watch sexy videos at nza-vids!
Girl XinhAndroidGame
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Tìm Kiếm| Tập tin: (0)
↓

Truyện Teen Giá như dừng yêu phần 2 Chap 1-17

Ad AnhVina (ADMIN) (ON)
clock18.05.26 / 12.49.58 PM


- Được rồi…tui thua nên tui làm, miễn là trong khả năng.
- Minh định hỏi về Tiểu Quỳnh.
- Chị tui sao?
- Dạo này thấy Tiểu Quỳnh sao sao ấy.
- Sao là sao…nói rõ xem nào –Trúc Quỳnh chau mày.
- Tiểu Quỳnh đối với tôi tỏ ra rất lạnh nhạt, hình như Quỳnh giận tôi chuyện gì đó.
- Sao có thể vậy…tuần trước chị ấy còn hỏi tôi có gặp ông không mà. – Trúc Quỳnh làm bộ khó hiểu.
- Rồi Quỳnh nói sao? – tôi hồi hộp.
- Thì không chứ sao. – Trúc Quỳnh nói tỉnh khô.
- Ơ…thế còn hỏi gì về tui nữa không.
- Hết rồi! Mà sao ông hỏi chị tui kỹ thế, có ý gì à. – Trúc Quỳnh khẽ cười.
- Ừ… à không... đâu có - tôi gãi đầu.

Bắt đầu lắp ghép các dữ kiện lại xem nào, một tháng trước ,tôi cảm nhận được nàng thích mình nhưng sau đó tôi quay về với Quỳnh Chi. Mới đây nàng còn hỏi thăm tôi nhưng đến khi gặp thì lại thấy nàng vui vẻ với Bảo và chả đếm xỉa gì tới mình. Vậy là sao? Là tôi ảo tưởng Tiểu Quỳnh thích mình, hay nàng đang thăm dò tôi. Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định - “mình cần một phép thử”.

Sáng thứ sáu, tôi đến quán café mang theo một bản vẽ, 3 tờ A3, một cây bút chì, một cục tẩy và một dây buộc quà hình chiếc nơ.

Tiểu Quỳnh từ bàn bên cạnh bước lại chỗ tôi, sở dĩ tôi đoán là nàng vì chỉ cần nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của nàng là đã cảm nhận được rồi, chằng cần phải nhìn chằm chằm vào ngực làm gì.
- Minh dùng gì?
- Cho Minh một cappuccino
- Minh đợi một lát – nàng khẽ liếc qua mấy tờ giấy rồi bước vào quầy bar.
Lát sau Tiểu Quỳnh mang ra tách cappuccino, trên lớp bọt sữa là một dấu hỏi, bên dưới kí tên “mi mi”. “Chắc là đang tò mò đó mà” – tôi khẽ cười, nhấp ly cappuccino rồi đưa bản vẽ lên đùi, kẹp tờ giấy vào, giơ bút chì lên về phía quầy bar, nheo một mắt lại và ngắm sau đó đặt bút xuống và bắt đầu vẽ Mi Mi.

Tôi học vẽ chân dung vào năm lớp 12, khi đó còn đang theo đuổi Thúy Anh. Nhớ khi ấy, Thúy Anh mơ ước trở thành kiến trúc sư, nên nàng đi học vẽ để thi vào trường Kiến Trúc, tôi cũng lò mò đi học cùng. Sau khi hết năm lớp 12, Thúy Anh cùng gia đình sang Úc định cư còn tôi thi vào trường Kiến Trúc nhưng không phải ngành kiến trúc mà lại là xây dựng vì Ngành Kiến Trúc lấy điểm cao, chỉ tiêu thấp nên tôi e không đậu. Lại lan man mất rồi, khi nào rảnh sẽ kể chuyện này sau vậy, quay lại với Tiểu Quỳnh nào.

Vẽ chân dung một người ngồi yên đã khó, thế mà Tiểu Quỳnh cứ đi qua đi lại, lắc đầu bên này, quay người bên kia, hình như nàng biết tôi vẽ mình nên cố tình làm khó. Đang vẽ thì nàng bê khay nước đứng sau lưng tôi, tò mò dòm vào, tôi biết chứ, thấy cái bóng mà, để nàng nhìn vài phút, tôi vươn vai quay lại, Tiểu Quỳnh giật mình quay đi, lúng túng bước về phía quầy bar. Tôi vừa nhìn vừa dùng trí nhớ để vẽ ra những đường cong đẹp nhất trên khuôn mặt Mi Mi.

Khi bức tranh đã hoàn thành và không thể hoàn hảo hơn được nữa, tôi đặt bút kí tên mình dưới chân dung sau đó cuộn lại rồi dùng dây buộc lại rồi đi lên quầy bar.
- Quỳnh ơi, cho Minh gửi tiền.
- Của Minh 30 nghìn – nàng đưa cuốn sổ kẹp bill rồi quay đi tiếp tục pha chế ly cocktail.
Tôi kẹp tiền vào sổ và đặt bức chân dung bên cạnh.
- Minh về nhé.
- Ừ – nàng gật đầu.
Tôi ra về, lòng hạnh phúc khi nghĩ đến việc Mi Mi sẽ vui thế nào khi thấy bức chân dung.

Thứ 7, tập võ đến 8h thì anh Long đi đến hỏi.
- Minh
- Dạ.
- Tối nay có bận gì không?
- Không bận gì ạ.
- Vậy tốt quá, tối nay clb đi tặng cơm nhưng lại thiếu người nên định kêu em đi cho đủ, vậy được không?
- Vâng, được mà – tôi tươi cười gật đầu.
- Em đi cùng với được không? – Bảo nhanh nhảu hỏi.
- Ừ được, vậy thì càng tốt…mình xin phép thầy về sớm một chút.
Chúng tôi ra đến bãi xe, anh Long chở Tiểu Quỳnh, còn Bảo thì cứ nhìn nàng, thấy mà bực. Chúng tôi ghé qua chùa, tôi chở thùng cơm, Bảo chở thùng cháo sau đó đến công viên 23/9. Các tình nguyện viên đã tập trung đông đủ, chủ yếu là nữ, nhiều bạn đi xe đạp. Không khí gần chợ bến thành về buổi tối thật nhộn nhịp, ai cũng góp một tay chia các phần cơm và cháo ra, Bảo chỉ lớ ngớ tìm cách bắt chuyện với Tiểu Quỳnh, nhưng nàng tỏ vẻ không quan tâm, xong đâu đó, anh Long gọi mọi người tập trung lại.
- Mọi người bắt cặp để cùng đi nhé, một bạn nam đi với một bạn nữ, xe đạp các bạn để lại đây bên clb sẽ trông.
Mọi người bắt đầu tìm đối tượng cho mình, anh Long gọi tôi.
- Minh…em đi với ai?
- Em đi với Tiểu Quỳnh ạ.
- Vậy hai đứa lên đường cẩn thận.
- Còn em – Bảo lớ ngớ hỏi.
- Em đi với bạn kia nhé – anh Long chỉ cho Bào một bạn nữ khá mập mạp, Bảo uể oải đi lại xe.
- ……….. – Tiểu Quỳnh tủm tỉm cười đi theo tôi. Đến khi nàng ngồi sau xe, tôi quay lại nói.
- Ngồi cho vững nhé.
- ……………- Nàng không trả lời.
Xe đi được một đoạn thì Tiểu Quỳnh nói vẻ giận.
- Ai bảo mình muốn đi cùng Minh?
- Ơ….cái này – tôi lúng túng
- Không hỏi ý kiến Quỳnh mà cứ nói với anh Long thế à? – nàng tiếp tục truy vấn tôi.
- ……….. – tôi không biết phải trả lời thế nào.
- ………….. – Quỳnh cũng không nói gì.
- Ha ha…Lỡ lên xe Minh rồi không xuống được nữa đâu. – tôi cười
- Cái gì hả - Tiểu Quỳnh véo vào hông một cái đau điếng.
- Ui...da
Từ giây phút ấy, nàng đành ngoan ngoãn ngồi cho tôi muốn chở đi đâu thì đi, không ý kiến nữa. Buổi tặng cơm vẫn như thường lệ. 10h chỉ còn hai phần cháo, đang đi thì chiếc xe bỗng loạng choạng, bánh trước bị thủng.
- Bây giờ sao đây? – Tiểu Quỳnh cắn môi lo lắng.
- Không sao đâu…chắc gần đây có chỗ vá – tôi chấn an.
Tôi nổ máy rồi dắt chiếc xe, Tiểu Quỳnh đi bên cạnh. Hai đứa đi trên con đường nhỏ và vắng vẻ. Không gian chỉ có ánh đèn đường từ những cột điện chi chít dây nhợ, tiếng chiếc xe tôi nổ xình xịch, chốc chốc lại có tiếng người bán bánh giò vang lên trong con hẻm nào gần đó.
- Nặng không Minh?
- Không sao…nhẹ òm à. – tôi gượng cười.
- Hay để Quỳnh đẩy một tay .
- Được rồi…Minh đẩy được.
- Xa nhỉ…đi cả trăm mét rồi mà chưa thấy tiệm sửa xe nào – nàng lo lắng.
- Hơn 10h rồi mà, sợ họ đóng cửa hết rồi.
- Vậy tính sao?
- Chắc là còn mấy tiệm vá xe bên đường, Quỳnh đừng lo.
- ………….
- …………
Hai đứa lặng lẽ đi, Tiểu Quỳnh đi bên cạnh tôi muốn nói thật nhiều, vậy mà chẳng nghĩ được câu nào ra hồn. Bỗng nhiên tôi ước giá như chẳng có tiệm sửa xe nào để tôi được đi bên nàng mãi.
- Cảm ơn Minh về bức tranh nhé – nàng nói nhỏ.
- Ừ…Quỳnh thích không?
- ……….
- ….
- Thích.
- ……
- Quỳnh thích là được rồi.
- ………..
- ……..
- Sao hôm bữa… Minh nhìn gì vậy…– nàng thẹn thùng
- Ấy không…là ..hiểu lầm.
- Hiểu lầm sao? – nàng dừng lại, tôi cũng dừng theo.
- Tại…lần nào Minh cũng nhận nhầm hai chị em Quỳnh cả, nên Minh nghĩ phải tìm ra đặc điểm để phân biệt hai người, thế là Minh thấy Quỳnh có cái dây chuyền. – tôi gãi đầu
- Hi…Hi…vậy mà không nói sớm. – Tiểu Quỳnh tủm tỉm cười và lại bước tiếp.
- Hai người giống nhau quá mà. Lúc đầu Minh cứ nghĩ Quỳnh đeo khuyên tai hay cái gì đó để dễ nhận dạng vậy mà chẳng thấy.
- Hi…Quỳnh có khuyên tai, nhưng không đeo thôi, chỉ lúc nào lên sân khấu biểu diễn mới đeo, còn Trúc Quỳnh nó không có sỏ khuyên.
- Sao vậy? – tôi ngạc nhiên.
- Hồi bé, lúc mẹ dẫn hai đứa đi sỏ khuyên, nó sợ quá cứ khóc mãi, mẹ dỗ không được nên đành đưa nó về, hứa là không sỏ khuyên cho nó thì nó mới nín.
- Trông Trúc Quỳnh vậy mà nhát nhỉ - tôi khẽ cười.
- Hồi bé nó dễ thương lắm, chỉ sau này mới thay đổi vậy thôi.
- Sao lại thay đổi?
- Chuyện khó nói lắm, Minh thông cảm…Quỳnh không kể được.
- À…là Minh nhiều chuyện.
- Hi….Ấy…có tiệm sửa xe kìa – Tiểu Quỳnh chỉ tay về căn tiệm phía trước.
Ngay trước cửa, một bác lớn tuổi tựa người vào chiếc ghế nhựa phả hơi thuốc vẻ khoan khoái.
- Bác ơi, vá con cái xe được không ạ? – tôi hỏi.
- Tiệm đóng cửa rồi, dắt đến đầu đường kìa có chỗ vá đấy – bác ấy lắc đầu.
- Bác ơi, đi đên đầu đường thì xa lắm…bác giúp bọn cháu đi, năn nỉ mà – Tiểu Quỳnh làm bộ năn nỉ.
Ông ngước lên nhìn Tiểu Quỳnh.
- Thôi được rồi…dắt vào đây – ông đứng dậy vào trong lấy đồ nghề.
- Hi… - nàng tủm tỉm cười.
- Đúng là khó qua ải mỹ nhân – tôi khẽ cười.
Chúng tôi ngồi ghế đợi, Tiểu Quỳnh quay sang hỏi.
- Minh đói không?
- Ừ…có hơi đói.
- Còn hai phần cháo…mình ăn đi cho đỡ phí – nàng lấy hai hộp cháo ra.
- Ừ…Minh cảm ơn.
- Hai cái đứa này hẹn hò kiểu gì mà giờ còn đói là sao? Bộ mày không mời con bé ăn à? – Người đàn ông quay sang hỏi.
- Dạ không…bọn cháu đâu có hẹn hò gì.
- …. – Tiểu Quỳnh ngượng đỏ mặt.
- Đừng có nói láo…từng tuổi này rồi, không qua nổi mắt bác đâu.
- Đâu có bác ơi - Tôi lắc đầu quầy quậy.
Chúng tôi vừa ăn xong hộp cháo thì bác sửa xe cũng vá xong.
- Của chú mày 10 nghìn.
- Dạ cháu cảm ơn ạ - tôi rút tiền gửi lại bác ấy.
- Cháu cảm ơn bác.
- Ừ…chở con bé về cẩn thận nhé – bác nói theo.
Lòng tôi bỗng vui, hình như đi đến đâu Tiểu Quỳnh cũng được mọi người yêu mến. Tôi đưa nàng về đến nhà thì đã hơn 11h tối.
- Quỳnh ngủ ngon nhé.
- Minh cũng vậy…mai có qua uống coffee không? – Quỳnh khẽ cười.
- Chắc không được rồi.
- Sao vậy?
- Mai Minh về quê rồi, phải tuần sau mới vào lại Sài Gòn.
- Vậy à…vậy chúc Minh về nhà vui – nàng mỉm cười.
- Minh cảm ơn… Quỳnh vào nhà đi.
- ….– nàng vẫy tay bước vào sau cánh cổng.
CHƯƠNG 2: QUÊ HƯƠNG
Chiều chủ nhật, tôi gọi cho Phương Vy.
- Alo…em chuẩn bị hành lý đi nhé, khoảng 6h anh qua đón.
- Em chuẩn bị từ sáng rồi.
- Mang theo gọn gọn thôi.
6h, tôi qua đón Phương Vy.
- Anh giúp em – Phương Vy xách chiếc balo một cách khổ sở.
- Trời…đồ đâu mà lắm thế, đã bảo là mang gọn thôi – tôi nhăn nhó đặt cái balo lên trước.
- Có một tí đồ - em ấy bĩu môi.
- Thôi được rồi, lên đi…mang giúp anh cái balo – tôi đưa chiếc balo cho P.vy
- Sao nhẹ quá vậy – em ấy ngạc nhiên
- Có phải như em đâu…anh mang theo có ba bộ đồ với hai cái quần đùi.
- Biết rồi…biết rồi đi lẹ đi, kẹt xe bây giờ. – P.vy thúc vào hông.

Trước khi lên tàu, tôi mua mấy chai nước và bánh mì ngọt để phòng trường hợp P.Vy kêu đói.Tàu SQN2 rời ga lúc 19h25. Đã quá quen với những chuyến tàu vào ra Sài Gòn, đến nỗi tôi gần như thuộc làu những gì mình sẽ nhìn thấy trên một toa tàu, hai bên đường, những nơi tránh tàu ….v..v.

Đoàn tàu dần rời xa thành phố, hai bên cửa sổ là hàng dài xe máy đang tránh tàu, những ngôi nhà phố nhấp nhô, lộn xộn với ánh sáng rực rỡ từ các cửa tiệm. Âm thanh từ đường ray, tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ át hết mọi âm thanh khác và những tòa cao ốc lung linh cứ nhỏ xíu lại rồi mất hút.

Trên toa, chiếc xe bán hàng được hai nhân viên đẩy đi dọc hành lang, họ hỏi hành khách có ai đặt cơm hay cháo không, một cậu trai loay hoay tìm cách tránh cho họ đi qua, một ông khách mập mạp hỏi mua ly café đá, chiếc xe dừng lại ngay bên Phương Vy, em ấy quay sang tôi.
- Anh ăn gì chưa?
- Chiều anh ăn rồi…còn em.
- em cũng vậy…Mấy giờ tàu về đến nhà vậy anh?
- Chắc khoảng 7h

Chúng tôi nói chuyện một lúc sau đó Phương Vy lấy điện thoại ra chơi game còn tôi chống tay nhìn ra cửa sổ, chỉ một khoảng tối lướt qua trước mặt vù vù, trong toa có tiếng hai vị khách người Pháp đang xì xầm gì đó, tôi lấy chai nước bóc ra uống rồi đưa chai khác cho Phương Vy.

Trang: « 123427 »
Đến trang:

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp AnhVina nâng cao chất lượng bài viết !
Like XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 55021861
Visits Today: 96234
This Week: 96234
This Month: 7016307

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/Dislike XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 55021863
Visits Today: 96236
This Week: 96236
This Month: 7016309

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Bình luận bài viết
Tên bạn:

Nội dung:

XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 55021864
Visits Today: 96237
This Week: 96237
This Month: 7016310

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
iconTruyện voz Niềm vui nho nhỏ Full Chap 1-49
iconTruyện voz Tán gái Tây Update chap 1-7
iconTruyện voz Vợ sắp cưới và Ex em phải làm sao
iconTruyện voz Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn? Update Chap 36
iconTruyện ma voz Chạy đâu cho thoát Update P1+P2 Chap 1-2-3
[Xem thêm...]
Bạn Xem Chưa ?
Game Gmob Hot Hetpin
Hosting By XtGem.Com
ANHVINA © 2014
Creater 19-12-2014

Timeload : 0.0033/Giây
Timeout: 50%
1/6/3068134C-STAT