-Anh…anh là ai ? Tại…tại sao tôi lại ở đây ?
-Chủ nợ của cô. Từ giờ cô là nô lệ của tôi, tôi nói gì cô phải nghe nấy, nếu không cô sẽ biết tay tôi, hình phạt mà tôi dành cho cô tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng, cô nên chuẩn bị tinh thần dần đi. – Tiếng nói phát ra từ kẽ răng.
Hoài Thương sửng sốt tột độ nhìn người con trai như đang nhìn một người ngoài hành tinh vừa mới rớt xuống trái đất. Chủ nợ ? Nô lệ ? Đây đã là thời đại nào rồi mà còn có chuyện nghe buồn cười như thế.
-Này anh, anh không nhầm tôi với ai đấy chứ ? Trí óc của tôi vẫn còn rất sáng sủa, tôi nhớ rõ ràng tôi và anh chưa bao giờ gặp nhau, cũng không làm chuyện gì có lỗi với anh cả.
Người con trai túm chặt cổ áo Hoài Thương, gằn giọng:
-Cô đừng đóng kịch nữa, chúng ta biết nhau rõ quá rồi còn gì, dù cô có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật là từ nay về sau cô sẽ là nô lệ của tôi, phải phục tùng mọi yêu cầu của tôi, nếu không tôi sẽ trừng phạt cô thật nặng.
Hoài Thương khiếp đảm, cao giọng thét lên:
-Anh đang nói lung tung gì thế, tôi đã nói rồi tôi không quen biết anh, cũng không làm gì mắc nợ anh.
Người con trai đẩy Hoài Thương ngã nằm trở lại ghế sô pha, chống hai tay đè trên người, nhếch mép cười lạnh hỏi:
-Nếu cô đã nói như vậy, tôi cho cô hai quyền lựa chọn, một là cô làm nô lệ của tôi, hai là làm đồ chơi của tôi. Thế nào, cô chọn cách một hay cách hai ?
Hoài Thương há to miệng, đôi mắt tròn xoe như ốc nhồi, nhìn
người con trai chằm chằm. Đồ chơi và nô lệ khác nhau sao, chẳng phải đều mất tự do, và không có quyền làm chủ bản thân mình sao ?
-Tôi chẳng chọn cách nào cả, anh mau thả cho tôi đi về. Tôi không muốn tham gia trò chơi của anh, nếu anh thích thì đi mà chọn người khác chơi cùng.
-Cô nói cái gì ? – Cằm Hoài Thương bị bóp chặt – Đến giờ mà cô vẫn còn dám ăn nói xấc xược với tôi, cô có tin là tôi bán cô cho một hộp đêm nào đó để bán thân trả nợ cho tôi không ?
Sắc mặt Hoài Thương tái nhợt, không dám tin vào lỗ tai mình.
-Anh…anh…..
Nhìn sắc mặt vì sợ hãi mà tái nhợt của Hoài Thương, người con trai sung sướng bảo:
-Cô đã nghe rồi đấy, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn làm theo những gì mà tôi bảo, nếu không tôi không đảm bảo là sẽ không bán cô đi để lấy lại số tiền mà bố mẹ cô đang nợ tôi đâu. Thế nào, cô chọn làm nô lệ hay đồ chơi của tôi ? Cô nói nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian để lãng phí với cô.
Hoài Thương dùng hết sức lực trong cơ thể đẩy ngã người con trai xuống đất, chống tay đứng bật dậy, hét ầm lên:
-Tôi chẳng chọn cách nào cả,
tôi là tôi, tôi không phải nô lệ hay đồ chơi của anh. Đồ biến thái !!
Hoài Thương chạy rầm rầm ra hướng cửa chính dẫn ra hành lang của tòa nhà.
Người con trai không nghĩ Hoài Thương đủ sức để đẩy ngã mình, sửng sốt ngồi trên sàn nhà, tức điên người, ngay lập tức đứng phắt dậy, chạy đuổi theo Hoài Thương, túm tay lôi Hoài Thương quăng ngã trên giường, cơ thể theo đó chồm đè lên, giữ chặt tay con nhỏ trên đỉnh đầu không cho phép giãy dụa, nghiến răng quát:
-Cô dám phản kháng ? Cô không để chủ nhân như tôi vào mắt chứ gì, được thôi, tôi sẽ dạy cho cô biết không nghe lời thì sẽ có hậu quả gì.
Người con trai cúi xuống cắn mạnh lên môi Hoài Thương.
Hoài Thương mắt ầng ậc nưnước, không khí như rút hết ra khỏi buồng phổi, trước mắt tối xầm, ý thức một lần nữa lại rơi vào hắc ám vô tận.
Chương Hai.
Mười hai giờ đêm, ngõ nhỏ không một bóng người qua lại, nhà nhà đã tắt đèn đi ngủ.
Lệ Tuyết kéo cao cổ áo khoác bò, co ro đi dưới sương đêm ướt lạnh.
Đến gần một công trường xây dựng, đột nhiên từ trong bóng tối ba người thanh niên bặm trợn, mặc quần áo bạc màu, đầu tóc rối bù, nhuộm vàng hoe xông ra chặn đường đi của Lệ Tuyết, vây Lệ Tuyết vào giữa.
Lệ Tuyết giật mình hoảng sợ, vô thức nắm chặt quai túi sách, mắt đề phòng nhìn ba tên đàn ông trừng trừng.
-Cô em đi đâu mà tối thế này ? – Tên tóc đầu đinh cợt nhả hỏi.
-Các…các anh muốn gì ? – Lệ Tuyết lắp bắp.
-Muốn em đi chơi cùng bọn anh. – Tên mặc áo ba lỗ cười khả ố.
-Tôi….tôi cần về nhà. Nhà tôi ở ngay gần đây. – Lệ Tuyết tuyệt vọng nhìn con đường vắng hoe, không có một bóng người qua lại để kêu cứu, chẳng lẽ tối nay mình bị gặp nạn ở đây.
-Vội gì, từ bây giờ đến sáng còn nhiều thời gian mà em, đi chơi với bọn anh đi. – Tên mặt sẹo vươn tay muốn vuốt ve khuôn mặt trắng hồng của Lệ Tuyết.
Lệ Tuyết co rụt người cố tránh thoát bàn tay bị coi là dơ dáy của tên mặt sẹo, sợ hãi hét to:
-Đừng đụng chạm vào người tôi. Các người mau tránh ra !!
-Cô em hay nhỉ, đã đến nước này rồi mà vẫn còn dám làm kiêu, muốn bọn anh sử dụng vũ lực thì mới chịu nghe lời chứ gì ? – Tên mặt sẹo xa xầm mặt, hung ác đe dọa Lệ Tuyết.
Lệ Tuyết sợ đến trắng bệch cả mặt, thần kinh căng thẳng, căm hận nhìn ba tên bặm trợn trừng trừng như muốn đốt thủng mấy trăm cái lỗ trên người bọn chúng.
-Cô em nghe lời đi theo bọn anh đi, đừng chống cự vô ích, ở đây vào giờ này không có ai cứu cô em đâu. – Tên tóc đầu đinh ngon ngọt dụ dỗ, nhìn thấu được ý nghĩ trong đầu Lệ Tuyết lúc này.
-Tôi không đi đâu cả, các anh mau tránh ra cho tôi đi, nếu không tôi kêu to lên bây giờ. – Mặc dù sợ hãi, nhưng Lệ Tuyết vẫn ngang bướng nói cứng.
-Hừ, rượu mời không chịu uống lại muốn uống rượu phạt chứ gì, nếu cô em đã thích thì bọn anh chiều. – Tên mặt sẹo có sẵn máu côn đồ trong người bất chấp Lệ Tuyết là một cô gái yếu đuối, dùng vũ lực giật chiếc túi xách đang đeo trên vai Lệ Tuyết.
Lệ Tuyết loạng choạng ngã đập người xuống đất, mồ hôi lạnh rịn trên trán, nhịp đập trong trái tim tăng vọt vì căng thẳng và sợ hãi.
Tên mặc áo ba lỗ túm tay lôi giật Lệ Tuyết đứng dậy, cười ghê tởm bảo:
-Hóa ra cô em thích sm, chứ không thích dịu dàng, đã thế thì bọn anh sẽ hết lòng chiều em.
Tên mặt sẹo hất cằm ra lệnh cho tên mặc áo ba lỗ và tên tóc đầu đinh.
Hai tên hiểu ý, mỗi người túm một tay lôi Lệ Tuyết sền sệt vào một cái ngõ tối om mặc kệ Lệ Tuyết giãy dụa kêu to và hết lời chử i rủa bọn chúng.
Tên mặc sẹo hết chịu nổi lời chử i rủa đanh đá chua ngoa và chói tai của Lệ Tuyết, tức tối ra lệnh cho hai tên đàn em:
-Vả vào miệng nó cho tao, đừng để bọn cớm nghe thấy.
-Vâng, anh hai. – Tên mặc áo ba lô ngay lập tức vả một cái tát như trời giáng vào má trái Lệ Tuyết.
Cái tát đau nhức, bỏng rát, năm ngón tay hằn đỏ trên gò má trắng mịn, trước mắt tối xầm, trên đầu sao kim bay loạn, nước mắt vì đau làm ướt rèm mi. Lệ Tuyết cắn chặt môi đến tím tái, tủi thân muốn khóc, là một tiểu thư kiêu kì, sống trong nhung lụa giàu sang có bao giờ phải chịu đựng tủi nhục như hôm nay.
Lệ Tuyết bị tên tóc đầu đinh đẩy đập lưng mạnh vào tường. Cả người đau đớn, tiếng rên rỉ chưa kịp bật ra khỏi cổ họng, ba tên bặm trợn đã đứng bám dính vào người, tay sờ loạn khắp thân thể, tiếng cười dâm đãng và khả ố không ngừng quanh quẩn bên tai.
Lệ Tuyết hết sức chống cự, tay chân đấm đá loạn xạ, dù cho có bị bọn chúng đánh thêm mấy cái tát cũng không bỏ cuộc, không thể để bọn chúng làm ô nhục tấm thân trong sạch.
Thình lình phía sau vang lên một tiếng quát to đầy chính khí:
-Dừng tay !! Các người mau thả cô ấy ra !!
Ba tên bặm trợn giật mình dừng động tác vuốt ve thân thể Lệ Tuyết, đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào một chàng trai trẻ tầm mười chín, hai mươi tuổi, mặc quần jean rách gối, áo sơ mi ngoài không cài cúc, mái tóc rối, khuôn mặt đoan chính, đôi mắt đen sâu đầy cương nghị, chỉ mới nhìn sơ qua đã biết là con người trung thực, có nghĩa khí.
-Mày là thằng nào mà dám xen ngang vào việc tốt của bọn tao ? – Tên mặt sẹo nhận thấy người thanh niên không phải là cảnh sát , hay đội dân phòng, ngay lập tức lấy lại khí thế, diễu võ dương oai quát lại.
-Tao là ai, mày không cần biết, mau thả cô ấy ra !! – Người con trai nhíu mày nhìn cảnh cô gái bị ba tên bặm trợn đánh cho xưng vù cả mặt mũi, quần áo xộc xệch, tóc tai hỗn loạn.
-Thằng chó, đừng có to mồm quát láo, mày tưởng anh em tao là bù nhìn hả mà mày bảo chúng tao thả người thì thả, có giỏi thì mày xông lên mà cướp người, hừ.hừ. – Tên mặt sẹo hung dữ, thô tục chử i rủa.
Nghe tên mặt sẹo văng ra những lời nghe bẩn tai, người thanh niên không nói nhiều, dùng hành động chứng minh thực lực của mình.
Không nghĩ đến người con trai này nói đánh là đánh, tên mặt sẹo phất tay ra hiệu cho tên tóc đầu đinh ra giúp sức, để tên còn lại canh giữ chặt không cho Lệ Tuyết chạy thoát.
Khi có người chịu cứu giúp mình, Lệ Tuyết trong lòng mừng thầm như điên, nhưng thấy người thanh niên bị tên mặt sẹo và tên đàn em của hắn dùng cả dao để đối phó thì hy vọng vừa mới
lóe sáng lại chớm tắt, tựa như ánh lửa leo lét trong cơn giông bão.
Con dao nhọn hoắt, sáng loáng vung lên, tên đầu sẹo cười hung ác đâm thẳng xuống lồng ngực của người thanh niên.
Lệ Tuyết khiếp đảm hãi hùng, hét lên thất thanh, tiếng hét vang lên xé nát trời đêm.
Người thanh niên nghiêng người tránh thoát trong đường tơ kẽ tóc, đá thật mạnh vào bụng tên mặt sẹo.
Tên mặc áo khoác ba lỗ căm tức túm tóc Lệ Tuyết, nghiến răng đe dọa:
-Mày mà còn dám hét lên tiếng nào nữa, tao sẽ cắt lưỡi mày.
Nhìn lưỡi dao sáng loáng, lạnh giá đang kề vào má mình, Lệ Tuyết cả người run rẩy, cứng còng đứng một chỗ, không dám mấp máy môi, chỉ sợ lưỡi dao lạnh lùng và sắc bén kia thật sự sẽ cắt phăng đi mất chiếc lưỡi nhỏ bé và mỏng manh của mình.
Cánh tay người thanh niên bị dao rạch một nhát, máu lập tức tuôn chảy ra từ vết thương.
Nước mắt chảy ướt đẫm gò má Lệ Tuyết, cả đời Lệ Tuyết cũng chưa từng thấy sợ hãi và tuyệt vọng như thế này.
Tên tóc đầu đinh vung cây gậy sắt muốn giáng thật mạnh vào đỉnh đầu người thanh niên.
Lệ Tuyết cắn chặt môi đến chảy máu, cố ngăn tiếng hét lúc nào cũng muốn thoát ra khỏi cổ họng.
Tên mặc áo ba lỗ chưa kịp nhếch mép cười chiến thắng, người thanh niên đã vươn tay đón được đầu bên kia của cây gậy sắt, dùng một đòn hiểm cướp được cây gậy trong tay tên tóc đầu đinh, tiện tay phang một cú như trời giáng thẳng vào mặt tên đầu gấu.
Tên tóc đầu đinh bụm ôm lấy mặt, xụi lơ ngồi trên mặt đất lạnh ẩm ướt, không còn sức lực để đánh tiếp.
Lệ Tuyết trợn tròn mắt nhìn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi.
Tên mặc áo ba lỗ biến sắc, dùng khủy tay đập thật mạnh vào sau gáy Lệ Tuyết.
Lệ Tuyết ngất xỉu ngay lập tức, nửa nằm nửa ngồi dựa vào bờ tường loang lổ rêu xanh.
Tên mặc áo ba lỗ ra nhập vào trận chiến.
Người thanh niên có cây gậy sắt trong tay mấy lần thoát được đường dao hiểm hóc của tên mặt sẹo và tên mặc áo ba lỗ.
-Tao sẽ giết chết mày. – Tên mặt sẹo căm thù rít giọng.
Người thanh niên không vì lời đe dọa đượm mùi sát khí và máu tanh của tên mặt sẹo mà nao núng chùn bước chân, tay chân vẫn linh hoạt tả xung hữu đột đối phó với hai tên đầu gấu.
-Bốp ! Chát ! – Cây gây sắt đập trúng vào bụng và khủy chân tên mặc áo ba lỗ.
-Áaaaaaa….!! – Tên mặc áo ba lỗ kêu to, sắc mặt tím tái, khụy gối, ôm lấy chiếc bụng đã bị cào rách chảy máu.
Trận chiến giờ chỉ còn lại tên mặt sẹo.
Trong bóng đêm vết sẹo kéo dài từ giữa trán đến mang tai của tên mặt sẹo trông lại càng gớm ghiếc, có thể dọa sợ ngất bất cứ ai yếu bóng vía và nhát gan.
-Chết đi !! – Tiếng gầm giận dữ của tên mặt sẹo vang lên cùng với tiếng dao và chiếc gậy sắt va đập vào nhau.
-Keng ! – Người thanh niên khom người tránh thoát con dao thứ hai đâm vào bụng mình, cổ tay dùng sức đánh bay con dao cầm trong tay còn lại của tên mặt sẹo.
Total Visits: 54550998
Visits Today: 359359
This Week: 2398798
This Month: 6545444
Total Visits: 54551001
Visits Today: 359362
This Week: 2398801
This Month: 6545447

Total Visits: 54551005
Visits Today: 359366
This Week: 2398805
This Month: 6545451
| Home | Lượt Xem: 1/ |