Cô bạn tóc mì tôm rên rỉ kêu đau, ôm chầm lấy chân cô bạn đi bốt ủng cao, thì thào kêu lên:
-Mau…mau giết nó cho tao !!!
Người trên hành lang ngẩn người đứng hình như tượng, mở to mắt nhìn cách ăn mặc và kiểu tóc kì lạ của hai cô gái, cùng hành động gây sốc của bọn họ.
-Để tao giết chúng mày trước !!! Chết điiiii…..!! – Cô bạn mập lại giơ cao chân chổi, đập bôm bốp xuống đầu và vai cô gái đi bốt ủng cao, nghiến răng di gót giày lên mu bàn tay cô bạn tóc mì tôm.
-Áaaa….!! Đau quáaaaaa….!!! Con kia mày giẵm vào tay tao rồi !!!!! – Cô bạn tóc mì tôm kêu oai oái. Bàn tay trắng hồng bị dấu gót giày giẵm chi chít màu đen kịt.
Cô bạn đi bốt ủng cao bị đau không thèm nể tình bạn bè, đá hất văng cánh tay đang ôm chặt lấy chân mình, tung mình chạy trốn.
-Này, đừng bỏ lại tao !! Mau quay lại đây !!! Bạn bè thế hả ???- Cô bạn tóc mì tôm lồm cồm bò dậy, vừa hô to vừa bỏ chạy như ma đuổi.
Rầm…rầm….Phía đằng sau cô bạn mập vẫn anh dũng giơ cao cây chổi rơm bám riết đuổi theo không tha, vừa chạy đuổi theo còn không quên thét to:
-Đứng lại cho tao !!! Tao đánh chết chúng mày để xem lần sau chúng mày còn dám bắt nạt bạn tao nữa không !!!!
Người đứng xem không nhịn được cười, ôm bụng cười to. Hiện trường biến thành một bãi chiến trường. Người đứng xem một lúc lâu mới dần tản đi.
Mười lăm phút sau.
Lệ Tuyết trợn tròn mắt nhìn cô bạn có thân hình quá khổ đang thở phì phò, quẹt mồ hôi đầm đìa trên vầng trán sáng loáng như bôi mỡ, nhìn đến quên cả cắn chặt môi để mặc cho những giọt nước mắt tủitủi hờn kia rơi. Hành động bảo vệ mình của cô bạn mập khiến cô nhóc vừa cảm kích biết ơn lại vừa tò mò khó hiểu.
Hoài Vân quăng cây chổi rơm xuống sàn nhà, ba bước biến thành bốn bước chạy lại gần giường, luống cuống hỏi thăm Lệ Tuyết:
-Cậu không sao chứ ?? Bọn kia có làm gì cậu không ?? Đáng chết, biết thế mình đánh thêm cho bọn họ một trận nữa mới phải. Hừ !! Đúng là không nên để cho lũ khốn đấy chạy thoát. Nhưng mà cậu yên tâm, lần sau mình nhất định sẽ cho bọn nó biết tay, đánh cho bọn nó bò lê bò càng cho hả giận thì thôi.
Hoài Vân vừa nói lời hùng hồn hứa hẹn vừa vỗ ngực bảo chứng. Bộ ngực cỡ bự cùng thân hình béo ục nịch cứ di chuyển theo mỗi động tác mạnh bạo của cô nàng khiến Lệ Tuyết phải nín khóc phì cười.
Thấy Lệ Tuyết đã chịu cười, Hoài Vân mừng rỡ vòng đôi tay tròn như cái chày ép sát khuôn mặt Lệ Tuyết vào bộ ngực cỡ bự của mình. Lệ Tuyết cảm thấy khổ chưa từng thấy, cả người cứng ngắc, kiểu ôm ấp tình thươ
ng mến thương này thật không chịu nổi. Đến khi sắc mặt Lệ Tuyết đã đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, tưởng mình sắp chết ngạt vì ôm thì cô bạn mập mới “hiểu ý” buông tha.
Lệ Tuyết vuốt ngực, cố gắng hít lấy hít để bầu không khí trong lành, cảm thấy chưa bao giờ lại yêu bầu không khí chung quanh mình đến thế.
Bốp…..Cô bạn mập vỗ vai Lệ Tuyết. Lệ Tuyết lảo đảo xuýt ngã, cái vỗ vai truyền đến cảm giác đau điếng, thần tình khóc không ra nước mắt. Cô bạn mập bạo lực này là ai mà tự xưng là bạn của mình ?
Lệ Tuyết hắng giọng, cắn răng hỏi:
-Này bạn….
Không chờ Lệ Tuyết nói hết câu, cô bạn mập lại hùng hổ lao ra khỏi phòng như cái thùng phi đang lăn. Lệ Tuyết ngơ ngác nhìn theo. Chín phút sau, cô bạn mập quay về với một túi đồ nặng trịch trong tay, kèm theo khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và bộ quần áo dính bụi bặm mặc trên người.
Lệ Tuyết nhìn mà choáng váng, biểu tình trên khuôn mặt có thể dùng với từ “đần”.
Cô bạn mập cười tươi rói, thông báo với Lệ Tuyết:
_Hai ngày bạn mới tỉnh làm mình lo muốn chết. Cũng may là bạn đã tỉnh lại rồi. Mình có mang theo quần áo và thức ăn cho bạn đây. Thiếu thứ gì thì bạn cứ nói với mình.
Nụ cười chân thành của cô bạn mập khiến Lệ Tuyết cảm thấy ấm áp và thân thiết tựa như hai người đã làm bạn với nhau từ lâu. Lệ Tuyết vẫn chưa biết cô bạn mập này là ai và có quan hệ gì với mình, nhưng tin tưởng rằng cô gái này tuyệt không có ý đồ xấu gì với mình.
Lệ Tuyết chống tay xuống giường.
Cô bạn mập đon đả hỏi:
-Cậu định đi đâu ?
-Mình muốn đi vệ sinh.
-Để mình đỡ bạn. – Cô bạn mập nhiệt tình dìu Lệ Tuyết đi thẳng đến hướng phòng vệ sinh nằm phía đối diện với chiếc giường.
Lệ Tuyết hơi ngượng, định từ chối lòng tốt của cô bạn mập, nhưng lại sợ cô bạn mập phật ý, nên lại thôi.
Cô bạn mập giúp Lệ Tuyết mở cửa phòng vệ sinh. Lệ Tuyết vừa chớm đặt chân vào cửa phòng, cô bạn mập cũng đi theo cùng. Không may….
Lệ Tuyết và cô bạn mập mắc kẹt giữa cửa không thể nhúc nhích, cũng không thể cựa quậy, mà nguyên cũng là vì…..thân hình quá khổ của cô bạn mập. Lệ Tuyết vừa tức vừa buồn cười, đi cũng không được mà tiến cũng chẳng xong.
Hai người duy trì tư thế buồn cười đó cho đến khi cánh cửa phòng bệnh bật mở lần ba. Nghe thấy tiếng mở cửa phòng, Lệ Tuyết thần kinh căng thẳng tưởng bọn con gái kia lại quay lại, muốn nhìn về hướng cửa để kiểm chứng cũng không thể.
Bỗng một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ cất lên….
-Hai em đang làm gì thế ? Tại sao lại chen chúc nhau đứng giữa cửa phòng vệ sinh ?
…………………………
Xoèn xoẹt….Chiếc chổi cọ khua trên mặt cỏ, quét những chiếc lá khô gom lại thành một đống to. Đã có bài học từ hôm trước, Hoài Thương không dám đốt lá khô nữa, mà gom lại thành một đống cho vào túi rác, sau đó sẽ có người vứt ra thùng rác ngoài cổng. Trời chiều nắng gắt, con nhóc nhễ nhại mồ hôi, vừa quét lá khô vừa quệt mồ hôi trên trán, đáy lòng lúc nào cũng âm thầm nhăn nhó kêu khổ, thầm cầu nguyện cho mình mau chóng thoát khỏi số phận bi thảm này.
Hoài Thương che trán, ngước mắt nhìn ánh mặt trời chói chang.
Loạt xoạt….Âm thanh truyền ra từ đống lá khô vừa mới gom.
Hoài Thương giật mình hoảng sợ cúi xuống nhìn đống rác chằm chằm, thần kinh căng thẳng, nắm chặt cây chổi cọ trong tay.
Loạt xoạt…Đống rác động đậy nhúc nhích, như có sinh vật gì đó đang muốn trồi lên từ đống rác.
Hoài Thương nhìn đống rác không rời, tay giơ cao cây chổi cọ, chỉ cần cái thứ sinh vật không biết tên kia chạy ra ngoài, con nhóc sẵn sàng vụt tới tấp vào nó để tự vệ.
Một…hai…ba….Loạt xoạt….meooooo…….
Hoài Thương sửng sốt mở to mắt nhìn một con mèo nhỏ ốm yếu mới sinh chui ra từ đống rác. Con vật đáng thương ngước đôi mắt xanh như hạt cườm lên nhìn Hoài Thương, miệng kêu meo meo không ngừng, chắc nó bị đói nên kêu gọi lò
lòng thương hại của cô nhóc.
Đứng trước một sinh vật be bé xinh xinh, lại yếu ớt cần che chở, lòng con nhóc mềm nhũn, vội hạ thấp cây chổi cọ, ngồi xổm xuống ôm con mèo nhỏ vào lòng.
-Mày là mèo nhà ai mà đi lạc đến đây ?
-Meo meo ! – Con mèo cọ cái đầu nhỏ vào lòng bàn tay Hoài Thương.
Hoài Thương yêu thích con mèo vô hạn, chỉ muốn được vuốt ve ôm ấp nó suốt cả ngày. Nhưng đống lá khô kia cần được xử lý trước khi người phụ nữ quản gia khó tính kia đến kiểm tra.
-Em đứng ở đây chờ chị tí nhé, chị gom xong đống rác sẽ tìm thứ gì đó cho em ăn. – Hoài Thương xoa đầu con mèo, đứng dậy tiếp tục công việc dang dở.
Ba mươi phút sau.
Hoài Thương lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm. Nơi bờ tường cuối góc vườn gần lối cổng sau dựng một túi bóng rác to. Con nhóc đã hoàn thành xong công việc được giao vào buổi chiều.
Đến khi chợt nhớ ra con mèo nhỏ đang chờ mình tìm thức ăn cho nó, quay lại nhìn thì thấy…..chỗ đất trống không, bóng dáng nhỏ bé của con mèo đã biến mất từ bao giờ.
-Mèo nhỏ, em đi đâu rồi ??? – Hoài Thương dáo dác chạy đi tìm con mèo. Ba ngày sống ở đây, con nhóc phần nào đã làm quen được với đường đi lối lạị trong khu vườn cho nên không còn lo bị lạc đường như trước.
-Méooooo……!!! – Tiếng kêu thảm thiết của con mèo khiến Hoài Thương giật mình kinh hãi, vội chạy về nơi phát ra tiếng kêu.
Hoài Thương đang ngơ ngác đi tìm con mèo và gọi meo meo thì…..
Một cái bóng đen nhỏ, bộ lông lốm đốm phóng thẳng vào người con nhóc. Hoài Thương còn chưa kịp hoàn hồn, một cái bóng to đen bốn chân nhảy chồm vồ lên theo…..
Rầm….phịch…. Hoài Thương ngã đập lưng xuống lối đi rải sỏi. Con mèo nhỏ ngồi trên mặt. Con chó to giống Đức đè lên người. Con nhóc sắc mặt tím tái vì nghẹt thở, có cảm giác lồng ngực của mình sắp bị sức nặng của con chó ép nổ tung.
-Cô đã làm việc xong chưa mà có thời gian rảnh rỗi để đùa nghịch ở đây ? – Một bóng đen cao lớn đứng che khuất ánh sáng mặt trời, mũi giày chạm gần sát chóp đỉnh đầu của con nhóc.
Hoài Thương nhắm tịt mắt lại, giả chết…..
Không nghe thấy tiếng trả lời của Hoài Thương, bóng đen quát to:
-Tôi hỏi sao cô không chịu nói ? Định giả câm luôn hả ??
Tiếp tục im lặng. Tiếp tục giả chết.
-Cô kia……!!!!!
-Gâu gâu !!! – Con chó vẫy đuôi rối rít, nhún chân lấy cơ thể nhỏ bé của Hoài Thương làm tấm đệm, rồi nhảy chồm lên mừng cái bóng.
-Khụ khụ….!! – Lồng ngực bị ép cạn khô, Hoài Thương sặc nước bọt, ôm cổ ho liên tục.
Bóng đen khom người vỗ
nhẹ đầu con chó, cười khẩy bảo Hoài Thương:
-Tôi tưởng cô đã chết rồi, không nghĩ là vẫn còn sống.
Hoài Thương chống tay ngồi dậy, sắc mặt đỏ bừng vì tức ngực và nghẹt thở, căm tức trừng mắt nhìn cái bóng một cái, rồi vuỗi quần áo đứng dậy không thèm bảo cái bóng câu nào mà định quay người bỏ đi luôn cùng với con mèo nhỏ đang ôm trong tay.
-Meo ! – Tiếng kêu của con mèo gây sự chú của cậu chủ nhỏ.
-Cô đang ôm cái gì trong tay đấy hả ?? Mau đưa cho tôi xem !! – Vĩnh Phong nghiêm sắc mặt quát Hoài Thương.
Gâu gâu……Con chó chạy vòng quanh chân Hoài Thương, đuôi vẫy rối rít, liên tục nghển cổ nhìn chằm chằm con mèo nhỏ đang nằm co rụt cổ trong tay Hoài Thương.
-Chẳng có cái gì cả. – Hoài Thương vội ôm giấu con mèo nhỏ ra sau lưng, thận trọng đi giật lùi hai bước, đột nhiên xoay người định chạy đi.
Nhưng Vĩnh Phong nhanh tay hơn, túm chặt lấy sau cổ áo Hoài Thương lôi giật lại. Con nhỏ bực bội hét to:
-Thả tôi ra !! Tôi đã nói không có gì cả, anh không nghe thấy sao ???
Chỉ là…..
Meo meo….Con mèo nhỏ không biết con nhóc đáng thương đang tìm cách che giấu và bảo vệ mình lại “ngây thơ” kêu lên.
Hoài Thương đứng cứng còng như tượng, biểu tình khóc không ra nước mắt. Đây là kiểu chưa đánh đã tự khai, nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ cả còn chối cãi thế nào được nữa.
-Cái gì ở trong tay cô đây !!! – Vĩnh Phong trừng mắt chỉ ngón tay vào con mèo nhỏ – Cô còn dám nói là không có gì. Cô tưởng tôi là thẳng ngốc hả ??
Hoài Thương cúi đầu, không dấu vết bĩu môi, khẽ mấp máy môi mắng thầm…..Anh chẳng phải thằng ngốc thì còn ai ngốc hơn anh.
-Cô còn dám chử i thầm tôi. Cô tưởng tôi không dám làm gì cô ??? – Tiếng quát vang lên như sóng dữ.
Hoài Thương giật thót người, nhăn mặt vì tiếng quát làm đau tai.
-Đưa con mèo đây !!!! – Vĩnh Phong đanh mặt ra lệnh.
-Không đưa !! Con mèo này là tôi nhặt được, tôi muốn nuôi nó. – Hoài Thương vội giấu kĩ con mèo vào trong lớp tay áo dài, kiên quyết không chịu đưa con mèo nhỏ cho Vĩnh Phong, ai mà biết chắc được là hắn sẽ không làm gì nó.
-Đưa mau !!!! – Âm thanh nâng lên một tầng suất mới.
-Không đưa !!!!!!! – Hoài Thương thi xem ai hét to hơn.
hơn.
-Đưa mau !!!!!!!!! Tôi nói lại lần cuối cô mà không chịu đưa con mèo cho tôi, tôi sẽ ném cả cô vào con mèo ra ngoài đường. – Vĩnh Phong gằn giọng đe dọa.
Vĩnh Phong
tưởng nói thế sẽ dọa sợ được con nhóc đáng thương, nhưng nào ngờ, con nhóc lại cười tươi rói, thậm chí cò
Total Visits: 54685530
Visits Today: 94756
This Week: 2533330
This Month: 6679976
Total Visits: 54685535
Visits Today: 94761
This Week: 2533335
This Month: 6679981

Total Visits: 54685538
Visits Today: 94764
This Week: 2533338
This Month: 6679984
| Home | Lượt Xem: 1/ |