
- Ừm.
- Chuyện cũ khó quên thôi.
Nó lại tủ lạnh, lấy bình rượu nho trong đó, rồi làm 1 ly rum. Cứ tối về là nó cần món này mới ngủ được.
- Đừng uống nữa, hôm nay anh uống nhiều rồi còn gì. Hồi trưa đã uống với bạn rồi, hồi nãy cũng uống.
- Một chút thôi.
- Đừng mà.
Nói rồi, con bé giật lấy ly rượu của nó, uống một hơi hết sạch. Dù đã pha với nước, mật ong, nhưng cái vị nồng đặc trưng của rượu nho vẫn còn, con bé nhăn mặt. làm 1 ly nước đầy, uống hết sạch...
- Cay......
- Ừ, may là pha rồi đấy. Lần tới đừng chơi dại thế nữa
- Dạ. Anh cũng đừng uống nữa.
- Say rồi bắt anh cõng về à?
- Chưa say mà. Còn nói được nè.
- Ừ.
- Phải chi em tài giỏi hơn...
- Để làm gì?
- Để nghĩ ra cách làm anh không buồn nữa.
- Muốn anh hết buồn thật à?
- Ừm.
- Ôm anh một cái đi.
Không cần suy nghĩ, con bé tiến lại gần, ôm chặt lấy nó. Dụi đầu vào ngực nó. Nó đứng đó, lọ mọ pha thêm 1 ly rượu nguyên chất, uống một hơi hết sạch. Phải... nó cần có 1 chút can đảm để nói với con bé vài chuyện.
- Em bây giờ khác với những gì anh từng nghĩ quá.
- Là sao anh? Con bé tròn mắt nhìn nó?
- Hôm mùng 1, lúc chở mẹ về quê nội, tình cờ anh gặp em ở công viên.
Con bé nghĩ một lúc... Rồi véo má nó.
- Hì, anh nghĩ em hẹn hò với người khác nên thất vọng hở
- Một chút.
- Hèn gì dạo gần đây anh khá lạnh lùng với em. Trước kia anh đâu có.
- Thất vọng chứ, nhưng chịu rồi biết sao giờ. Anh đâu còn nhiều niềm tin nơi con gái.
- Ừm. Vậy giờ em kể chuyện anh sẽ nghe và tin chứ?
- Tùy vào câu chuyện đó thế nào.
- Người đó là người trước kia em thích, gọi là mối tình đầu hay mối tình đơn phương của em cũng được.
- Ừm.
- Hôm tết người đó tới nhà rủ em đi dạo 1 chút. Em cũng đi, 2 đứa ngồi kể chuyện hồi xưa này nọ, rồi tới chiều thì người đó tỏ tình em, nói là người đó thích em, rồi từ một vài đứa bạn cũ cũng biết em đã từng rất thích người đó.
- Thanh niên đó chọn đúng ngày ghê .
- Rồi em từ chối.
- Đầu năm đầu tháng chơi ác thế
- Em nói với người đó em có người yêu rồi. Ngoài ra thì em cũng nói em chưa từng nghĩ sẽ chấp nhận người đó, vì ngày xưa người đó lăng nhăng lắm, chả nghiêm túc với cô nào bao giờ.
- Ừm. Mà đang tương tư anh nào thế?
- Chội ôi, ghen luôn kìa
- Mình có là gì của nhau đâu mà anh phải ghen?
- Ừm. Cũng đúng. Thì người đó tốt với em lắm, sống tình cảm, nhiều bè bạn, bên cạnh người đó cảm giác lúc nào em cũng được che chở. Khác xa anh nhiều lúc, lạnh lùng, lúc nào cũng nạt nộ em.
- Ừm. Thì dù có cố thế nào cũng đâu thể thay đổi trong một sớm một chiều được em.
- Hổng ghen nữa hở?
- Hông.
Nó nhìn con bé. Nó cười. Hầy... Gỡ cũng chẳng được nữa rồi.
- Anh hông đáng đâu.
- Lựa chọn của em thôi mà.
- Ngoài đó vẫn còn bao nhiêu người khác tốt hơn, yêu chiều em hơn anh thôi, đừng cố chấp quá. Anh đã gây ra quá nhiều bất hạnh rồi, anh không muốn em xảy ra chuyện gì.
- Em hiểu rõ tình cảm của anh và em dành cho nhau. Em đợi được mà.
- Đợi tới bao giờ?
- Tới khi anh chấp nhận em.
- Đúng là con nít.
- Qua 18 rồi nhé. Người lớn rồi nhé!
- Ừm, em người lớn.
- Em đã tưởng mình đủ mạnh mẽ để bỏ mặc tất cả những người nào không thuộc về mình.
- Giờ cũng nên mạnh mẽ như vậy đi chứ.
- Anh ôm chặt quá, em không làm được.
- Anh đã ôm em đâu?
- Hông biết nữa. Em thấy anh ôm chặt quá trời luôn nè. - càng nói con bé càng siết chặt tay quanh lưng nó. Nó cười, nó hôn lên trán con bé
- Về thôi, em say rồi.
- Một chút nữa.
- Ừm
- Anh... còn yêu chị nhiều chứ?
- Nhiều. Tình yêu đó chưa bao giờ vơi đi cả.
10 phút sau...
- Được rồi, về nào.
- Ừm.
Con bé bật khóc... Vì điều gì bản thân con bé và nó đều hiểu rõ. Cảm giác dù hiểu rằng nó có chút tình cảm với con bé, nhưng tình cảm đó mãi mãi cũng không đủ lớn để 2 đứa nó tiến tới bên nhau được. Con bé hiểu, dù có thể nào thì mãi mãi con bé vẫn không thể là người nó yêu thương nhất được. Con bé khóc cho cái số phận của con bé... 2 lần yêu, 2 lần nó là người rút lui trước...
Con bé lững thững bước ra cửa, sụt sùi nước mắt. Nó chạy theo, kéo con bé, ôm chặt vào lòng. Nó lau nước mắt cho con bé, rồi đặt lên môi con bé nụ hôn đầu đời. Nó thấy được sự bất ngờ trong con bé, nó cũng thấy được cái phản ứng vụng về của con bé khi hôn. Nó mỉm cười, nhìn con bé. Con bé trân mắt nhìn nó, rồi cắn nhẹ vào mũi nó, môi nó, rồi từ từ hôn nó... Nó giật mình... Người duy nhất có kiểu hôn lạ đời này mà nó biết, là em... Có những thứ những tưởng tưởng rằng sẽ mãi cho vào quá khứ, nay lại xuất hiện ngay trước mặt.........
Nó đáp lại nụ hôn của con bé, ôm chặt con bé. Nó chốt cửa, kéo nhẹ dây kéo của chiếc đầm con bé đang mang trên người...
------------------------------------------------------------
"Anh xin lỗi". đó là câu duy nhất nó nói được lúc thức dậy. Đồng hồ đã điểm 9 giờ sáng, nó biết nó sẽ lại nghỉ học... Nó thấy em nằm đó, mắt nhìn xa ra cửa sổ, nó thấy mắt em đỏ cay... Vậy là từ đêm qua tới giờ em không ngủ. Nó quàng tay lên người em, nhìn em. vẫn làn da mềm mại, ấm áp, vẫn là đôi tay nhỏ nhắn cả đêm đã ôm lấy nó, vẫn đôi môi em khẽ rên lên từng tiếng....
- Anh dậy rồi, vậy em tắm rửa rồi về. Em không có chìa khóa nên không về trước được.
Trưa hôm đó, nó tới nhà cậu gặp em, thì hay chuyện em đã về nhà thăm mẹ.
Tối hôm đó, nó gọi điện cho mẹ em, thì mẹ nói em chưa về.
Một lúc lâu sau nữa, mẹ em gọi lại cho nó, nói với nó rằng em đã về quê nội ở Hà Tiên (cách Sài Gòn hơn 300 cây số) để thăm nội và nghỉ cuối khóa (trường em mỗi khóa nghỉ 1 tháng). Rồi nó gọi cho em, nó nói nó xin lỗi, nó nói em hãy lên đây đi, nó muốn bù đắp tất cả cho em. Em nghe xong không nói gì, tắt máy. Đêm hôm đó nó nhận một tin nhắn từ số máy của em...
"Em biết người anh yêu mãi mãi không phải em. Em biết điều đó chứ, nhưng sao em không thể buông anh ra được. Ngay lúc anh hôn em, em đã muốn tát anh một cái, muốn chửi anh là thằng khốn, muốn bỏ về, nhưng em không làm được. Suốt cả đêm bên em, anh không cười, cũng chẳng nói yêu em thích em. Em biết em ngốc khi nghĩ rằng chỉ cần giao phó cuộc đời của em cho anh thì anh sẽ thay đổi. Nhưng chắc cuối cùng chỉ còn mình em là sai thôi. Anh không cần xin lỗi. Chẳng ai có lỗi trong chuyện này. Kẻ nào ngu ngốc thì kẻ đó phải gánh chịu hậu quả thôi. Em không trách ai cả. Anh có người anh yêu và người đó có lẽ mãi mãi sẽ chẳng là em. Em chấp nhận được mà"
Chẳng hiểu vì sao nó lại làm như vậy. Nếu là những đứa con gái trước kia, nó đã sẵn sàng bỏ mặc rồi. Nhưng với em, nó không thể. Cứ nghĩ tới chuyện người nó có tình cảm lại ra đi, nghĩ tới cảm giác bất lực khi trân mắt nhìn thi thể của người con gái nó yêu... giờ nó không thể an tâm được...
Ngay sáng hôm sau, nó gọi điện cho mẹ em xin địa chỉ nhà bà, rồi ngay trong buổi sáng, nó xách xe chạy thẳng ra Hà Tiên. Phải tới 3 giờ chiều nó mới tìm ra được căn nhà của nội em. Nó thấy em đang chơi với lũ trẻ trong nhà, nó thấy em cười... Rồi em thấy nó, em cười, em nói rằng em biết nó sẽ tới, nhưng không nghĩ là sớm thế.
"Anh về đi, anh tới là em vui rồi, ít ra anh cũng còn nghĩ tới em. Nhưng em cần thời gian để chấp nhận anh à".
Rồi nó ở chơi thêm một lúc nữa, nó xin lỗi, nó nói mọi điều chỉ mong em quay về... nhưng nó không thể thay đổi trong 1 sớm một chiều được. 6 giờ tối, nó lên đường về lại SG. 12 giờ đêm, nó đã có mặt trong căn phòng của nó, vẫn còn đó dư âm của đêm hôm trước, vẫn còn đó một vệt nhỏ màu hồng nhạt trên tấm trải giường...
Nó lại nghĩ tới người nó yêu... Rồi nó chợt nhận ra một việc nó cần làm, bằng không cả đời này nó sẽ không thể tha thứ cho mình nữa. Nó không muốn cái hoàn cảnh tương tự lại xảy đến với em, nó không muốn người con gái nào bên cạnh nó cũng sẽ lại có những ngày tháng như thế....
Rồi hôm sau nữa, nó nghỉ học, từ sáng sớm nó lại đánh xe về nhà nội em. Nó gặp ông bà, nó nói nó là bạn trai em, nó nói em đang giận nó, nó biết lỗi, nó sai, nó cần em, nó xin phép ông bà cho đón em về... Em chỉ nói nó, "ai về đi học đi, đừng xuống nữa, em không thích"
Rồi suốt 1 tháng, cứ T7 là nó lại phóng xe xuống Hà Tiên, ở lại 1 đêm, chủ nhật lại về. Tới lần thứ 5 nó xuống, nó chở em lên lại với nó, chính thức chấm dứt 1 tháng giận nhau, và cũng chính thức bắt đầu tình yêu với em...
- Từ bao giờ anh quyết định đi tìm em vậy
- Từ lúc em về.
- Tại sao?
- Anh không muốn một lần nữa phải mất đi người anh yêu.
- Ừm...... anh... yêu em nhiều chứ?
- Chưa đủ nhiều, nhưng tình cảm anh giành cho
Total Visits: 52675740
Visits Today: 130338
This Week: 523540
This Month: 4670186
Total Visits: 52675746
Visits Today: 130344
This Week: 523546
This Month: 4670192

Total Visits: 52675754
Visits Today: 130352
This Week: 523554
This Month: 4670200
| Home | Lượt Xem: 1/ |